Mấy ngày liền không thấy thím Tư ra khỏi nhà đi chợ hay qua nhà bà Sáu để “trầm quạt” (chơi đánh bài tứ sắc) như thường lệ, nên mấy bà, mấy cô ở cái “xóm nhà lá” đều lấy làm lạ. Phần thì thiếu “tay” để “sát phạt”, phần thì tò mò nên bà Sáu sai đứa con dâu sang nhà thím Tư để… thị sát, lấy thông tin.
Và chẳng mấy chốc thì cái thông tin thím Tư bị kẻ gian “bỏ bùa mê” lấy sạch số nữ trang đeo trên người đã theo sóng phát thanh của mấy cái đài… truyền mồm lan đi khắp đầu trên, xóm dưới. Số là hai hôm trước, vì bận xịt thuốc trừ rầy cho mấy công lúa sau nhà nên chú Tư cử “đại diện” là thím Tư đi dự đám gả của đứa cháu gái ở ngoài thị trấn. Ăn tiệc xong, trên đường chạy xe về nhà thì có một chiếc xe gắn máy chạy phía sau cứ bấm còi inh ỏi, cố đuổi theo cho kịp. Chiếc xe sau trờ tới, trên xe là một người đàn ông trung niên và một phụ nữ đeo khẩu trang kín mặt. Khi hai chiếc xe chạy song song nhau, người đàn ông lên tiếng: “Chị mới rớt đồ, vợ chồng tôi lượm được nên chạy theo để gửi trả lại” - nói dứt câu thì người đàn ông cho xe chạy chậm rồi dừng hẳn lại. Thím Tư nghe nói vậy cũng giật mình thắng xe cái “két”, vì “có tật giật mình”. Bởi hôm nay đi dự đám cưới, lâu lâu mới có dịp “khoe khoang” với bà con họ hàng nên thím Tư có mang theo một số nữ trang để đeo. Nhưng vì đường về nhà vắng, sợ bị cướp giật nên dự tiệc xong là thím Tư tháo hết nữ trang cho vào túi xách để trong cốp xe. Nghe người đàn ông nói vậy nên thím Tư sợ mình bất cẩn đã làm rớt đồ mà không hay. Thế nhưng miếng vàng SJC gói trong mảnh khăn giấy mà đôi vợ chồng kia nhặt được chẳng có liên quan gì đến mớ nữ trang của thím Tư. Cũng săm soi, lật qua lật lại miếng vàng còn bao niêm phong hẳn hoi, nhưng thím Tư lắc đầu: “Không phải của tôi”. Người đàn ông tỏ vẻ ngạc nhiên: “Sao kỳ vậy? Tôi thấy nó rớt từ trên xe chị xuống mà. Trên đường, nãy giờ chỉ có xe tôi và xe chị… Chị xem kỹ lại đi”. “Không phải của... tôi” - vẫn câu nói ấy của thím Tư, nhưng thiếu hẳn sự dứt khoát. Người đàn ông chợt đề nghị: “Nếu chị đã khẳng định không phải của chị thì thôi. Vợ chồng tôi tuy là người lượm được, nhưng chị cũng đã biết được rồi. Vậy coi như ông Trời cho tụi mình đi. Vợ chồng tôi chia đôi với chị”. Tự dưng được ông Trời… cho vàng, mà nếu “cưa đôi” thì được đến 5 chỉ vàng 24K, còn gì vui sướng hơn nên thím Tư gật đầu cái “rụp”.
Nhưng chỉ có 1 miếng vàng thì làm sao chia? Mang ra tiệm vàng thì sợ… người khác phát hiện. Vẫn là lời đề nghị của người đàn ông “tốt bụng”: “Hay là chị đưa tôi lại mấy chỉ vàng của chị, rồi chị lấy nguyên miếng vàng?”. Thím Tư thật thà bảo: “Tôi chỉ có vàng 18K chứ đâu có vàng 24K”. Vậy là vợ chồng người đàn ông “chịu chơi” kia đã chịu hẹp khi nhận về mình 1 chiếc lắc và sợi dây chuyền với tổng trọng lượng là 8 chỉ vàng 18K, để thím Tư giữ trọn miếng vàng SJC 1 lượng. Người đàn ông còn “tốt bụng” hơn khi hướng dẫn cho thím Tư chạy đường vòng về nhà, tuy có xa hơn một chút, nhưng lại an toàn hơn vì tránh sự phát hiện của người… bị mất của.
Mặc dù con đường vòng xa hơn đến gần chục cây số, nhưng thím Tư không thấy mệt mà còn thấy vui là đằng khác, khi bỗng dưng “vô mánh” được gần 20 triệu đồng. Nhưng thím Tư nào biết rằng, với đoạn đường khoảng chục cây số ấy đã giúp kẻ gian đủ thời gian cao chạy xa bay. Và thím cũng không thể nào ngờ rằng, kịch bản đổi vàng giả lấy vàng thật mà “diễn viên” chính được chọn không cần năng khiếu mà chỉ cần một yếu tố: lòng tham, là thím đã “dính bẫy”.
Và chuyện bị “bỏ bùa mê” - cũng chỉ là một cách để thím Tư “gỡ gạc” lại uy tín, không muốn bị người đời chê cười rằng: Tham thì thâm!
Là kỹ sư ngành công nghiệp điện, công tác tại Tổng công ty Ðiện lực - TKV, từ chỗ xem chụp ảnh như thói quen, một phần công việc, thường chụp ảnh máy móc, thiết bị..., Nguyễn Việt Hoàng Long dần đam mê nhiếp ảnh, muốn giữ lại thật nhiều khoảnh khắc đẹp trong cuộc sống, để chia sẻ rộng rãi đến mọi người.
Góp mặt trong Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025, Nguyễn Ðặng Khã Trâm (quê Cà Mau) không chỉ ghi dấu ấn cá nhân mà còn lan toả hình ảnh sinh viên vùng đất địa đầu cực Nam tự tin, năng động, sẵn sàng hội nhập và cống hiến.
Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Trương Văn Hùng đến với nhiếp ảnh từ tuổi thiếu niên khi chọn nghề chụp ảnh làm nghiệp mưu sinh, sau đó bén duyên ảnh nghệ thuật. Quá trình sáng tác, anh thích chụp thiên nhiên hoang dã, đời sống đồng bào các dân tộc trên mọi miền đất nước, cảnh sắc tươi đẹp của những vùng miền từng đi qua...
Không chỉ nổi tiếng bởi rừng đước, rừng tràm và con người hào sảng, Cà Mau còn là một trong những cái nôi của đờn ca tài tử, vùng đất thấm đẫm hơi thở cải lương Nam Bộ. Trải qua bao biến thiên, việc dựng lại các vở tuồng cổ cải lương tại Cà Mau hôm nay không đơn thuần là tái hiện một loại hình sân khấu, mà chính là hành trình gìn giữ “hồn cốt” văn hoá đã ăn sâu vào tâm thức người dân phương Nam.
Là công chức, công tác tại Ðảng uỷ phường Tây Hoa Lư, tác giả Trường Huy (Nguyễn Xuân Trường) đến với nhiếp ảnh từ tình yêu và tâm huyết với quê hương Ninh Bình. Bằng hình ảnh, anh mong muốn lưu giữ những giá trị văn hoá, lịch sử của vùng đất cố đô.
Thị trường phim Việt Nam đang vào giai đoạn sôi động nhất khi mùa phim tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 chuẩn bị khởi chiếu. Những dự án mới nhất vừa được công bố với sự tham gia của các đạo diễn và diễn viên tên tuổi khiến khán giả háo hức chờ đợi.
Trong ẩm thực Nam Bộ, có những món ăn dân dã, nhưng chỉ cần nhắc đến thôi là đủ gợi lên cả một miền ký ức, như món khoai mì hấp nước cốt dừa - món ăn tuổi thơ của rất nhiều người miền Tây.
Chiều 10/1, tại Hội nghị triển khai công tác văn hoá, thể thao và du lịch năm 2026; tổng kết Đề án “Bảo vệ và phát huy giá trị nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ tỉnh Cà Mau giai đoạn 2021-2025”, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Ngô Vũ Thăng nhấn mạnh: “Văn hoá, Thể thao và Du lịch là sức mạnh nội sinh, là động lực tinh thần quan trọng cho sự phát triển bền vững của tỉnh”.
Thích chụp những khoảnh khắc đời thường, phong cảnh... trong quá trình đi du lịch khám phá, Trần Thanh Sang bén duyên với nhiếp ảnh qua kết nối với những tay máy trẻ cùng đam mê trong tỉnh.
Xem thêm bình luận