Thứ ba, 3-2-26 18:13:57
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Câu chuyện về chiếc khăn tay

Báo Cà Mau Một buổi sáng, đang ngồi đọc báo bỗng nghe tiếng gõ cửa, tôi vội vàng bước ra. Nam, thằng bạn chiến đấu hồi ở trong B bắt thần xuất hiện làm tôi ngớ ra.

Một buổi sáng, đang ngồi đọc báo bỗng nghe tiếng gõ cửa, tôi vội vàng bước ra. Nam, thằng bạn chiến đấu hồi ở trong B bắt thần xuất hiện làm tôi ngớ ra.

- Chào anh Sáu - anh khoẻ không? Nhân tiện ra đây họp tôi ghé thăm anh.

- Trời đất ơi! Bao nhiêu năm mất hút, tưởng là ông nội quên tôi rồi! Ai về cho cậu biết tôi ở đây mà tìm đó? Thôi vô đây - vô đây! Vợ con mình đi về bên ngoại, ở nhà một mình. Hai đứa tha hồ mà bù khú chuyện trò cho "đã" nghe...

Nữ thanh niên xung phong cán thương qua rừng. (Ảnh mang tính chất minh hoạ).        Ảnh: TL

Hai đứa chúng tôi ở chung đại đội thực binh từ miền Bắc vào, được bổ sung vào Sư đoàn 9 miền Ðông Nam Bộ. Trong trận đánh Cần Ðâm trên lộ 13 năm 1967, cả hai đều bị thương phải vào viện. Sau khi ra viện, mỗi đứa đi về một nơi, từ đó không một lần gặp lại. Hôm nay, gặp nhau biết bao điều tâm sự, câu chuyện cứ trào ra như suối chảy. Hỏi han nhau về đời sống, về vợ con, công việc và ôn lại những kỷ niệm xưa một thời cùng chiến đấu bên nhau. Nhắc đến chuyện hai đứa cùng bị thương và cùng vào viện, bỗng Nam hỏi tôi:

- Anh Sáu đã tìm ra cô thanh niên xung phong có chiếc khăn tay chưa?

Tôi buồn rầu lắc đầu. Và lập tức câu chuyện về chiếc khăn tay hiện về trong tôi mặc dù đã trải qua trên 30 năm về trước. Vào mùa mưa năm 1966, Trung đoàn 2 chúng tôi thuộc Sư đoàn 9 được lệnh phục kích đoàn xe của địch ở Cần Ðâm trên lộ 13. Giữa lúc trận đánh đang xảy ra ác liệt thì một mảnh đạn pháo găm vào đùi tôi. Tôi lảo đảo, cố lê được mấy bước rồi ngất đi vì vết thương ra nhiều máu quá. Tôi được chuyển về Trạm Quân y Trung đoàn. Sau khi sơ cứu, tôi được chuyển ngay đêm hôm đó về Quân Y viện đóng ở bên kia sông Sài Gòn. Cáng thương của tôi do 2 cô nữ thanh niên xung phong phụ trách (lẽ ra phải 4 người để thay đổi cho nhau). Ðêm đó mưa như trút nước. Trời tối đen. Ðường từ tuyến trung đoàn đến Trạm chuyển thương CT.5 rất khó đi.

Ðường rừng lầy lội qua những dốc trơn như mỡ. Mưa mỗi lúc một to, gió ào ào làm những cành cây khô (bị chất độc hoá học huỷ hoại) gãy răng rắc. Thỉnh thoảng lại một tia chớp loé sáng. Tiếng đại bác từ các trận địa dã chiến của giặc chốc chốc lại nổ đoành đoành. Chúng nó bắn vu vơ suốt đêm. Quãng đường chuyển thương phải lội qua con suối nhỏ, qua cầu dây bắc qua sông Sài Gòn, đi thật gian nan. 2 cô lấy ni-lông choàng phủ lên cáng cho tôi, còn bản thân thì ướt sũng, lần từng bước, từng bước mà đi trong đêm mưa. Có lúc trượt chân sắp té lại gượng dậy. Cáng thì nặng, người thì thấp, mỗi khi qua suối lại phải nhón người lên cho khỏi ướt võng. 2 người đi suốt đoạn đường không nghỉ, chốc chốc lại hỏi tôi:

- Anh có bị ướt không? Anh có mệt lắm không? Cố ráng chịu tý chút, sắp đến nơi rồi.

Tôi gượng trả lời: Không hề gì - tôi chỉ mệt ít thôi! Chiếc cáng lại tiếp tục đi. Ðược nửa đường, mưa bắt đầu nhẹ hạt rồi trời tạnh hẳn. 2 cô dừng lại gác 1 đầu cáng lên cành cây bên đường, còn đầu kia có chiếc nạng chống. Một cô mở tấm ni-lông ra xem, vừa rọi đèn pin, vừa nói với cô kia:

- May quá! Không ướt tý nào cả mầy ạ!

Nhưng khi cô rọi đèn pin vào phía võng bên chân bị thương thì thấy máu từ vết thương rỉ ra làm ướt đỏ cả một vùng võng, không chút do dự, cô rút chiếc khăn tay trong túi áo buộc vào vết thương cho tôi và khẽ nói:

- Vết thương anh rỉ máu, anh chịu khó đau một tý để em buộc chặt chiếc khăn vào vết thương cho đỡ chảy máu nghe anh.

Tôi nghe rõ tiếng em nhưng mệt quá không trả lời. Tôi nằm yên và cố mở mắt nhìn em, nhưng trong ánh sáng lờ mờ của đèn pin tôi không nhìn được rõ mặt. Tôi chỉ thấy đôi mắt sáng đen, mái tóc xoã ngang vai, cô còn rất trẻ.

Ðến CT.5, 2 cô bàn giao thương binh rồi vội vã quay về trạm phẫu Trung đoàn, chỉ kịp chào:

- Thôi anh về viện. Chúc anh mau lành vết thương để trở về đơn vị.

Tôi chỉ kịp đáp lại: 2 cô đi mạnh nghe...! Cũng chẳng nói được lời cảm ơn và hỏi tên là gì, ở đơn vị nào nữa! Sau nghĩ lại thấy ân hận và hối tiếc vô cùng...

Chiếc khăn đó, sáng hôm sau, được cô y tá thay băng phát hiện rồi đem giặt sạch đưa lại cho tôi. Tay cô trao chiếc khăn, miệng vừa cười, vừa nói: "Anh có chiếc khăn tay người yêu kỷ niệm đẹp thật!". Tôi chẳng biết nói sao. Mặt tôi đỏ bừng vì xấu hổ. Chiếc khăn được tôi giữ kín trong ba lô làm kỷ niệm. Sau ngày ra viện, tôi có dò hỏi tìm cô gái thanh niên xung phong tải thương hôm đó. Nhưng vì hoàn cảnh chiến tranh; đơn vị tôi lại được điều đi hoạt động ở địa bàn khác; Mặt trận miền Nam thì rộng, chúng tôi đi khắp đó đây... tìm em như tìm kim đáy biển.

Và từ đó, mỗi lần nghe bài hát "Chiếc khăn tay" của Nhạc sĩ Xuân Hồng cất lên: "Chiếc khăn tay không biết về ai. Nhưng lòng em vẫn tin ở ngày mai"... thì tim tôi lại rạo rực và câu chuyện về chiếc khăn tay lại trỗi dậy trong tôi. Tôi lại tự hỏi: Không biết giờ này em ở đâu và sau ngày toàn thắng em còn sống trở về hay nằm lại mãi mãi cùng núi rừng miền Ðông Nam Bộ.

Giờ đây chiếc khăn tay tôi vẫn còn giữ. Nó là vật kỷ niệm thiêng liêng của cuộc đời tôi./.

(Ghi theo lời kể một chiến sĩ Sư đoàn 9).

Bác sĩ Bùi Đình Đậu, công tác tại Tổng đội TNXP

Thăm căn cứ xưa

Một sáng cuối năm 2025, tôi và anh Phạm Thạnh Trị - đồng đội từng công tác tại Văn phòng Tỉnh uỷ từ cuối năm 1960-1975, được anh Lê Minh Sơn, Giám đốc Bảo tàng tỉnh Cà Mau, mời về thăm lại Di tích Căn cứ Tỉnh uỷ Xẻo Ðước (ấp Xẻo Ðước, xã Phú Mỹ), nhắc nhớ ký ức những năm tháng sống và làm việc ở nơi này.

Dấu ấn Cà Mau trong hành trình dân chủ - Bài cuối: Nối tiếp truyền thống, dấn thân kiến tạo

Trải qua các thời kỳ cách mạng, Cà Mau không chỉ là mảnh đất của những chiến công hiển hách mà còn là nơi lưu dấu những giá trị sâu sắc về dân chủ và pháp quyền. Ở đó, dòng chảy lập hiến luôn được tiếp nối giữa các thế hệ.

Dấu ấn Cà Mau trong hành trình dân chủ - Bài 3: Phát huy dân chủ - Kiến tạo phát triển

80 năm đã trôi qua kể từ cuộc Tổng tuyển cử đầu tiên bầu Quốc hội năm 1946, tinh thần “lấy dân làm gốc” vẫn luôn là sợi chỉ đỏ xuyên suốt trong dòng chảy chính trị của đất nước. Tại vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, tinh thần ấy đang được cụ thể hoá bằng chính quyền gần dân, hiểu dân, vì dân, nơi quyền lực của Nhân dân được thực thi mạnh mẽ qua từng lá phiếu và tiếng nói phản biện tại diễn đàn HÐND các cấp.

Dấu ấn Cà Mau trong hành trình dân chủ - Bài 2: Từ lá phiếu đầu tiên đến nghị trường

Trải qua 15 nhiệm kỳ gắn liền với 80 năm lịch sử Quốc hội Việt Nam, các thế hệ đại biểu Quốc hội (ÐBQH) tỉnh Cà Mau (bao gồm cả giai đoạn thuộc tỉnh Bạc Liêu và Minh Hải) đã luôn khẳng định vai trò là cầu nối vững chắc giữa ý chí của Nhân dân vùng cực Nam với cơ quan quyền lực Nhà nước cao nhất. Từ những ngày đầu sơ khai của nền dân chủ đến công cuộc xây dựng Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa, dấu ấn của người đại biểu nơi đây luôn đậm nét trong từng quyết sách hệ trọng của quốc gia.

Dấu ấn Cà Mau trong hành trình dân chủ

LTS: Hướng tới kỷ niệm 80 năm ngày Tổng tuyển cử đầu tiên bầu Quốc hội (6/1/1946-6/1/2026), chúng ta cùng ngược dòng lịch sử về vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc. Giữa tiếng súng xâm lược của thực dân Pháp, người dân Cà Mau biến ngày 6/1/1946 thành "mốc son chói lọi", khẳng định quyền làm chủ và khát vọng độc lập cháy bỏng của một dân tộc quyết không làm nô lệ.

Tiểu đoàn 307 - Huyền thoại và sự tiếp nối

Tiểu đoàn 307 không chỉ là cái tên đi vào những ca khúc cách mạng bất hủ, mà còn là biểu tượng của ý chí kiên cường, gắn liền với những chiến công vang dội trên chiến trường Nam Bộ. Trên vùng đất Cà Mau kiên trung, dấu ấn của Tiểu đoàn đã được khắc ghi đậm nét trong 2 cuộc kháng chiến vĩ đại của dân tộc.

Khởi nghĩa Hòn Khoai - Biểu tượng anh hùng bất tử

Cách đây 85 năm, tại Hòn Khoai - đảo tiền tiêu phía Tây Nam Tổ quốc, diễn ra sự kiện lịch sử lừng lẫy: cuộc khởi nghĩa Hòn Khoai, do Anh hùng Phan Ngọc Hiển lãnh đạo ngày 13/12/1940 giành toàn thắng.

Nhớ mái trường thời chiến

Giữa năm 1967, tôi được địa phương chọn đưa đi học Trường Bổ túc văn hoá tu nghiệp sư phạm huyện Trần Văn Thời, đào tạo giáo viên cho cơ sở.

Nghĩa tình son sắt, vượt thời gian

Mối quan hệ kết nghĩa giữa Ninh Bình (miền Bắc hậu phương) và Bạc Liêu (miền Nam tiền tuyến, nay là tỉnh Cà Mau) là biểu tượng mẫu mực của tình đoàn kết Bắc - Nam, hưởng ứng phong trào kết nghĩa giữa các tỉnh do Trung ương Ðảng phát động năm 1960. Vượt qua khoảng cách địa lý, tình nghĩa keo sơn này được hun đúc và phát triển bền vững từ những năm tháng kháng chiến đến ngày nay.

Treo cờ dụ địch

Hướng tới ngày kỷ niệm Chiến thắng Ðầm Dơi - Cái Nước - Chà Là (23/11/1963), tôi xin viết lại câu chuyện treo cờ dụ địch, ghi theo lời kể của đồng chí Châu Thái Biết, nguyên Tiểu đội trưởng Trinh sát đặc công, Tiểu đoàn 306 anh hùng (đã mất cách đây gần 3 năm), như sự tri ân những người trực tiếp làm nên chiến công bất tử trên mảnh đất Cà Mau giàu truyền thống cách mạng.