Thứ ba, 3-2-26 13:31:23
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Một lần về thăm Mẹ

Báo Cà Mau (CMO) Sáng 9/2, Cà Mau rộn ràng ngày hội tòng quân, qua màn ảnh, Mẹ Việt Nam anh hùng (VNAH) Phạm Thị Liên xúc động khi bắt gặp những người mẹ ôm tiễn con lên đường thực hiện nghĩa vụ với Tổ quốc, nước mắt chực trào: “Hồi đó khi thằng con từ giã theo chú, theo anh làm cách mạng, nhớ lại cảnh đầu đội thúng bông, con từ giã ra đi mà lòng xốn xang...”.

Trên khuôn mặt đầy vết thời gian, những giọt nước mắt len qua hàng mi và khoé mắt lăn dài trên gò má xương gầy, đôi mắt sâu thẳm đượm nỗi buồn, mẹ ngân vang mấy câu thơ:

“Thúng bông đội trắng mái đầu

Nhìn cha nhìn mẹ lòng nào chẳng thương

Thương cha thương mẹ lạ thường

Thương vậy thì lên đường cứ lên”

Chín mươi mốt tuổi, giọng mẹ vẫn rắn rỏi. Ngày tiễn con ra trận, mẹ chẳng thể ngờ đó là lần cuối cùng được nhìn thấy núm ruột của mình.

Mẹ VNAH Phạm Thị Liên hiện sống cùng người con trai út ở ấp Lý Ấn, xã Hưng Mỹ, huyện Cái Nước. Người con mẹ nhắc nhớ là liệt sĩ Huỳnh Văn Việt, hy sinh năm 1971 khi anh đang tuổi thanh xuân 19, là con lớn trong gia đình. Chồng mẹ là liệt sĩ Huỳnh Văn Nhậm, hy sinh năm 1973. Nỗi đau mất mát dồn dập vẫn còn hằn sâu trong ký ức. Với mẹ, không còn nỗi đau nào hơn thế nữa, mẹ đã mãi mãi mất con, mất chồng.

Mẹ VNAH Phạm Thị Liên nâng niu di ảnh chồng, liệt sĩ Huỳnh Văn Nhậm, hy sinh năm 1973.

“Hồi đó thằng con hy sinh trước. Ổng ở dân quân của tỉnh, cả tháng mới dìa một lần. Có bận mẹ dỗi hờn, ông làm sao chứ, ông mà có bề gì chắc tôi cũng chết luôn. Ổng nói, bà chết rồi bỏ con cho ai. Ổng biết ổng sẽ hy sinh nên ổng căn dặn đủ điều. Ðó cũng là lần cuối mẹ gặp ổng”, quệt nước mắt, lặng nhìn di ảnh chồng được hoạ lưu giữ ký ức, mẹ nở nụ cười hiền từ: “Ổng ở mãi tuổi 43”.

Ðôi mắt mẹ lặng buồn, ánh nhìn xa xăm như đang lần tìm về quá khứ. Rồi mẹ kể, có lần chồng mẹ bị địch bắt giam vào bót Lò Heo (Phường 1, TP Cà Mau bây giờ), bị tra tấn dã man tưởng chết vẫn không khai báo. Vì không khai thác được gì nên chúng thả ông về. Vậy mà dưỡng thương ít bữa ông lại tiếp tục theo cách mạng. Trong một lần làm nhiệm vụ, ông hy sinh, khi đó mẹ không có nhà vì đem bộ đồ đơn vị cấp cho ông lên tỉnh nhuộm lại. “Có kịp gặp ổng đâu, chỉ thấy lư hương nhỏ con gái ôm trong lon sữa bò, còn bàn thờ treo trên vách”, mẹ nâng niu, vuốt ve di ảnh rồi ôm gọn vào lòng. Xoay người nhìn lên nơi những tấm bằng Tổ quốc ghi công được treo trang trọng, giọng mẹ run run: “Hồi lãnh mấy tấm bằng, nhìn rơi nước mắt, vừa tự hào, vừa đau khổ vì chồng, con hy sinh hết. Bây giờ có khi buồn nằm nhớ lại rồi bỏ qua, hổng dám nhớ nữa”, từng lời mẹ nói nghe đau nhói lòng.

Gia đình mẹ Phạm Thị Liên là gia đình có hai thế hệ Mẹ VNAH. Mẹ chồng là bà Phạm Thị Cao và mẹ ruột là bà Tô Thị Ba đều được Nhà nước tặng và truy tặng danh hiệu Bà mẹ VNAH. Mẹ Liên còn có 2 người con gái kế cũng lần lượt nối gót theo cha, theo anh làm cách mạng: một người làm y tá quân y, một người làm giao liên của huyện.

Cuộc đời mẹ chịu nhiều đau thương, mất mát, nên mẹ hiểu được cái giá của hoà bình, của sự đoàn tụ; còn những hy sinh, mất mát của riêng mình, mẹ xem đó là trách nhiệm và nghĩa vụ của mỗi người dân Việt Nam trong lúc đất nước cần.

Mẹ Liên nhắn nhủ: “Thấy các con lên đường làm nhiệm vụ, vừa mừng vừa tủi, mà mừng nhiều hơn. Các con còn mạnh khoẻ, cố gắng gìn giữ, xây dựng cho đất nước mình giàu đẹp, để các em nhỏ lớn lên tiếp bước. Hôm đứa cháu Chủ tịch (cách mẹ Liên gọi thân thương đồng chí Huỳnh Quốc Việt, Uỷ viên dự khuyết BCH Trung ương Ðảng, Phó bí thư Tỉnh uỷ, Chủ tịch UBND tỉnh - PV) vô thăm mẹ, mẹ mừng vui lắm nên có đọc mấy câu thơ của Tố Hữu cho nó nghe như một lời nhắn gửi, dặn dò các con dù trong hoàn cảnh nào cũng phải bền lòng, vững chí".

Thế hệ trẻ chúng tôi cảm thấy thực sự may mắn khi được nghe kể về chuyện đời, những hy sinh lặng thầm và vĩ đại của những người Mẹ VNAH cho đất nước. Sự đôn hậu, hiền từ, đức hy sinh cao cả của mẹ Liên là tấm gương soi sáng cho bao thế hệ học tập và noi theo./.

 

Băng Thanh

 

Thăm căn cứ xưa

Một sáng cuối năm 2025, tôi và anh Phạm Thạnh Trị - đồng đội từng công tác tại Văn phòng Tỉnh uỷ từ cuối năm 1960-1975, được anh Lê Minh Sơn, Giám đốc Bảo tàng tỉnh Cà Mau, mời về thăm lại Di tích Căn cứ Tỉnh uỷ Xẻo Ðước (ấp Xẻo Ðước, xã Phú Mỹ), nhắc nhớ ký ức những năm tháng sống và làm việc ở nơi này.

Dấu ấn Cà Mau trong hành trình dân chủ - Bài cuối: Nối tiếp truyền thống, dấn thân kiến tạo

Trải qua các thời kỳ cách mạng, Cà Mau không chỉ là mảnh đất của những chiến công hiển hách mà còn là nơi lưu dấu những giá trị sâu sắc về dân chủ và pháp quyền. Ở đó, dòng chảy lập hiến luôn được tiếp nối giữa các thế hệ.

Dấu ấn Cà Mau trong hành trình dân chủ - Bài 3: Phát huy dân chủ - Kiến tạo phát triển

80 năm đã trôi qua kể từ cuộc Tổng tuyển cử đầu tiên bầu Quốc hội năm 1946, tinh thần “lấy dân làm gốc” vẫn luôn là sợi chỉ đỏ xuyên suốt trong dòng chảy chính trị của đất nước. Tại vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, tinh thần ấy đang được cụ thể hoá bằng chính quyền gần dân, hiểu dân, vì dân, nơi quyền lực của Nhân dân được thực thi mạnh mẽ qua từng lá phiếu và tiếng nói phản biện tại diễn đàn HÐND các cấp.

Dấu ấn Cà Mau trong hành trình dân chủ - Bài 2: Từ lá phiếu đầu tiên đến nghị trường

Trải qua 15 nhiệm kỳ gắn liền với 80 năm lịch sử Quốc hội Việt Nam, các thế hệ đại biểu Quốc hội (ÐBQH) tỉnh Cà Mau (bao gồm cả giai đoạn thuộc tỉnh Bạc Liêu và Minh Hải) đã luôn khẳng định vai trò là cầu nối vững chắc giữa ý chí của Nhân dân vùng cực Nam với cơ quan quyền lực Nhà nước cao nhất. Từ những ngày đầu sơ khai của nền dân chủ đến công cuộc xây dựng Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa, dấu ấn của người đại biểu nơi đây luôn đậm nét trong từng quyết sách hệ trọng của quốc gia.

Dấu ấn Cà Mau trong hành trình dân chủ

LTS: Hướng tới kỷ niệm 80 năm ngày Tổng tuyển cử đầu tiên bầu Quốc hội (6/1/1946-6/1/2026), chúng ta cùng ngược dòng lịch sử về vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc. Giữa tiếng súng xâm lược của thực dân Pháp, người dân Cà Mau biến ngày 6/1/1946 thành "mốc son chói lọi", khẳng định quyền làm chủ và khát vọng độc lập cháy bỏng của một dân tộc quyết không làm nô lệ.

Tiểu đoàn 307 - Huyền thoại và sự tiếp nối

Tiểu đoàn 307 không chỉ là cái tên đi vào những ca khúc cách mạng bất hủ, mà còn là biểu tượng của ý chí kiên cường, gắn liền với những chiến công vang dội trên chiến trường Nam Bộ. Trên vùng đất Cà Mau kiên trung, dấu ấn của Tiểu đoàn đã được khắc ghi đậm nét trong 2 cuộc kháng chiến vĩ đại của dân tộc.

Khởi nghĩa Hòn Khoai - Biểu tượng anh hùng bất tử

Cách đây 85 năm, tại Hòn Khoai - đảo tiền tiêu phía Tây Nam Tổ quốc, diễn ra sự kiện lịch sử lừng lẫy: cuộc khởi nghĩa Hòn Khoai, do Anh hùng Phan Ngọc Hiển lãnh đạo ngày 13/12/1940 giành toàn thắng.

Nhớ mái trường thời chiến

Giữa năm 1967, tôi được địa phương chọn đưa đi học Trường Bổ túc văn hoá tu nghiệp sư phạm huyện Trần Văn Thời, đào tạo giáo viên cho cơ sở.

Nghĩa tình son sắt, vượt thời gian

Mối quan hệ kết nghĩa giữa Ninh Bình (miền Bắc hậu phương) và Bạc Liêu (miền Nam tiền tuyến, nay là tỉnh Cà Mau) là biểu tượng mẫu mực của tình đoàn kết Bắc - Nam, hưởng ứng phong trào kết nghĩa giữa các tỉnh do Trung ương Ðảng phát động năm 1960. Vượt qua khoảng cách địa lý, tình nghĩa keo sơn này được hun đúc và phát triển bền vững từ những năm tháng kháng chiến đến ngày nay.

Treo cờ dụ địch

Hướng tới ngày kỷ niệm Chiến thắng Ðầm Dơi - Cái Nước - Chà Là (23/11/1963), tôi xin viết lại câu chuyện treo cờ dụ địch, ghi theo lời kể của đồng chí Châu Thái Biết, nguyên Tiểu đội trưởng Trinh sát đặc công, Tiểu đoàn 306 anh hùng (đã mất cách đây gần 3 năm), như sự tri ân những người trực tiếp làm nên chiến công bất tử trên mảnh đất Cà Mau giàu truyền thống cách mạng.