Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Câu chuyện về chiếc khăn tay

Báo Cà Mau Một buổi sáng, đang ngồi đọc báo bỗng nghe tiếng gõ cửa, tôi vội vàng bước ra. Nam, thằng bạn chiến đấu hồi ở trong B bắt thần xuất hiện làm tôi ngớ ra.

Một buổi sáng, đang ngồi đọc báo bỗng nghe tiếng gõ cửa, tôi vội vàng bước ra. Nam, thằng bạn chiến đấu hồi ở trong B bắt thần xuất hiện làm tôi ngớ ra.

- Chào anh Sáu - anh khoẻ không? Nhân tiện ra đây họp tôi ghé thăm anh.

- Trời đất ơi! Bao nhiêu năm mất hút, tưởng là ông nội quên tôi rồi! Ai về cho cậu biết tôi ở đây mà tìm đó? Thôi vô đây - vô đây! Vợ con mình đi về bên ngoại, ở nhà một mình. Hai đứa tha hồ mà bù khú chuyện trò cho "đã" nghe...

Nữ thanh niên xung phong cán thương qua rừng. (Ảnh mang tính chất minh hoạ).        Ảnh: TL

Hai đứa chúng tôi ở chung đại đội thực binh từ miền Bắc vào, được bổ sung vào Sư đoàn 9 miền Ðông Nam Bộ. Trong trận đánh Cần Ðâm trên lộ 13 năm 1967, cả hai đều bị thương phải vào viện. Sau khi ra viện, mỗi đứa đi về một nơi, từ đó không một lần gặp lại. Hôm nay, gặp nhau biết bao điều tâm sự, câu chuyện cứ trào ra như suối chảy. Hỏi han nhau về đời sống, về vợ con, công việc và ôn lại những kỷ niệm xưa một thời cùng chiến đấu bên nhau. Nhắc đến chuyện hai đứa cùng bị thương và cùng vào viện, bỗng Nam hỏi tôi:

- Anh Sáu đã tìm ra cô thanh niên xung phong có chiếc khăn tay chưa?

Tôi buồn rầu lắc đầu. Và lập tức câu chuyện về chiếc khăn tay hiện về trong tôi mặc dù đã trải qua trên 30 năm về trước. Vào mùa mưa năm 1966, Trung đoàn 2 chúng tôi thuộc Sư đoàn 9 được lệnh phục kích đoàn xe của địch ở Cần Ðâm trên lộ 13. Giữa lúc trận đánh đang xảy ra ác liệt thì một mảnh đạn pháo găm vào đùi tôi. Tôi lảo đảo, cố lê được mấy bước rồi ngất đi vì vết thương ra nhiều máu quá. Tôi được chuyển về Trạm Quân y Trung đoàn. Sau khi sơ cứu, tôi được chuyển ngay đêm hôm đó về Quân Y viện đóng ở bên kia sông Sài Gòn. Cáng thương của tôi do 2 cô nữ thanh niên xung phong phụ trách (lẽ ra phải 4 người để thay đổi cho nhau). Ðêm đó mưa như trút nước. Trời tối đen. Ðường từ tuyến trung đoàn đến Trạm chuyển thương CT.5 rất khó đi.

Ðường rừng lầy lội qua những dốc trơn như mỡ. Mưa mỗi lúc một to, gió ào ào làm những cành cây khô (bị chất độc hoá học huỷ hoại) gãy răng rắc. Thỉnh thoảng lại một tia chớp loé sáng. Tiếng đại bác từ các trận địa dã chiến của giặc chốc chốc lại nổ đoành đoành. Chúng nó bắn vu vơ suốt đêm. Quãng đường chuyển thương phải lội qua con suối nhỏ, qua cầu dây bắc qua sông Sài Gòn, đi thật gian nan. 2 cô lấy ni-lông choàng phủ lên cáng cho tôi, còn bản thân thì ướt sũng, lần từng bước, từng bước mà đi trong đêm mưa. Có lúc trượt chân sắp té lại gượng dậy. Cáng thì nặng, người thì thấp, mỗi khi qua suối lại phải nhón người lên cho khỏi ướt võng. 2 người đi suốt đoạn đường không nghỉ, chốc chốc lại hỏi tôi:

- Anh có bị ướt không? Anh có mệt lắm không? Cố ráng chịu tý chút, sắp đến nơi rồi.

Tôi gượng trả lời: Không hề gì - tôi chỉ mệt ít thôi! Chiếc cáng lại tiếp tục đi. Ðược nửa đường, mưa bắt đầu nhẹ hạt rồi trời tạnh hẳn. 2 cô dừng lại gác 1 đầu cáng lên cành cây bên đường, còn đầu kia có chiếc nạng chống. Một cô mở tấm ni-lông ra xem, vừa rọi đèn pin, vừa nói với cô kia:

- May quá! Không ướt tý nào cả mầy ạ!

Nhưng khi cô rọi đèn pin vào phía võng bên chân bị thương thì thấy máu từ vết thương rỉ ra làm ướt đỏ cả một vùng võng, không chút do dự, cô rút chiếc khăn tay trong túi áo buộc vào vết thương cho tôi và khẽ nói:

- Vết thương anh rỉ máu, anh chịu khó đau một tý để em buộc chặt chiếc khăn vào vết thương cho đỡ chảy máu nghe anh.

Tôi nghe rõ tiếng em nhưng mệt quá không trả lời. Tôi nằm yên và cố mở mắt nhìn em, nhưng trong ánh sáng lờ mờ của đèn pin tôi không nhìn được rõ mặt. Tôi chỉ thấy đôi mắt sáng đen, mái tóc xoã ngang vai, cô còn rất trẻ.

Ðến CT.5, 2 cô bàn giao thương binh rồi vội vã quay về trạm phẫu Trung đoàn, chỉ kịp chào:

- Thôi anh về viện. Chúc anh mau lành vết thương để trở về đơn vị.

Tôi chỉ kịp đáp lại: 2 cô đi mạnh nghe...! Cũng chẳng nói được lời cảm ơn và hỏi tên là gì, ở đơn vị nào nữa! Sau nghĩ lại thấy ân hận và hối tiếc vô cùng...

Chiếc khăn đó, sáng hôm sau, được cô y tá thay băng phát hiện rồi đem giặt sạch đưa lại cho tôi. Tay cô trao chiếc khăn, miệng vừa cười, vừa nói: "Anh có chiếc khăn tay người yêu kỷ niệm đẹp thật!". Tôi chẳng biết nói sao. Mặt tôi đỏ bừng vì xấu hổ. Chiếc khăn được tôi giữ kín trong ba lô làm kỷ niệm. Sau ngày ra viện, tôi có dò hỏi tìm cô gái thanh niên xung phong tải thương hôm đó. Nhưng vì hoàn cảnh chiến tranh; đơn vị tôi lại được điều đi hoạt động ở địa bàn khác; Mặt trận miền Nam thì rộng, chúng tôi đi khắp đó đây... tìm em như tìm kim đáy biển.

Và từ đó, mỗi lần nghe bài hát "Chiếc khăn tay" của Nhạc sĩ Xuân Hồng cất lên: "Chiếc khăn tay không biết về ai. Nhưng lòng em vẫn tin ở ngày mai"... thì tim tôi lại rạo rực và câu chuyện về chiếc khăn tay lại trỗi dậy trong tôi. Tôi lại tự hỏi: Không biết giờ này em ở đâu và sau ngày toàn thắng em còn sống trở về hay nằm lại mãi mãi cùng núi rừng miền Ðông Nam Bộ.

Giờ đây chiếc khăn tay tôi vẫn còn giữ. Nó là vật kỷ niệm thiêng liêng của cuộc đời tôi./.

(Ghi theo lời kể một chiến sĩ Sư đoàn 9).

Bác sĩ Bùi Đình Đậu, công tác tại Tổng đội TNXP

80 năm Trận Giồng Bốm - Vọng mãi khúc tráng ca

Sáng 30/4, tại Di tích Lịch sử quốc gia Địa điểm trận Giồng Bốm (xã Phong Thạnh), UBND tỉnh Cà Mau long trọng tổ chức Lễ kỷ niệm 80 năm Trận Giồng Bốm (15/4/1946-15/4/2026).

Sáng ngời tinh thần “cứu nước là cứu đạo”

Cách nay tròn 80 năm, tại xã Phong Thạnh đã diễn ra trận chiến ác liệt chống thực dân Pháp xâm lược. Toà thánh Ngọc Minh bị tàn phá nặng nề, 137 chiến sĩ “áo trắng” anh dũng hy sinh. Dù không giành thắng lợi về quân sự, trận Giồng Bốm đã tạo tiếng vang khắp Nam Bộ, giáng đòn mạnh vào âm mưu của kẻ thù.

Trọn nghĩa tri ân

Thời gian qua, công tác “đền ơn đáp nghĩa” tại xã Hưng Mỹ luôn được quan tâm thực hiện, thông qua những việc làm thiết thực và giàu tính nhân văn. Từ những phần quà tri ân, những mái nhà tình nghĩa đến sự sẻ chia trong đời sống hàng ngày, tất cả góp phần chăm lo tốt hơn cho các gia đình thương binh, liệt sĩ và người có công với cách mạng, tô thắm đạo lý "uống nước nhớ nguồn" trong cộng đồng.

Sức sống cách mạng qua những địa danh anh dũng

Ði qua những năm tháng đạn bom, cùng với xương máu, hy sinh của biết bao anh hùng liệt sĩ, những địa danh như: Chống Mỹ, Anh Dũng, Quyết Chiến, Quyết Thắng... đã gắn liền với công cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc. Hơn nửa thế kỷ thống nhất, những tên gọi này vẫn vang vọng hào khí cha ông, đóng vai trò quan trọng trong việc bồi đắp truyền thống cách mạng cho các tầng lớp Nhân dân, nhất là thế hệ trẻ.

Người lưu giữ lịch sử

Với nhiều người dân Cà Mau, ông Sáu Sơn là gương mặt quen thuộc, như “người kể chuyện lịch sử” - Chủ nhiệm Câu lạc bộ (CLB) Kể chuyện lịch sử tại Bảo tàng tỉnh Cà Mau. Ông đã dành nhiều năm cuộc đời để truyền lửa đam mê lịch sử cho thế hệ trẻ.

Giồng Bốm - 80 năm vọng mãi hào khí kháng chiến

"Ai qua Giồng Bốm hôm nay/ Nhớ ngày khởi nghĩa chống Tây hôm nào". Cách nay 80 năm trận Giồng Bốm ghi dấu một mốc son chói lọi trong cuộc đấu tranh chống Pháp của Nhân dân vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc. Sự hy sinh của những nghĩa quân “áo trắng” là biểu tượng bất diệt cho tinh thần "đạo không rời đời, dân không rời nước", để lại niềm xúc động và sự tri ân sâu sắc trong lòng hậu thế. Trong tiến trình phát triển, di tích Giồng Bốm đã trở thành bảo tàng tinh thần lưu giữ những giá trị vô giá cho thế hệ mai sau.

Hào hùng chiến thắng Ðất Cháy

Tháng 4/1971, trong cái nắng như đổ lửa, cánh đồng Ðất Cháy (xã Phong Lạc cũ, nay là Xã Trần Văn Thời) ngả màu vàng sậm, những gốc rạ trơ đen, mương phèn khô nứt nẻ; bờ chuối, hàng tràm sau hậu đất lá khô rủ xuống, vàng hoe.

“Ngọn lửa” kiên trung của phụ nữ Nam Bộ

Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử kháng chiến Việt Nam, có những người phụ nữ mà cuộc đời họ đã trở thành huyền thoại, gắn liền với sự sống còn của phong trào cách mạng miền Nam. Bà Nguyễn Thị Ðược (bí danh Thanh), còn được gọi với tên thân mật Hai Ðược, là biểu tượng như thế.

Viết tiếp bản tình ca 65 năm giữa hai miền đất nước

Trong không khí ấm áp những ngày đầu năm 2026, đoàn công tác tỉnh Cà Mau có chuyến thăm và làm việc tại tỉnh Ninh Bình. Chuyến đi không chỉ là hoạt động công tác thuần tuý mà còn là cuộc hội ngộ của những người anh em, cùng ôn lại truyền thống 65 năm kết nghĩa bền chặt và mở ra chương mới trong hợp tác phát triển.

Dấu hiệu mùa xuân

Rạng sáng 1/5/1930, chưa đầy 100 ngày Ðảng Cộng sản Việt Nam được thành lập (ngày 3/2/1930 tại Hương Cảng, Trung Quốc), lá cờ đỏ búa liềm ngạo nghễ tung bay trên ngọn cây dương trước sân Đình Tân Hưng, bên bờ sông Rạch Rập (làng Tân Hưng), cách trung tâm đầu não của thực dân Pháp ở chợ Cà Mau hơn 2 km, báo hiệu mùa xuân độc lập, tự do của dân tộc bắt đầu.