Phiên bản báo in Báo Cà Mau phát hành vào: thứ Hai, thứ Tư, thứ Sáu và Cuối tuần hằng tuần

Văn học - Nghệ thuật

  • Sân bóng làng Cập nhật ngày: 29/09/2016

    Sân bóng làng ngay cạnh bên hông nhà, trước đây là khoảnh đất trống mấp mô, ba tôi tự tay san ủi bằng phẳng. Trẻ con trong xóm thiếu chỗ chơi, thấy khoảnh đất trống, liền mượn tạm để đá bóng, đá cầu, chạy nhảy, nô đùa. Vài hộ gia đình kế cạnh cũng có khoảnh đất thẹo cằn cỗi, “sung quỹ” cơi nới khoảnh đất rộng thêm. Thế là thành sân bóng làng rộng rãi.

  • Ðoàn Cải lương Hương Tràm: Nỗi lo thiếu lực lượng kế thừa Cập nhật ngày: 25/09/2016

    Hằng năm, Cà Mau đều tổ chức các cuộc thi giọng ca cải lương, những nhân tố tiềm năng không thiếu, đoàn muốn tuyển các em, các em cũng tha thiết muốn gắn bó với cải lương, nhưng đã nhiều năm, chúng ta đều lãng phí nguồn kế thừa chất lượng này.

  • Bến đậu của tình mẫu tử Cập nhật ngày: 24/09/2016

    Tiếng gió lùa qua tai nó lạnh đến rùng rợn, nó biết giờ cơm chiều đã đến từ lâu. Nó vẫn lì lợm mà ngồi trơ tấm lưng đang oằn xuống vì kiểu ngồi bó gối trông đến khổ sở ấy. Chân nó lâu lâu cứ giẫm vô tội vạ đám cỏ nước mặn ủ ê trước mặt. Mắt nó đỏ hoe. Miệng nó cứ méo xệch. Cổ họng cứ rưng rức, uất nghẹn lắm. Nó đã ngồi như thế lâu rồi. Nó trốn vào tận mấy đám đước mọc san sát mé sông. Nó hay tin cha nó sẽ đưa mẹ kế về.

  • Soi mình Cập nhật ngày: 24/09/2016

    “Sống dễ lắm, hãy nhìn vào mắt bọn trẻ con mà sống" (Nhà văn Nguyễn Huy Thiệp). Nói thì nói vậy, nhưng để có thể nhìn thẳng vào những đôi mắt trong veo của trẻ con mà lòng vẫn an yên, thanh thản, không chút xấu hổ với những lời mình đã nói, những việc mình đã làm là điều không hề đơn giản.

  • Xóm biển Gành Hào Cập nhật ngày: 23/09/2016

    Trong mưa lất phất tôi đến thăm làng ven đê biển Gành Hào, nơi mười mấy năm trước cả lớp học chúng tôi rồng rắn ra đây tìm hải sản, tắm biển và viếng chùa.

  • Nón lá - nét đẹp giữ hồn quê Cập nhật ngày: 22/09/2016

    Trong đời sống thường ngày, những nét đẹp văn hoá đi vào thơ ca đôi khi không phải tìm kiếm đâu xa mà nó luôn gần gũi cạnh bên mình. Rất đỗi bình thường, dung dị, giản đơn, nhưng nếu chợt một ngày hoàn toàn thiếu vắng hình ảnh ấy ta sẽ cảm thấy như vừa đánh mất một thứ gì đó rất đáng yêu.

  • Cây cà rem trong miền nhớ Cập nhật ngày: 22/09/2016

    Một buổi chiều hè, trên đường đi làm về, tình cờ tôi gặp một người đàn ông còng lưng đạp xe trong nắng chiều sắp tắt. Sau lưng ông là thùng cà rem, thay cho lời rao là tiếng lắc leng... keng... leng... keng từ cái chuông phía trước ghi-đông xe. Tiếng chuông có vẻ lạc lõng giữa dòng người xe cộ ngược xuôi, nhưng hình ảnh đó, tiếng lắc leng keng đó như dội vào tim tôi những cảm xúc ngập tràn của tuổi thơ xa lắc.

  • Qua đêm dông gió... Cập nhật ngày: 17/09/2016

    Khu phố mà vợ chồng chị mới chuyển đến ở khá yên tĩnh. Có lẽ cũng vì điều đó mà khi đến xem ngôi nhà có ban công rực rỡ sắc hoa này chị đã đồng ý mua luôn. Nhà nằm sâu trong hẻm, có một khoảng sân rộng được che mát bởi giàn hoa bìm bìm tím ngát.

  • Ðọc “Quên được cứ quên” của Nguyễn Duy Quyền: Có quên được không! Cập nhật ngày: 17/09/2016

    Với tuổi thơ khá sóng gió và mang thân phận khá đặc biệt, Nguyễn Duy Quyền đã trải hết những điều đó vào trang viết của mình. Từ những tủi hờn, lạc lõng khi bị cha bỏ rơi, những lần được ngoại dỗ dành, những món ăn do má nấu, những trải nghiệm một thân, một mình mưu sinh khi tuổi đời còn khá trẻ... Vì thế, tập tản văn "Quên được cứ quên" có một chiều dày khá ấn tượng.