Phiên bản báo in Báo Cà Mau phát hành vào: thứ Hai, thứ Tư, thứ Sáu và Cuối tuần hằng tuần
quà tặng doanh nghiệp

Phóng sự - Ký sự

Cập nhật ngày: 15:00, 16/03/2017

Mùa sanh nở

(CMO) Có mùa cưới ắt sẽ có mùa sanh. Bẵng đi một thời gian, sau một năm ngày cưới, lần lượt các cô dâu, chú rể thuở nào sẽ lên chức làm cha, làm mẹ. Những ông chồng khi ấy sẽ khệ nệ tay xách nách mang, khăn gói vào… bệnh viện để canh chừng vợ đẻ. Và chợt nhận ra, có “một mùa sanh nở” gần trùng với mùa cưới, lại về.

Được làm mẹ là một trong những thiên chức thiêng liêng nhất của người phụ nữ, đó là quy luật tự nhiên. Người ta thường kháo, kể vui nhau nghe về mùa cưới nhưng ít ai để ý rằng có một mùa không kém phần quan trọng liền kề là mùa sanh nở của những bà mẹ và mùa đứng ngồi không yên của những đấng mày râu khi "lên chức" làm cha.

Chuyến đi biển... 2 mình

Mùa sanh nở - mùa của hạnh phúc, sinh sôi khi mà nhà nhà hân hoan đón chào thêm thành viên mới. Nó rơi vào những tháng cuối cùng của năm, tầm tháng 10, 11 âm lịch và khoảng tháng Giêng, Hai.

Mẹ và bé da kề da sau sinh.

Khệ nệ, nặng nề ngồi trong phòng chờ sanh của Bệnh viện Sản Nhi Cà Mau, chị Lê Thị Bảo Như, Phường 8, TP. Cà Mau, không giấu được sự hồi hộp lẫn vui mừng khi lần đầu vượt cạn. Bàn tay lạnh cóng, mắt hướng về phòng sanh, có lẽ hơn giây phút nào hết chị trông chờ xem mặt cô "công chúa” nhỏ của mình như lúc này đây.

Người thân túc trực bên ngoài chào đón thành viên mới.

Ngoài kia phòng cách ly, người đàn ông mặc quần cộc, đầu vẫn còn đội nón bảo hiểm cố gọi í ới vào “Em ơi cố lên nhé!” thu hút sự chú ý của dòng người đông đúc.

Chị Như tâm sự, sinh con son nên chị hồi hợp lắm. Dù đã chuẩn bị tâm lý từ mấy tháng trước nhưng gần ngày chuyển dạ, chị vẫn không ngăn được sự lo lắng. Nói về ông xã đang chờ ngoài kia, chị tự hào: "Dù không sanh được con trai như ý nguyện ban đầu nhưng cả gia đình tôi vẫn vui và hạnh phúc. Bởi con nào cũng là con, dù gái hay trai vợ chồng tôi vẫn thương như nhau”.

Nằm trong phòng hồi sức sau chuyến "vượt cạn”, chị Ngô Trà Tre, xã Tân Trung, huyện Đầm Dơi lúc này mới thấm mệt vì cảm giác đói, khát, đau âm ỉ xâm chiếm cả cơ thể. Chưa bao giờ chị thấy thời gian trôi chậm như thế. Chỉ khi đứa bé đỏ hỏn được đặt ngay ngắn trên người chị, một giọt nước mắt hạnh phúc rơi trên khuôn mặt mệt lả của người mẹ trẻ.

Chị thều thào: “Mệt lắm, đuối lắm nhưng khi thấy “ông con” là khỏe lại liền. Đã mang thai hơn 9 tháng nhưng chỉ khi tận tay chạm vào con thì không cảm giác hạnh phúc nào bằng. Cảm giác an lòng khi được xiết chặt đôi bàn tay nhỏ bé như tiếp thêm một phần sức mạnh cho tôi”.

Bác sĩ Trần Thanh Diệu, Phó Khoa sanh Bệnh viện Sản Nhi Cà Mau, tâm tình, hơn 12 năm kinh nghiệm trong nghề, chị không đếm xuể đã bao lần mình làm “bà mụ”. Đã từng sinh con nên hơn ai hết, chị cảm thông và chia sẻ với những bà mẹ đã phải vất vả, cực nhọc thế nào để sinh ra một đứa trẻ khỏe mạnh.

“Người phụ nữ đẹp nhất là trong lúc rặn sinh, nó mang một sứ mệnh thiêng liêng vô cùng. Hình ảnh người mẹ lấm tấm mồ hôi, miệng không ngớt kêu gào vì đau nhưng đong đầy niềm tin yêu và mong mỏi về đứa con sắp chào đời”, chị Diệu suy tư.

Từng chứng kiến, đỡ đẻ cho nhiều ca sinh nhanh, sinh khó, sinh thường, sinh mổ, sinh đôi… Bác sĩ Diệu hài hước: "Cảm giác như đang rặn cùng những bà mẹ, nhất là những ca sinh khó, mẹ không đủ hơi, đầu thai nhi cứ thập thò mãi chẳng chịu ra. Mỗi lần như vậy, những hộ sinh như chúng tôi lại hô hào và “rặn” cùng bà mẹ”.

Bi hài chuyện “vượt cạn”

Trong bệnh viện, Khoa Sanh là nơi tập trung nhiều người nhất. Bởi ngoài các bà mẹ thì còn cả lực lượng hùng hậu người thân túc trực bên ngoài .

Tại cửa phòng chờ hay lối rẽ tại hành lang, chân cầu thang, dễ dàng bắt gặp những hình ảnh đáng yêu từng tụm người bàn tán xôn xao, ì xèo; rồi các kiểu nằm, ngồi, đứng chẳng ai giống ai. Với những gia đình ở xa, việc ăn, ở, ngủ, nghỉ tất cả đều diễn ra tại cửa Khoa Sanh, nhộn nhịp, gấp gáp chẳng khác chi ngày hội.

Rồi đến phòng chờ sanh, mỗi người một hoàn cảnh khác nhau, như một xã hội thu nhỏ: có cặp vợ chồng son trẻ, lần đầu đi sanh; có người hiếm muộn, có người bận đi làm mãi đến ngày đẻ mới vào viện; có người chẳng đau bụng nhưng phải nhập viện chờ "giờ đẹp" để… mổ. Các ông chồng cũng không kém cạnh: có ông thì cắm mặt suốt vào điện thoại, nằm dài trên giường của vợ; có ông tranh thủ lai rai trước khi vợ chuyển dạ, có ông tay xách nách mang hành lý như đi trốn nợ, có ông lại như ngồi đống lửa khi chờ vợ sanh…

Ngoài chuyện các bà mẹ đi đẻ thì xung quanh chuyện các ông chồng cùng vợ “vượt cạn” đem lại cũng không ít kỷ niệm hài hước.

Đang ở cữ nhưng nhớ lại những ngày vượt khó, chị Nguyễn Hải Thảo, xã Tân Duyệt, huyện Đầm Dơi, rơm rớm nước mắt vì xúc động. Để tận mắt đón đứa cháu đích tôn chào đời, gia đình chị chọn dịch vụ tư nhân để người thân được vào. Vốn tính nhút nhát lại sợ máu nhưng vì thương và sợ vợ giận nên chồng chị bất đắc dĩ phải cùng vợ vào phòng “đi đẻ”. Bước vào phòng sanh, chỉ kịp nghe mùi thuốc sát trùng, tiếng dụng cụ khua lốc cốc thì anh đã ngất xỉu, bác sĩ phải quay sang cấp cứu cho anh.

Chuyện là thế nhưng giây phút chị nhớ mãi là khi anh bế con đến bên chị. Hai vợ chồng nhìn nhau mà nước mắt đong đầy tròng mắt. Có lẽ đó là lần đầu tiên chị thấy anh khóc nơi đông người.

Nghề nào cũng vậy, có những chuyện vui, buồn, nhưng với nghề y thì đầy ắp những kỷ niệm. Nhiều năm trong nghề, chị Trần Cẩm Hía, nữ hộ sinh Bệnh viện Sản Nhi Cà Mau không biết bao nhiêu lần đón lễ, giao thừa trong bệnh viện.

"Mỗi nghề đều có một cái khó, nhưng với chúng tôi, giờ giấc làm việc không ổn định, công việc gia đình chủ yếu giao phó cho chồng con. Tủi nhất là những dịp lễ lộc vẫn phải trực vì nghề chọn mình chứ mình không chọn nghề được. Đã dấn thân là phải theo tới cùng. Giờ đây bệnh viện, đồng nghiệp như nhà, người thân của tôi", chị Hía tâm tình.

Chia sẻ về kỷ niệm đáng nhớ, chị cười: “Nhiều ông chồng chưa bao giờ thấy được hình hài của trẻ sơ sinh sau khi lọt lòng nên còn nhiều bỡ ngỡ, lo lắng. Có ông còn thốt lên “trời ơi, sao con nhỏ xíu vậy con?", hay đại loại "em ơi con mình giống ai mà xấu dữ vậy!"… làm cả phòng được trận cười... bể bụng”.

Vượt cạn là những trải nghiệm khó quên nhất theo suốt cuộc đời và không bao giờ quên được của các bà mẹ. Nó cần lắm sự sẻ chia, giúp đỡ, cảm thông từ đấng mày râu. Hơn ai hết, chính người thân là nguồn động viên, sức mạnh to lớn để các bà mẹ trong “chuyến đi biển một mình” cập bến an toàn trong niềm hạnh phúc vô bờ.

Phóng sự của Ngô Nhi

Năm 2016, toàn tỉnh có 19.708 lượt sanh, 102.057 lượt khám thai, tỷ lệ giới tính khi sinh nam/nữ là 112/100. Riêng Bệnh viện Sản Nhi Cà Mau tiếp nhận 8.455 ca sanh (sống), trong đó có 4.437 nam, 4.018 nữ. Vào "mùa sanh nở", trung bình mỗi ngày Bệnh viện Sản Nhi Cà Mau tiếp nhận hơn 20 ca (cả sanh mổ và sanh thường).

Bác sĩ Trần Thanh Diệu, Phó Khoa sanh Bệnh viện Sản Nhi Cà Mau, cho biết: “Đứa trẻ sau khi lọt lòng được vệ sinh sạch, sẽ đưa về nằm trên da bụng của người mẹ. Đây là phương pháp “da kề da” nhằm tạo sự gần gũi, liên kết giữa mẹ và bé, cũng như để mẹ được yên tâm hơn, giảm đau đớn, mệt mỏi sau khi sinh con”.

 

Bình luận

Ý kiến bạn đọc