Thứ ba, 5-5-26 17:13:28
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Làm dâu

Báo Cà Mau

Ngày tôi vào lớp 9, cũng là lúc chị về làm dâu nhà tôi. Cái kiếp làm dâu khổ trăm bề mà gia đình tôi ngày ấy lại mang tiếng gia trưởng bậc nhất khu phố, nên nước mắt của chị phải tính bằng dòng sông. Lúc anh dẫn chị về ra mắt, mới nghe chị phận gái ở miệt vườn, cô tôi - mẹ của anh - có phần không ưng thuận. Anh là con trưởng của một gia đình bề thế, là cháu đích tôn của dòng họ, sau anh chỉ còn toàn con gái nên bao hy vọng dồn hết vào anh. Gia đình cũng sắp đặt cho anh trăm mối sao cho tương xứng nhưng rồi anh gạt phắt hết, gia nhập quân đội cống hiến cho Tổ quốc, rồi bôn ba đủ trăm bề, thành anh lính đội trưởng khiến người người ngưỡng vọng. Anh gặp chị ở một miền quê nghèo, cảm phục người con gái chịu thương chịu khó, đem lòng yêu và dẫn về ra mắt.

Anh đưa chị về vào một mùa hè nắng cháy, như báo hiệu cho cuộc đời truân chuyên của chị vậy. Cô tôi khó, lại mang trong mình quan niệm cũ nên lúc nào cũng đặt nặng vấn đề gia trưởng với chị. Tôi khi ấy, thi thoảng thức dậy lúc nửa đêm, vẫn hay thấy chị ngồi một góc, bó gối, nhìn ánh trăng mà thổn thức. Thấy tôi, chị gọi lại ngồi ve vuốt đầu tôi: “Ba mẹ em đâu?” - “Đi gỗ chị ơi, em ít khi gặp lắm” - “Em nhớ ba mẹ nhiều lắm phải không?” - “Dạ nhớ lắm”. Bất giác tôi thấy tay mình ấm nóng, tôi ngước lên: “Chị cũng nhớ cô chú lắm phải không?” - “Ừ. Giờ này chắc còn tát nước buổi đêm cho kịp cày buổi sáng ngày”. Nói tới đó, bất giác cảm thấy chị đang khóc. Thứ duy nhất tôi biết chị đang nức nở là đôi vai run lên bần bật. Ngước nhìn trong phía bóng tối, tôi thấy anh, tay nắm chặt lại, đấm nhẹ vào tường nhìn chị đầy bất lực…

Khi tôi dậy để đến trường, thì chị đã dậy từ lâu. Bộ dạng lúi húi trong bếp, chị như một chiếc bóng đang trôi cố sống cho qua ngày. Tôi hãy còn nhớ tuổi thơ của tôi gắn với những buổi tạt ngang, nghe cô tôi suốt ngày to tiếng quát: “Rau này lặt mất cả cuống như thế thì còn gì mà ăn?”. Hay những khi nhẹ nhàng nhất thì cũng là những lời móc xỉa: “Cô lo mà tắm rửa cho sạch sẽ, bác thằng Hùng sắp qua đấy, đừng để nó phải xấu hổ”. Chị chỉ cúi đầu lầm lì hứng chịu tất cả.

Anh luôn cố gắng bảo vệ chị để chị khỏi tổn thương, nhưng giữa chữ hiếu và tình yêu, nhiều lúc anh thấy mình đang đứng vật vờ giữa ngã ba vậy. Khi tôi vào đại học, bắt đầu dong ruổi những chuyến đi xa, lúc này anh xuất ngũ. Tiền dành dụm anh dành phần mua chị cái áo nhưng bị cô tôi cắt xé tan tành: “Nuôi con lớn chừng này mà chỉ biết nghĩ tới vợ… vợ… vợ. Bây giờ đội vợ lên đầu rồi đúng không?”. Anh đứng đó bất động, thảng thốt, chị ngồi bệt xuống đất ôm mặt khóc. Cuộc sống nghẹt thở như vậy nên khi vào đại học, tôi dứt áo ra đi. Ngày tôi đi, cô tôi bình thản ngồi têm miếng trầu, nhắc khẽ: “Bây ráng học rồi về. Kém thì đừng vác xác về”.

Mấy năm trôi qua, nghe tin chị sinh cháu, tôi về. Ngay từ lúc bước vào nhà, không khí đã có phần khang khác. Nhìn đứa trẻ đương nằm nôi, bỗng chốc tôi hiểu rõ sự tình: nó là con gái. Đã thế, sức khỏe chị lại yếu, sinh nở một lần, bác sĩ không cho sinh nữa. Tôi thấy chỉ gương mặt anh chị là hạnh phúc, còn đứa nhỏ cứ khóc liên hồi, trên bàn tay bồng bế của bà nó - người đang không muốn tin vào sự thật. Tôi đoán chắc một điều: đứa bé lớn lên sẽ không có tình thương từ bà nó. Và không khí trong ngôi nhà trở nên nghẹt thở đến độ ký ức của tôi về ngôi nhà đó trở thành những mảnh cắt ghép. Có bận tôi về thấy đứa nhỏ nằm trong nôi khóc quá chừng, trong khi bà nó đang ăn trầu bên cạnh thi thoảng chép miệng: “Ồn quá đi!”. Để rồi chị đang dở tay mà nhào đến ôm con vỗ về. Lần khác tôi về thì thấy đồ đạc anh, chị bị vứt tứ tung ngoài sân, tiếng cô tôi dõng dạc: “Một là mày cưới vợ khác. Hai là ra đường. Con cháu đích tôn có phải chuyện đùa được đâu”. Thế rồi anh chị đi, tôi cũng ít khi tạt ngang qua ngôi nhà đó nữa. Rồi tôi lấy chồng, theo chồng đi xa nên bặt vô âm tín cùng anh chị từ ngày đó.

Được dịp nghỉ, xin mãi mới được địa chỉ nhà chị, tôi ghé ngang. Đón tôi là một cô bé ước chừng 9 - 10 tuổi. Ngay sau là chị. “Đây là bé Thảo hả chị? Cháu xinh quá”, tôi nói. Chị vồn vã ôm kéo tôi vào nhà cho bằng được: “Lâu lắm rồi mới gặp lại em. Bữa nghe em lấy chồng mà anh chị ở xa quá, không về được”. Hai chị em nắm chặt tay nhau mừng mừng tủi tủi. Trò chuyện một lát, chị hối hả tay xách nách mang lục tục đi chợ, cứ giữ tôi lại ăn bữa cơm gia đình, trên mâm có  mấy con cá kho mặn mà tôi thích khi còn nhỏ…

Khi tôi sinh con thì anh chị ghé thăm. Có điều lúc này cô tôi cũng đến, trông cô giờ đã luống tuổi, yếu ớt, không còn vẻ gia trưởng của người đứng đầu gia tộc ngày nào. Tôi không lạ bởi mấy tháng trước tôi có nghe tin anh chị đã chuyển về sống với cô. Chỉ trong thời gian ngắn mà bao biến cố đổ ập xuống gia đình: cô tôi tin người nên đầu tư hết tiền bạc vào rồi sinh nợ, các chị thì chia nhau tài sản và ôm hết về nhà chồng. Chỉ có chị dâu tôi lúc này lại bàn với anh đón mẹ về nhà sống. Nghe đâu ban đầu cô tôi cũng sĩ diện lắm, dọn về ở chung, song nhất quyết không nói chuyện với con dâu tiếng nào. Lúc cô tôi ngã bệnh, bé Thảo mặc dù còn nhỏ, nhưng cứ đòi ở bên cạnh chăm sóc bà. Còn chị thì lui cui lo giặt giũ, nấu cháo cho mẹ chồng. Lúc ăn bát cháo, cô tôi rơi nước mắt, đó cũng là lúc mọi thứ thay đổi.

Tôi sinh con gái, cô tôi thoáng chút hơi ngỡ ngàng nhưng rồi nhanh chóng bồng nó lên xuýt xoa: “Cháu bà cưng quá”. Tôi nhìn chị thấy chị mỉm cười rạng rỡ. Không hiểu sao trong giờ phút ấy, tôi cảm thấy với chị như thế là đã quá đủ cho một gia đình. Và đó cũng là cái kết hạnh phúc cho câu chuyện của chị.

LÊ HỨA HUYỀN TRÂN

Đầu tư hơn 2.200 tỷ đồng xây dựng tuyến giao thông trục ngang Cà Mau

Chủ tịch UBND tỉnh Cà Mau vừa ban hành Quyết định phê duyệt chủ trương đầu tư Dự án nâng cấp đường tỉnh đoạn từ Giá Rai đến Phó Sinh và xây dựng đường bờ Tây kênh Láng Trâm, với tổng nguồn vốn đầu tư công trên 2.200 tỷ đồng, thực hiện trong giai đoạn 2026-2029.

Lần đầu tiên cò nhạn sinh sản tại Vườn chim Bạc Liêu

Chiều 11/4, ông Lê Chí Linh, Phó Giám đốc Ban Quản lý rừng đặc dụng, phòng hộ Bạc Liêu cho biết: Lần đầu tiên loài cò nhạn đã làm tổ và sinh sản thành công tại Khu bảo tồn loài - sinh cảnh Vườn chim Bạc Liêu (phường Hiệp Thành).

Bó vỉa cao trên Quốc lộ 1: Gây khó cho dân, tiềm ẩn rủi ro giao thông

Nhiều hộ dân sinh sống dọc tuyến Quốc lộ 1, đoạn đi qua địa bàn phường Tân Thành (tỉnh Cà Mau) phản ảnh hiện trạng độ dốc bó vỉa không bảo đảm, khiến việc lên xuống vỉa hè của xe gắn máy, ô tô gặp khó khăn, ảnh hưởng trực tiếp đến sinh hoạt, đi lại và hoạt động buôn bán.

Nhanh chóng khắc phục tình trạng thiếu nước sinh hoạt tại xã Biển Bạch

Sau khi Báo và phát thanh, truyền hình Cà Mau phản ánh về thực trạng "có đường ống nhưng không có nước" khiến đời sống người dân xã Biển Bạch gặp nhiều khó khăn, Chủ tịch UBND tỉnh Cà Mau đã chỉ đạo các ngành chức năng khẩn trương vào cuộc với tinh thần: "Không để người dân thiếu nước sinh hoạt trong bất cứ tình huống nào".

Xây dựng nếp sống văn minh từ những việc làm cụ thể

Những năm gần đây, nhiều địa phương dần khoác lên mình diện mạo mới. Những con đường xanh - sạch - đẹp, những khu dân cư khang trang, ngăn nắp… đang trở thành hình ảnh quen thuộc, phản ánh sự chuyển biến tích cực trong xây dựng nếp sống văn minh.

Tiềm ẩn nguy cơ cháy nổ tại các cơ sở thu mua phế liệu

Bước vào cao điểm nắng nóng, nguy cơ cháy nổ gia tăng, nhất là tại các khu dân cư. Ở nhiều khu vực nội đô tỉnh Cà Mau, các cơ sở thu mua phế liệu vẫn tồn tại với lượng lớn vật liệu dễ cháy, tiềm ẩn nhiều rủi ro.

Vùng đồng bào khởi sắc, rộn ràng đón tết Chôl Chnăm Thmây

Những năm gần đây, vùng đồng bào dân tộc thiểu số (DTTS) tỉnh Cà Mau khởi sắc rõ nét, đời sống người dân ngày càng nâng cao. Những ngày này, đồng bào Khmer phấn khởi chuẩn bị đón tết Chôl Chnăm Thmây, tràn đầy niềm tin vào năm mới tốt đẹp.

Vĩnh Thanh phát động xây dựng tuyến đường kiểu mẫu dài hơn 10 km

Hơn 500 thùng rác được trao tận tay người dân, cùng sự tham gia đồng loạt của cán bộ, hội viên đoàn thể và Nhân dân ra quân dọn vệ sinh môi trường, thể hiện quyết tâm của xã Vĩnh Thanh trong xây dựng tuyến đường kiểu mẫu Nguyễn Thị Mười dài trên 10 km đạt sáng - xanh - sạch - đẹp.

Khu Ốc đảo, phường An Xuyên được quy hoạch thành không gian các công trình văn hoá, lịch sử

Khu Ốc đảo (Khóm 24, phường An Xuyên) được định hướng phát triển thành không gian các công trình văn hoá, lịch sử, kết hợp với các không gian công cộng như sân sinh hoạt cộng đồng đa năng, hoa viên cây xanh và hệ thống hạ tầng kỹ thuật phục vụ cộng đồng.

Nối mạch đường xuân

Xuân không chỉ hiện diện trong sắc mai vàng hay mâm cơm sum họp mà còn trải dài trên những công trình giao thông vừa kịp hoàn thành trước thềm năm mới. Những tuyến đường rộng mở, thông suốt như nối dài niềm vui đoàn viên, mở ra hành trình phát triển và khát vọng vươn lên. Trên mỗi cung đường rộn ràng nhịp xe, có thể cảm nhận rõ nhịp chuyển mình mạnh mẽ của quê hương trong mùa xuân mới.