Thứ sáu, 6-2-26 12:57:31
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Chầm chậm sống…

Báo Cà Mau (CMO) Vài tuần nay tôi bỗng phát hiện có quá nhiều chốn đẹp quanh tôi mà trước đây tôi không hề hay biết. Hắc quỳ mọc vu vơ ven đám sậy đương trổ bông ở bãi đất hoang không quá xa nhà tôi đang ở. Một dòng kênh yên bình uốn quanh đường vào phà Ông Muộn nhô lên rất nhiều rau nhút, rau muống và một ít lục bình. Ven bờ, những cây còng hai ba vòng tay người ôm nghiêng xuống. Những con chim sẻ vô ưu nhảy nhót trong công viên không biết lạ hơi người, thoảng xôn xao lùa vào khóm hoa bối rối trước gió. Ngôi biệt thự vắng người có mái che là hoa leo tím ngát, hai cây táo chìa cành ra ngoài đường li ti hoa trắng muốt….

Mỗi tối tôi đi bộ 30 phút. Tôi không thích đi theo đám đông từng tốp cho vui như sự rủ rê của các chị trong khu dân cư, tôi tách ra, chọn lối đi riêng. Tôi không thích trò chuyện trong khi tập thể dục, tôi bận tâm cho bước chân, nhịp vung tay và ánh mắt thỉnh thoảng lạc sang một vài nơi nào đó.

Minh hoạ: M.T

Bên đó bạn có ổn không? Thực ra thì tôi vẫn hỏi câu đó hàng ngày. Thăm thẳm bên kia bờ đại dương vẫn nghe tiếng cười chứng minh mình đang ổn. Giới hạn thứ nhất của sự an toàn là ổn. Bạn vẫn lái xe đi làm, những số đếm chết chóc vẫn tăng lên chóng mặt. Mỹ đã mất vùng an toàn có thể khống chế. Thế giới hoảng loạn vì Covid-19. Mọi việc đã không nằm trong sự kiểm soát của con người. “Chúng ta không đợi nó đến, chúng ta chỉ còn duy nhất một cách phòng vệ bằng khả năng sinh tồn và cả trí tuệ của chúng ta. Sự thụ động chỉ khiến mọi việc tệ hơn, cho nên hôm nay chủ động yêu thương mình hơn chút, yêu thương người hơn chút, bớt đi một vài việc không chết chóc, nhưng nếu cuộc sống thiếu yêu thương hẳn sẽ giống cái chết”, bạn cười mà nói.

Tôi bắt đầu đi xa hơn khu đô thị của mình, tăng thời gian 30 phút lên 45 phút, rồi 60 phút. Tôi vẫn đi một mình, tôi muốn nghe âm thanh của cánh đồng và hơi thở của gió. Tôi muốn nghe tiếng vọng của bước chân chạm vào mặt đất và ngắm những ngôi sao mọc sớm khi ráng chiều chưa tắt hẳn. Tôi muốn nhìn ánh đèn ấm áp hắt ra từ một ngôi nhà nào đó có đủ đầy thành viên trong gia đình trong bữa cơm tối. Và tôi muốn lắng nghe tôi, một phụ nữ nhiều bận rộn đến mức chưa kịp thương mình thực thà nhất.

Khi kết thúc 60 phút đi bộ, gặp bất kỳ ai tôi cũng mỉm cười, hình như họ cùng sống trong khu đô thị, thoảng có gặp nhưng lạnh lẽo lướt qua không quan tâm, cũng không ai biết tên nhau, ai cũng vội cả. Họ dừng lại, ở khoảng cách vừa đủ 2 m, nhìn nhau, khẩu trang vẫn nguyên trên mặt, trong ánh sáng của đèn đường tôi nhận ra mắt họ cười. “Tôi tên là Tâm, hàng ngày tôi vẫn thấy chị chạy xe ngang nhà, bây giờ mới có dịp gặp”; “Tôi tên là Hà, dù không nhìn rõ mặt chị nhưng nhìn đôi mắt, tôi thấy quen quen”… Thêm vài ba câu qua lại khác, chúng tôi biết thêm một vài thông tin về nhau, lúc về, như một lời chào, chúng tôi kéo khẩu trang ra cho nhau nhìn rõ mặt rồi mới trở về nhà mình.

Tôi không vào nhà vội, tôi ngồi im lặng nơi ghế đá bên hiên, nghe tiếng đàn của con trai tôi vọng ra, ngước lên nhìn theo ngọn của những cây hoa giấy vươn lên vượt qua giàn sử quân tử sum suê, chạm đến lầu hai đang trổ bông rực rỡ. Nơi ấy mỗi bình minh, nắng vẫn tràn…/.

Nguyễn Thị Việt Hà

Trải nghiệm cùng nhiếp ảnh

Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Trương Văn Hùng đến với nhiếp ảnh từ tuổi thiếu niên khi chọn nghề chụp ảnh làm nghiệp mưu sinh, sau đó bén duyên ảnh nghệ thuật. Quá trình sáng tác, anh thích chụp thiên nhiên hoang dã, đời sống đồng bào các dân tộc trên mọi miền đất nước, cảnh sắc tươi đẹp của những vùng miền từng đi qua...

Giữ bản sắc cải lương phương Nam

Không chỉ nổi tiếng bởi rừng đước, rừng tràm và con người hào sảng, Cà Mau còn là một trong những cái nôi của đờn ca tài tử, vùng đất thấm đẫm hơi thở cải lương Nam Bộ. Trải qua bao biến thiên, việc dựng lại các vở tuồng cổ cải lương tại Cà Mau hôm nay không đơn thuần là tái hiện một loại hình sân khấu, mà chính là hành trình gìn giữ “hồn cốt” văn hoá đã ăn sâu vào tâm thức người dân phương Nam.

Yêu miền cố đô

Là công chức, công tác tại Ðảng uỷ phường Tây Hoa Lư, tác giả Trường Huy (Nguyễn Xuân Trường) đến với nhiếp ảnh từ tình yêu và tâm huyết với quê hương Ninh Bình. Bằng hình ảnh, anh mong muốn lưu giữ những giá trị văn hoá, lịch sử của vùng đất cố đô.

Rộn ràng đường đua phim Tết 2026

Thị trường phim Việt Nam đang vào giai đoạn sôi động nhất khi mùa phim tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 chuẩn bị khởi chiếu. Những dự án mới nhất vừa được công bố với sự tham gia của các đạo diễn và diễn viên tên tuổi khiến khán giả háo hức chờ đợi.

Hương quê neo giữ ký ức

Trong ẩm thực Nam Bộ, có những món ăn dân dã, nhưng chỉ cần nhắc đến thôi là đủ gợi lên cả một miền ký ức, như món khoai mì hấp nước cốt dừa - món ăn tuổi thơ của rất nhiều người miền Tây.

Viện Phim Việt Nam chiếu phim hướng tới Đại hội Đảng XIV

Hướng tới Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, Viện Phim Việt Nam tổ chức Chương trình chiếu phim cách mạng từ ngày 14 - 17/1, tại Hà Nội.

Văn hoá - Thể thao - Du lịch: Động lực cho phát triển bền vững

Chiều 10/1, tại Hội nghị triển khai công tác văn hoá, thể thao và du lịch năm 2026; tổng kết Đề án “Bảo vệ và phát huy giá trị nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ tỉnh Cà Mau giai đoạn 2021-2025”, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Ngô Vũ Thăng nhấn mạnh: “Văn hoá, Thể thao và Du lịch là sức mạnh nội sinh, là động lực tinh thần quan trọng cho sự phát triển bền vững của tỉnh”.

Lưu giữ khoảnh khắc đẹp

Thích chụp những khoảnh khắc đời thường, phong cảnh... trong quá trình đi du lịch khám phá, Trần Thanh Sang bén duyên với nhiếp ảnh qua kết nối với những tay máy trẻ cùng đam mê trong tỉnh.

Kể chuyện quê hương bằng thời trang

Dưới ánh đèn rực rỡ của sàn diễn thiết kế trang phục văn hoá cấp quốc gia, những thiết kế mang hình ảnh tre Việt, bánh phồng tôm, điện gió Bạc Liêu của Phạm Hoàng Bảo hiện lên mộc mạc mà đầy dụng ý. Ít ai ngờ, tác giả của các bộ trang phục ấy là học sinh sinh năm 2009, Trường THPT Ðiền Hải, xã Long Ðiền.

Bảo tồn nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ

Trước sự phát triển mạnh mẽ của nhiều loại hình giải trí hiện đại, việc tổ chức lớp dạy đờn ca tài tử (ÐCTT) và liên hoan ÐCTT được xem là cách làm thiết thực, hiệu quả nhằm giữ gìn, lan toả và quảng bá giá trị của loại hình nghệ thuật truyền thống.