Kỳ 8: “Người con của biển”
>>Kỳ 1: Cột mốc chủ quyền quốc gia đặc biệt trên biển
>>Kỳ 2: Người khai sinh nhà giàn
>>Kỳ 3: Khảo sát đại dương
>>Kỳ 4: Nhà giàn đầu tiên
>>Kỳ 5: Cuộc chiến dưới lòng đại dương
>>Kỳ 6: “Sói biển”
>>Kỳ 7: “Còn người là còn nhà giàn”
Nếu Thượng tá Nguyễn Văn Nam là “sói biển” số một của nhà giàn DK1 với sự dạn dày nắng gió và kinh nghiệm chỉ huy, thì Thiếu tá Bùi Văn Bổng là tấm thẻ số 2 mang bí danh “sói biển”. Qua 21 năm gắn bó với nhà giàn, cũng ngần ấy năm xa quê, hàng chục lần chống chọi với bão tố, cái tên “người con của biển” mà cán bộ, chiến sĩ các nhà giàn DK1 yêu mến đặt cho, không chỉ vì khâm phục đức hy sinh kiên cường bám trụ, mà còn là sự khâm phục người có thâm niên ở nhà giàn lâu nhất tính đến thời điểm này.
Lính nhà giàn chưa bao giờ gác súng
Đã 26 tuổi quân, 21 năm gắn bó với nhiều nhà giàn khác nhau, Thiếu tá Bùi Văn Bổng nhớ tất cả những gì anh cùng đồng đội sống những ngày đầu tiên trên nhà giàn. Giọng anh chùn xuống kể về những ngày đầu tiên gian khó ấy: “Đó là những ngày tháng đẹp đẽ nhất của tôi. Nếu nói thế hệ đi nhà giàn đầu tiên thì bây giờ chỉ còn mình tôi ở DK1. Số còn lại thì người đã hy sinh, người về hưu, người chuyển công tác. Thời bình im tiếng súng, nhưng lính nhà giàn chưa bao giờ gác súng”.
![]() |
| Thiếu tá Bùi Văn Bổng. Ảnh: P.B.T |
Nếu so sánh những nhà giàn hôm nay với thế hệ nhà giàn đầu tiên thì quả là “một trời một vực”. Từ năm 1989 - 1995, phương tiện duy nhất nắm thông tin từ đất liền là radio. Lúc sóng yên biển lặng nghe còn rõ, còn lúc sóng gió nổi lên, chỉ nghe tiếng ào ào, chập chờn lúc được, lúc không. Các chiến sĩ đã lấy dây điện buộc vào ăng-ten của radio rồi thả chơi vơi giữa khoảng không để tiếp sóng. Ngày huấn luyện, tối anh em lại quây quần bên chiếc radio nghe ngóng thời tiết. Sau đó là những khoảng lặng miên man nhớ đất liền.
Trạm là nhà, biển là quê hương
Một chiều trung tuần tháng 8, theo chân thượng tá Nguyễn Thế Dĩnh, chính trị viên khung quản lý DK1, tôi đến nhà anh Bùi Văn Bổng. Ngôi nhà cấp 4 ở khu tập thể B Lữ đoàn 171 Hải quân lọt thỏm cạnh nhà cao tầng. Vợ anh - chị Nguyễn Thị Vân đang chỉ bài cho con trai học. Câu chuyện chị kể với chúng tôi không phải là những tấm bằng khen, giấy khen hay thành tích của chồng, mà là niềm tự hào những năm tháng chồng chị cùng đồng đội bám trụ ngoài nhà giàn.
Anh Bổng cưới vợ năm 1997 sau 7 năm lăn lộn ở nhà giàn. Cưới xong, anh gửi “ông bà già” trông hộ rồi vào Vũng Tàu đi nhà giàn. Vì thương nhớ chồng, hơn 1 năm sau, chị Vân khăn gói vào đơn vị thăm chồng. Nói là thăm, nhưng kỳ thực là vào để kiếm đứa con. Lúc đó anh Bổng ngoài nhà giàn, chị Vân được anh Nguyễn Đình Thịnh - một người bạn thân “sống chết có nhau” của chồng, thuê tạm căn phòng của đơn vị ở khu C. Đêm đầu tiên trong căn phòng tập thể, chị Vân không hề chợp mắt, phần vì lạ nhà, phần vì nhớ chồng. Trong nỗi cô đơn, chị tính trở lại quê nhà, nhưng rồi nỗi khát khao được làm mẹ cứ dâng trào khiến chị ở lại. Để mưu sinh, chị Vân đã đi làm cá bò ở cảng Hà Lộc. Những đồng tiền kiếm được, ngoài sinh sống thường nhật, chị góp lại mua được chiếc xe máy DD đỏ để làm cái chân đi lại. Hơn 1 năm sau, anh Bổng về. Chị có bầu được 1 tháng, anh Bổng lại đi. Ngày vượt cạn, chị Vân một mình cắn răng chịu đựng. Khi anh Bổng về, con trai đã gần 1 tuổi.
Nói về chồng, chị Vân rạng rỡ: “Gia đình bên nội, bên ngoại đều rất quý anh, cả xóm quân nhân này gọi anh là người của biển. Vì mỗi lần anh vào bờ thì chỉ 1 - 2 tháng lại trở ra nhà giàn. Đối với anh ấy, thời gian ở ngoài biển nhiều hơn ở nhà. Những ngày anh ngoài biển, em chỉ mong đừng có sóng gió bão tố, để các anh bình yên trở về an toàn sau những ngày gian khổ”.
Mai Thắng
Kỳ 9: Cơn bão định mệnh

Truyền hình








Xem thêm bình luận