Kỳ 11: “Biển khát”
>>Kỳ 1: Cột mốc chủ quyền quốc gia đặc biệt trên biển
>>Kỳ 2: Người khai sinh nhà giàn
>>Kỳ 3: Khảo sát đại dương
>>Kỳ 4: Nhà giàn đầu tiên
>>Kỳ 5: Cuộc chiến dưới lòng đại dương
>>Kỳ 6: “Sói biển”
>>Kỳ 7: “Còn người là còn nhà giàn”
>>Kỳ 8: “Người con của biển”
>>Kỳ 9: “Cơn bão định mệnh”
>>Kỳ 10: “Người lính quả cảm”
Thềm lục địa gọi là “vùng biển bão tố” bởi một năm có từ 15 - 20 cơn bão hoặc cơn lốc đi qua hoặc hình thành tại vùng biển này. Ở đây khí hậu vô cùng khắc nghiệt. Các chiến sĩ đêm ngày phải gồng mình với những trận gió cuồng phong, nắng cháy da, khát cháy lòng và thường xuyên đối mặt với sự rình rập xâm lấn của tàu nước ngoài. Nhưng vượt lên tất cả sự khó khăn gian khổ, thiếu thốn ấy là tinh thần bám trụ nơi đầu sóng ngọn gió, hiến dâng sức trẻ vì sự yên bình của Tổ quốc.
30 lít nước ngọt cho cả tuần tắm giặt
Cùng với quần đảo Trường Sa, khu vực vùng biển thềm lục địa nơi 15 nhà giàn đang đứng chân được coi là “vùng biển bão tố”. Thời tiết ở đây chia làm 2 mùa rõ rệt. Mùa biển lặng từ tháng 4 - 10, mùa bão tố từ tháng 11 đến tháng 2 năm sau. Chính vì khí hậu khắc nghiệp ấy, nước ngọt ở nhà giàn luôn được coi là “hàng hiếm”.
Ở Trường Sa, nước ngọt được các chiến sĩ đào giếng lấy lên từ lòng biển, còn ở nhà giàn, nước ngọt được mang ra từ đất liền theo tàu thay trực vào tháng 3 hàng năm. Khi ấy, tàu của Vùng 2 Hải quân có phiên hiệu 935 chở gần 400m3 nước ngọt ra cấp cho mỗi nhà giàn. Nước ngọt được bơm từ tàu lên nhà giàn theo hệ thống ống nước. Nước do “quân nhu” cấp, dù tiết kiệm lắm cũng không đủ dùng, nguồn nước sinh hoạt chủ yếu hứng từ nước mưa. Mỗi nhà giàn có lượng nước dự trữ trong 6 tháng mùa khô, nhưng phải tiết kiệm từng phân mới có thể đủ sinh hoạt hàng ngày.
![]() |
| Để tiết kiệm nước, các chiến sĩ nhà giàn ngồi vào chậu tắm, nước thừa dành để tưới rau. Ảnh: DK1 |
Phát 5 lít - thu về 3 lít
Nói đến chuyện tiết kiệm nước ngọt thì không nhà giàn nào có thể “qua mặt” được công nghệ tiết kiệm ở nhà giàn Phúc Tần 2 do Thiếu tá Trang Hải Âu làm chỉ huy trưởng. Ở nhà giàn này, việc rửa cá, rửa chén đều bằng nước biển. Anh em buộc dây thừng vào 1 chiếc can nhựa, sau mỗi buổi cơm chiều, chiến sĩ nấu cơm ngày đó thả can nhựa xuống biển, kéo nước lên qua dây ròng rọc. Nước biển được dự trữ trong thùng phuy nhựa và “xài thoải mái”.
Bắt đầu từ tháng 10 là phải tắm theo kế hoạch: mỗi người chỉ được tắm 1 lần/tuần. Thiếu tá Âu lên kế hoạch tiết kiệm bằng cách động viên anh em “tắm kiểu em bé”, tức là ngồi trong chậu, kỳ cọ “từng bộ phận”. Có chiến sĩ tiết kiệm bằng cách lấy nước vo gạo nấu cơm buổi sáng để rửa mặt. Cũng có chiều mặt biển yên sóng, anh em nhảy ùm xuống tắm, nước ngọt chỉ tráng sau cùng. Họa hoằn mới có cơn mưa trái mùa, anh em chạy ào ra tắm. Người lấy xô, người mang chậu, tận dụng tối đa những vật dụng có thể để hứng nước mưa. Việc rửa nhà, lau sàn cũng chỉ rửa vào những ngày mưa rào như thế.
Do khan hiếm nước ngọt nên cán bộ, chiến sĩ nhà giàn DK1 trong sinh hoạt hàng ngày chủ yếu mặc quần đùi, áo lót. Quân phục chỉ mặc trong những ngày Tết, hoặc khi có đoàn khách từ đất liền ra thăm. Những lúc ấy, anh em như khoác trên mình màu áo mới, tinh thần phấn chấn hẳn lên. Có khi cả năm mới mặc quần áo quân phục và giặt 1 lần.
Nói về việc tiết kiệm nước ngọt, Thiếu tá Âu chia sẻ: “Tiết kiệm nước ngọt ở các nhà giàn DK1 vừa là quy định, vừa là nghệ thuật. Càng đến gần mùa khô, càng phải tiết kiệm. Tôi phát cho anh em 5 lít thì phải thu về 3 lít để tưới rau. Nhà giàn nào cũng làm như thế. Khi khách từ đất liền ra thăm, việc đầu tiên họ quan tâm là nước ngọt và rau xanh. Vậy mà ở nhà giàn DK1 không thiếu nước ngọt mới là chuyện lạ!”.
Mai Thắng
Kỳ 12: Màu xanh nhà giàn

Truyền hình








Xem thêm bình luận