Phiên bản báo in Báo Cà Mau phát hành vào: thứ Hai, thứ Tư, thứ Sáu và Cuối tuần hằng tuần
quà tặng doanh nghiệp

Văn học - Nghệ thuật

  • Trò chơi tuổi thơ Cập nhật ngày: 09/09/2016

    Xưa kia ở làng quê hầu hết đồ chơi của trẻ con đều tự làm từ những vật dụng quanh nhà như tre, trúc, lá dừa, đất sét, làm lồng đèn, tàu, súng, ống thục, kèn, diều…

  • Nằm nghe tiếng chiều Cập nhật ngày: 04/09/2016

    Có những buổi chiều đi rong nơi thành phố, nhìn ráng hoàng hôn buông phủ từ xa xa, tôi cồn cào nhớ và thèm trở về nằm nghe tiếng chiều trôi êm trên quê hương mình.

  • Sức mạnh của ngôn từ Cập nhật ngày: 04/09/2016

    Một người mẹ đã viết một tâm sự dài, nói đúng hơn là viết những lời như kêu cứu trước việc đứa con trai út của mình đã luôn buồn rầu bởi nghe những lời (vô tình) thốt ra từ miệng của người lớn, rằng gia đình chị hẳn sẽ "vẹn toàn hơn" nếu như đứa con trai út đó là... con gái.

  • Nhớ món ốc bươu của mẹ Cập nhật ngày: 03/09/2016

    Sống xa nhà một thời gian, ngày ngày cứ ăn cơm hộp, cơm bụi, ăn những món xa lạ ở phố, tôi lại nhớ về mẹ cùng với những món ăn dân dã mà mẹ đã nấu. Ðó là món canh chua cá lóc, cơm nắm mo cau của ngoại, cá đồng kho, cà dầm tương... Nhưng tôi vẫn nhớ nhất là món ốc bươu xào khế của mẹ. Món ăn đậm đà chất chứa bao tình mẹ.

  • Giấc ngủ ở Trường Sơn Cập nhật ngày: 03/09/2016

    Diên đã từng nhiều lần hứa đi tìm ông. Ai cũng tin Diên sẽ tìm thấy ông bằng đôi chân của tuổi trẻ, bằng ước vọng đưa ông về với bà dù có thể ông chỉ là nắm đất giữa Trường Sơn. Nhưng chiến tranh xa rồi, còn cuộc sống trước mắt với nhiều lo toan đang thúc giục mỗi ngày. Làm sao để thoát được nó là câu hỏi đâu chỉ của mình Diên. Việc gối việc, lo toan kế tiếp lo toan nên lời hứa đi tìm ông cứ lần lữa mãi rồi bụi thời gian cũng phủ mờ. Về nhà không ai dám nhắc vì thấy Diên đang kiệt sức mỗi ngày, chỉ có dáng ngồi của bà là chất vấn lòng Diên.

  • Những ngày bên mẹ - nhiều tác giả: Phía của yêu thương… Cập nhật ngày: 03/09/2016

    Có những đề tài không bao giờ cũ: đó là về tình yêu, niềm thương nỗi nhớ đối với vùng đất, con người, những lẽ ghét - thương, những niềm xúc cảm, có khi vụn vặt, có khi mang tầm vóc lớn lao... và trong những chủ đề ấy, viết về mẹ - luôn là một đề tài tuy dễ mà khó.

  • Mùa trái tim non Cập nhật ngày: 02/09/2016

    Với hàng triệu học trò, mùa thu là mùa của những trái tim non náo nức rộn ràng - mùa tựu trường. Những tiếng trống khai trường rộn rã thúc giục. Những hàng cây lao xao lá đón chào năm học mới…

  • Cao lương Cập nhật ngày: 02/09/2016

    Sau khi xem hội diễn văn nghệ quần chúng từ rạp Cao Văn Lầu về, chúng tôi vẫn ghé ở khu chợ đêm bên đây dốc cầu quay uống nước mía trước khi chia tay. Mấy ly nước mía mà đôi khi, hai ba đứa hùn tiền lại mới đủ trả.

  • Kẻng trường Cập nhật ngày: 01/09/2016

    Tôi vào lớp 1. Ngôi trường tiểu học dành cho dân tạm cư, khá khang trang nếu đem so theo thời chiến nhưng không có trống. Giờ giấc sinh hoạt vào ra được “hiệu lệnh” bằng một chiếc kẻng. Kẻng là thanh tà vẹt đường ray xe lửa, đầu khoét lỗ, cột treo tòng teng lên cành phượng cổ thụ. Dùi kẻng bằng thanh sắt vuông nặng trịch tháo từ đầu tấm ri sắt Mỹ, gõ kêu rất khiếp.

  • Những nỗi đau không tên Cập nhật ngày: 28/08/2016

    Trong một bộ phim điện ảnh, khi nói về nỗi đau mất con, một người cha đã thốt ra những lời bằng ánh mắt như câm lặng: "Nếu một đứa trẻ mất đi cha (mẹ), thì người ta gọi nó là đứa trẻ mồ côi, đàn ông mất vợ thì gọi là goá, phụ nữ mất chồng thì gọi là quả phụ, nhưng anh biết tại sao không có tên gọi nào dành cho những người cha, người mẹ bị mất con? Ðó là vì không có một từ ngữ nào đủ để miêu tả về nỗi đau đó cả. Không một từ nào...".