Chiến thắng “Hà Nội - Điện Biên Phủ trên không” 12 ngày đêm cuối năm 1972 là một chiến thắng lịch sử trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của cả dân tộc. Có mặt trong những ngày lịch sử ấy, nhiều người con Bạc Liêu là cán bộ, lưu học sinh miền Nam đang công tác và học tập tại Hà Nội đã có những ký ức không bao giờ quên.
Với ông Trương Công Lưỡng (Mười Lưỡng), nguyên cán bộ miền Nam tập kết, lúc bấy giờ đang công tác ở Bộ Nông nghiệp, đêm 18/12/2012 - đêm đầu tiên Mỹ tấn công Hà Nội - là một ký ức vô cùng đặc biệt mà ông không thể nào quên. Lúc đó, cơ quan ông đã sơ tán về Nhổn (Từ Liêm, Hà Nội). Đó là một đêm trăng sáng, ông và đồng nghiệp, bạn bè đang ngồi trước sân uống trà thì nghe tiếng máy bay. Chỉ nghe tiếng, không thấy máy bay đâu, nhưng chỉ khoảng 10 phút sau đã nghe tiếng bom nổ ầm ầm. Nhìn về hướng Hà Nội, bầu trời sáng rực. Hà Nội bắt đầu hứng chịu đợt hủy diệt nặng nề nhất trong lịch sử.
![]() |
| B-52 phơi xác trên đường phố Hà Nội, một trong những tấm ảnh nổi tiếng về trận “Hà Nội - Điện Biên Phủ trên không”. Ảnh: T.L |
Không khí chiến tranh chỉ thể hiện qua sự sôi động khi các lực lượng phòng không, không quân, dân quân tự vệ xây dựng các trận địa pháo, di chuyển tên lửa, vũ khí… Với những cán bộ kỹ thuật như ông Mười Lưỡng thì vẫn phải đi công tác về các vùng quê, hướng dẫn nông dân sản xuất.
Sau khi phố Khâm Thiên bị dội bom, ông Mười Lưỡng có dịp trở về nội ô Hà Nội trong khi cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Ông vẫn nhớ như in hình ảnh của 40 năm trước: “Cả khu phố sầm uất, đông đúc bỗng chốc tan hoang hết. Nhà cửa đổ nát, gạch ngói tứ tung. Có chứng kiến mới thấy sự tàn phá kinh khủng của bom đạn Mỹ”.
Ông Trần Thanh Vân, cũng là lưu học sinh miền Nam tập kết ra Bắc học tập và làm việc. Năm 1972, ông Vân đang công tác ở Bộ Lâm nghiệp. Theo cơ quan sơ tán ra Hà Đông (nay thuộc thủ đô Hà Nội), ông được phân công vào đội dân quân tự vệ, được trang bị vũ khí để làm nhiệm vụ khi cần thiết. Lòng đầy khí thế căm hờn của một thanh niên trước hoàn cảnh thủ đô bị đánh phá, ông cùng với những người trong đội tham gia bắn máy bay dù biết rất khó trúng đích vì máy bay bay ở tầm cao. Cơ quan ông đã đi sơ tán gần hết nhưng vẫn bị mất mát về người, trụ sở thì bị đánh sập gần hết. “Phải nhiều năm sau, cơ quan mới được xây dựng lại” - ông Vân bùi ngùi khi nhớ về những kỷ niệm của 40 năm trước.
Bây giờ, ở đất Bạc Liêu cách xa Hà Nội gần 2.000km, những nhân chứng lịch sử thời kỳ ấy đang cùng sống lại với người dân thủ đô niềm tự hào về một chiến tích lẫy lừng đã được cả thế giới khâm phục.
L.A

Truyền hình








Xem thêm bình luận