Thứ sáu, 6-2-26 14:32:20
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Cảm nhận văn học bằng những trải nghiệm

Báo Cà Mau (CMO) Hiện thực cuộc sống được phản ánh thông qua tác phẩm văn học. Người nghệ sĩ viết được một tác phẩm dù ngắn hay dài cũng phải đánh đổi bằng những năm tháng sống buồn vui, khổ đau và hạnh phúc.

Phải đi đây đi đó, phải tích luỹ dần dần vốn sống của chính mình thì tác phẩm mới có chiều sâu, mới giữ chân được người đọc. Thế nên, muốn cảm nhận được trọn vẹn tác phẩm văn chương, mỗi chúng ta buộc phải có những trải nghiệm sống nhất định. Người xưa nói quả không sai: “Tuổi nhỏ đọc sách như nhìn trăng qua kẽ, lớn tuổi đọc sách như ngắm trăng ngoài sân, tuổi già đọc sách như thưởng trăng trên đài”.

Thật tuyệt vời nếu ta mở lòng đón nhận tác phẩm ngay trong không gian tác phẩm được sinh thành. Thời phổ thông tôi rất thích bài thơ “Đây thôn Vĩ Dạ” của Hàn Mặc Tử. Nhưng mãi đến khi tôi theo hành trình con tàu ra đất Huế trong một sớm mai lất phất mưa phùn, đứng ở thôn Vĩ Dạ bên bờ sông Hương xứ Huế thơ mộng hữu tình, tôi mới cảm nhận được trọn vẹn vẻ đẹp của khu vườn thôn Vĩ như Hàn Mặc Tử đã từng gợi tả qua những dòng thơ trong trẻo:

“Sao anh không về chơi thôn Vĩ?

Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên

Vườn ai mướt quá xanh như ngọc

Lá trúc che ngang mặt chữ điền”…

Thôn Vĩ Dạ ngoài đời thực không thơ như thôn Vĩ Dạ trong thơ Hàn Mặc Tử. Dầu vậy, được đứng trên đất Vĩ Dạ, được nghe tiếng lá rung rinh trên vòm cây, được ngắm nhìn những mái ngói lác đác màu rêu, được nghe tiếng thở buồn trầm mặc của vùng ngoại ô xứ Huế vọng khẽ vào lòng cũng đủ gợi về một Vĩ Dạ xa xôi trong tiềm thức. Tôi bất giác ngâm lên bài thơ của Hàn Mặc Tử. Bóng dáng ai lướt qua tôi cũng là cô em xứ Huế có khuôn mặt chữ điền, có giọng nói rót mật vào tai…

Cũng tại nơi này, tôi men theo bờ Bắc sông Hương tìm về cội nguồn của những địa danh xuất hiện trong bài bút ký nổi tiếng “Ai đã đặt tên cho dòng sông?” của Hoàng Phủ Ngọc Tường. Một Hương giang soi bóng Huế ngàn năm, sóng sánh màu nâu trầm của những đền đài, lăng tẩm cổ kính. Tiếng chuông chùa Thiên Mụ rung rinh sóng nước sông Hương. Đi qua cầu Tràng Tiền trong một chiều bầu trời Huế tím như màu đặc trưng của đất Huế. Rất Huế. Tôi hiểu vì sao bài bút ký có phần gây khó dễ cho mấy thế hệ học trò lại có sức sống, được những người am hiểu về Huế và dòng Hương yêu chuộng đến vậy.

Sông nước bình yên.  Ảnh minh hoạ: Minh Tấn

Ai đã từng sống những ngày cơ khổ ở quê nghèo, lớn lên từ nồi cơm sôi trên bếp củi khói cay sè đôi mắt, ai đã từng có những đêm nằm gối đầu trên đùi gầy hom của bà để bà kể cho nghe những câu chuyện cổ tích Thạch Sanh Lý Thông, Lục Vân Tiên… mới thấm thía hết cái tình trong bài thơ “Bếp lửa” của thi sĩ Bằng Việt. Tôi có cảm giác mình chính là cậu bé tinh nghịch trong bài thơ khi tôi cũng có những ngày sống ở quê - một xóm nghèo xa tít, ruộng đồng bao bọc. Ngày đó tuy nghèo khổ nhưng ngọt bùi, bình yên. Trong chái bếp được dừng bằng mấy tàu lá dừa khô kẹp chặt, có những chiều tôi ngồi bên bà, bà nhóm bếp, tôi nghịch lửa. Nồi cơm sôi sùng sục thoảng hương gạo mới vụ mùa…

“Nhóm bếp lửa ấp iu nồng đượm

Nhóm niềm yêu thương khoai sắn ngọt bùi

Nhóm nồi xôi gạo mới sẻ chung vui

Nhóm dậy cả những tâm tình tuổi nhỏ”…

Trưởng thành, tôi được đi nhiều nơi, được gặp nhiều người. Trên hành trình xuôi dòng di sản, tôi luôn đau đáu tìm về ngọn nguồn của những tác phẩm văn học mà tôi yêu để hiểu rõ hơn về nó. Quả thực, khi đứng ở nơi tác phẩm ra đời, chúng ta lại có một cách nhìn mới mẻ và thực sâu hơn về tác phẩm mà chúng ta vốn quen. Về Hải Dương, qua con đường Thạch Lam thân thương, tôi tìm đến cái ga xép mang tên Cẩm Giàng nhuốm màu thời gian, khát khao tìm chút bóng dáng của cửa hàng tạp hoá nhỏ xíu mà chị em Liên đã từng ngồi trông hàng mỗi đêm, cố thức đợi tàu Phòng về qua, để được nhìn ánh đèn Hà Nội sáng lấp lánh. Phố huyện giờ đông đúc hơn xưa, không còn cái chợ nhỏ chỉ mới chập choạng tối là “người về hết và tiếng ồn ào cũng mất”. Nhưng hình như đâu đó bên tai tôi vang lên những câu văn trong bài “Hai đứa trẻ” mà tháng năm nào tôi đem lòng yêu, rằng: “Chiều, chiều rồi. Một chiều êm ả như ru văng vẳng tiếng ếch nhái kêu ran ngoài đồng ruộng theo gió nhẹ đưa vào…”. Mà, cảnh tượng ấy, âm thanh ấy đâu cần đến tận Hải Dương xa xôi mới bắt gặp? Tôi nhớ hồi còn thơ bé ở quê, có lần tôi cùng má ra ngủ ngoài chòi ruộng canh trộm. Đêm nằm trong chòi, trên mái lá sương rơi lộp bộp tôi cũng nghe thấy tiếng ếch nhái kêu ran ngoài đồng. Tự nhiên lòng buồn man mác, tôi lại nhớ đến đêm chờ chuyến tàu cuối cùng lướt qua, tôi cứ ngỡ mình là cậu bé An buồn ngủ ríu cả mắt vẫn cố thức đợi tàu, chỉ mong tìm thấy chút gì trong quá vãng.

Những chuyến về quê khiến tâm hồn tôi trong lành hẳn đi, sau những bụi bặm thường nhật của nhịp sống thành phố, của công việc. Lần nào về nhà, đi phà ngang qua con sông Cái Tàu nổi tiếng xứ muỗi mòng đỉa vắt, tôi đều khe khẽ ngân lên những giai điệu ngọt ngào xúc động của “Khúc hát sông quê” (nhạc Nguyễn Trọng Tạo), được chuyển thể từ bài thơ của bác Lê Huy Mậu. Lời ca như nói hộ lòng tôi:

“Quá nửa đời phiêu dạt

Con lại về úp mặt sông quê

Ơi con sông dạt dào như lòng mẹ

Chở che con qua chớp bể mưa nguồn”…

Đến một thời điểm nào đó những chuyến đi xa không còn làm chúng ta háo hức như ngày thơ bé nữa. Nơi chúng ta khao khát tìm về chính là sông quê, là nhà, là “Nơi nước sôi cũng reo hò hạnh phúc”. Khoảnh khắc đối diện với sông quê, với những nếp nhà lúp xúp dưới vòm trời quê hương, gặp những người thân thương, chứng kiến họ ngày một già hơn, lưng còng tóc bạc, ta lại đau đáu trong lòng. Mà thương xiết bao con sông quê oằn mình qua bao nắng mưa, nghiêng soi từng bóng hình, giữ gìn từng hồi ức cho mỗi người, chở che bao phận người lớn lên và giã từ chốn cũ… Sông quê vẫn bao dung đón đợi người về, xoa dịu những nỗi đau mà cuộc đời hằn lên mỗi chúng ta… “Khúc hát sông quê” - bài thơ của bác Lê Huy Mậu tuy quen thuộc và giai điệu phổ nhạc đã đi vào lòng bao người, nhưng không phải ai cũng hiểu được hết chiều sâu của ca từ chân phương ấy. Phải sống nhiều năm tháng, phải xa quê, thành công và va vấp, khi trở về mới thấy chính mình trong “Khúc hát sông quê”…

Vậy đó, chúng ta phải đi đến nhiều nơi, phải có nhiều kinh nghiệm sống mới hiểu hết những áng văn thơ. Cuộc sống và văn học luôn tiệm cận với nhau. Không trải nghiệm thì không thể nào hiểu văn chương cho sâu sắc được./.

Hoàng Khánh Duy

Nguyễn Ðặng Khã Trâm: Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025

Góp mặt trong Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025, Nguyễn Ðặng Khã Trâm (quê Cà Mau) không chỉ ghi dấu ấn cá nhân mà còn lan toả hình ảnh sinh viên vùng đất địa đầu cực Nam tự tin, năng động, sẵn sàng hội nhập và cống hiến.

Trải nghiệm cùng nhiếp ảnh

Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Trương Văn Hùng đến với nhiếp ảnh từ tuổi thiếu niên khi chọn nghề chụp ảnh làm nghiệp mưu sinh, sau đó bén duyên ảnh nghệ thuật. Quá trình sáng tác, anh thích chụp thiên nhiên hoang dã, đời sống đồng bào các dân tộc trên mọi miền đất nước, cảnh sắc tươi đẹp của những vùng miền từng đi qua...

Giữ bản sắc cải lương phương Nam

Không chỉ nổi tiếng bởi rừng đước, rừng tràm và con người hào sảng, Cà Mau còn là một trong những cái nôi của đờn ca tài tử, vùng đất thấm đẫm hơi thở cải lương Nam Bộ. Trải qua bao biến thiên, việc dựng lại các vở tuồng cổ cải lương tại Cà Mau hôm nay không đơn thuần là tái hiện một loại hình sân khấu, mà chính là hành trình gìn giữ “hồn cốt” văn hoá đã ăn sâu vào tâm thức người dân phương Nam.

Yêu miền cố đô

Là công chức, công tác tại Ðảng uỷ phường Tây Hoa Lư, tác giả Trường Huy (Nguyễn Xuân Trường) đến với nhiếp ảnh từ tình yêu và tâm huyết với quê hương Ninh Bình. Bằng hình ảnh, anh mong muốn lưu giữ những giá trị văn hoá, lịch sử của vùng đất cố đô.

Rộn ràng đường đua phim Tết 2026

Thị trường phim Việt Nam đang vào giai đoạn sôi động nhất khi mùa phim tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 chuẩn bị khởi chiếu. Những dự án mới nhất vừa được công bố với sự tham gia của các đạo diễn và diễn viên tên tuổi khiến khán giả háo hức chờ đợi.

Hương quê neo giữ ký ức

Trong ẩm thực Nam Bộ, có những món ăn dân dã, nhưng chỉ cần nhắc đến thôi là đủ gợi lên cả một miền ký ức, như món khoai mì hấp nước cốt dừa - món ăn tuổi thơ của rất nhiều người miền Tây.

Viện Phim Việt Nam chiếu phim hướng tới Đại hội Đảng XIV

Hướng tới Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, Viện Phim Việt Nam tổ chức Chương trình chiếu phim cách mạng từ ngày 14 - 17/1, tại Hà Nội.

Văn hoá - Thể thao - Du lịch: Động lực cho phát triển bền vững

Chiều 10/1, tại Hội nghị triển khai công tác văn hoá, thể thao và du lịch năm 2026; tổng kết Đề án “Bảo vệ và phát huy giá trị nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ tỉnh Cà Mau giai đoạn 2021-2025”, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Ngô Vũ Thăng nhấn mạnh: “Văn hoá, Thể thao và Du lịch là sức mạnh nội sinh, là động lực tinh thần quan trọng cho sự phát triển bền vững của tỉnh”.

Lưu giữ khoảnh khắc đẹp

Thích chụp những khoảnh khắc đời thường, phong cảnh... trong quá trình đi du lịch khám phá, Trần Thanh Sang bén duyên với nhiếp ảnh qua kết nối với những tay máy trẻ cùng đam mê trong tỉnh.

Kể chuyện quê hương bằng thời trang

Dưới ánh đèn rực rỡ của sàn diễn thiết kế trang phục văn hoá cấp quốc gia, những thiết kế mang hình ảnh tre Việt, bánh phồng tôm, điện gió Bạc Liêu của Phạm Hoàng Bảo hiện lên mộc mạc mà đầy dụng ý. Ít ai ngờ, tác giả của các bộ trang phục ấy là học sinh sinh năm 2009, Trường THPT Ðiền Hải, xã Long Ðiền.