Thứ hai, 9-2-26 05:18:51
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Chén thuốc

Báo Cà Mau Chín Hột cầm chén thuốc, tay run lẩy bẩy. Thầy Hai nói, uống chén thuốc này xong, răng rụng, mắt mờ, chân tay quìu quặt, sau này ăn cơm còn khó huống hồ cầm súng. Kệ, miễn là không cầm súng bắn vào đồng đội của mình, đồng bào của mình, cái mạng này coi như bỏ. Ực một cái, Chín Hột đập bể luôn cái chén, ngồi thụp xuống gốc cây dừa mé sau chòi nhà.

Chín Hột cầm chén thuốc, tay run lẩy bẩy. Thầy Hai nói, uống chén thuốc này xong, răng rụng, mắt mờ, chân tay quìu quặt, sau này ăn cơm còn khó huống hồ cầm súng. Kệ, miễn là không cầm súng bắn vào đồng đội của mình, đồng bào của mình, cái mạng này coi như bỏ. Ực một cái, Chín Hột đập bể luôn cái chén, ngồi thụp xuống gốc cây dừa mé sau chòi nhà.

Rồi chiến tranh đi qua, trong lý lịch của ông Chín có ghi rõ giai đoạn làm lính nguỵ, không gây nợ máu. Chưa đầy chục chữ mà thằng con trai duy nhất của ông “ba chìm bảy nổi” đến tận bây giờ. Lúc sầu đời, nó về nhậu với ông rồi nói, “cán bộ trơn” như con làm hết đời cũng tới vậy thôi ba. Ông Chín ngẫm nghĩ về cái thân còm cõi của mình, nhìn thằng con thất thểu mà chạnh lòng.

Minh hoạ: HOÀNG VŨ

Năm Mậu Thân, ông Chín cùng Ba Rèn được một ký giả chiến trường người Nhật chụp cho một bôi ảnh để gọi là kỷ niệm. Ba Rèn hy sinh sau bức ảnh 3 ngày, còn mình ên ông Chín sống dai dẳng, èo uột tới bây giờ. Chín Hột khi đó mới hoạt động ở ấp, tụi giặc đổ quân lùa thanh niên đi lính, Chín Hột chạy không kịp nên mặc quần tà lỏn bị hất lên trực thăng đem đi. Hành quân đâu hai ba lượt gì đó, thấy Chín Hột có vẻ “nguy hiểm”, tụi giặc gom thành một nhóm riêng có “giám sát đặc biệt”. Một buổi sáng đẹp trời, Chín Hột bỏ chạy, vô tuốt miệt U Minh gặp thầy Hai xin chén thuốc. Ði lính có nhiêu đó, chén thuốc có chút xíu, đời ông coi như xong, vậy mà đau nhất là còn liên luỵ tới thằng con ông.

Một bữa, Sáu Tánh, bí thư chi bộ ấp tạt vô hỏi ông:

- Hồi đó chú Chín có gây nợ máu gì không, đi lính bao lâu, lý lịch xác minh cho thằng em giờ khó khăn quá.

- Tao vậy đây mà nợ máu, ác ôn gì mầy.

- Rồi, để tụi con xác minh tiếp.

- Cả chục năm rồi xác minh nữa hả…

Khi tất cả coi như bế tắc, đột ngột thằng con ông về báo tin được đứng vào hàng ngũ của Ðảng, điều mà cả cuộc đời ông chưa làm được. Nghe tin này, ông quày quả thắp nhang trên bàn thờ Bác Hồ, bàn thờ tổ tiên, thấy rằng mình sống không thẹn với lòng thì cuối cùng sẽ có được kết quả tốt. Giờ mắt mờ hơn, tay chân yếu hơn, thân thể hom hem, ông nghĩ đến cái vị chát lợ, tanh rình của chén thuốc năm nào. Thấy vậy mà đã cứu sống cả đời ông, đời con ông.

Bữa liên hoan, bí thư chi bộ ấp có lại, nói rằng chủ trương của Ðảng có nhiều thay đổi, Ðảng luôn ghi nhận cống hiến, nỗ lực của mọi quần chúng ưu tú, nhà ông Chín may mắn có được người con kiên trì, bền bỉ và được đứng vào hàng ngũ của Ðảng là xứng đáng. Riêng phần ông, không vì quá khứ mà tự ti, lệch hướng. Ông Chín nghĩ, xưa giờ ông không tự ti gì cả. Thân hình lực điền vì chén thuốc mà ra hom hem như bệnh lao, cái “quá khứ” đâu mấy mươi ngày ông luôn kháng cự và cuối cùng là bỏ trốn. Trốn rồi nó vẫn đeo đẵng mấy chục năm và nếu không có gì thay đổi là sẽ cả cuộc đời. Bữa liên hoan này ông mừng cho con, mừng cho mình vì trong đời không cầm súng bắn vào đồng bào, đồng đội của mình.

Bữa nọ, nhiếp ảnh gia người Nhật chụp tấm hình khi xưa có tìm tới ông, thấy người Nhật theo năm tháng không mấy thay đổi, còn ông thì già quá thể. Người Nhật lớn hơn ông đâu 10 tuổi mà nhìn vẫn trẻ. Người Nhật nói trở lại để tìm kiếm những ký ức về chiến tranh. Nhìn ông Chín, nhìn tấm hình, hỏi đi hỏi lại có phải đúng người không, ông Chín gật đầu hờ hững. Ông chỉ Ba Rèn nói hy sinh rồi. Giặc bắt đập đầu, nhận nước, mổ bụng, được công nhận liệt sĩ.

Không vợ, không con, bàn thờ không có hình ảnh chi cả. Người Nhật vội vàng đem tấm hình qua nhà Ba Rèn, lấy hình đó cho thằng cháu gọi bằng ông chú thờ. Mở tiệc như làm đám ma lần nữa, bù lại hồi xưa chỉ mấy tấm ván tạp, đôi chiếu mang theo. Người Nhật mời ông Chín ly rượu, ông Chín nói giờ uống thuốc Nam được chớ uống rượu không nổi. Thằng cháu thờ Ba Rèn cầm lấy ly nuốt cái ực, nước mắt lưng tròng, nó đâu biết Ba Rèn ra sao, mà thiệt ngộ nhìn nó lúc này giống Ba Rèn như đúc.

Thằng con về nói được thăng chức, ông mừng cho nó, nhưng ngó bộ nó xông xênh, ăn nói mạnh mồm mạnh miệng hơn trước. Nghe vợ nó lằng nhằng đi sớm về khuya, nghe đồn có mèo có phở ở ngoài đường. Ông nói, vinh dự đứng vào hàng ngũ của Ðảng, con làm gì cũng xứng đáng nghen. Nó dạ ừ bâng quơ rồi lao đi như thiêu thân. Nó nói ba lo uống thuốc đi, lo chi mấy chuyện đó. Ðùng một cái, vợ nó đánh ghen, nó bị bắt tại trận. Tổ chức xử lý. Còn ông thì đôi mắt mù hẳn. Một bữa, nó quảy ba lô về nói ở luôn làm ruộng với ông. Ông nói, vườn phía sau tính luôn chỗ nằm của má mầy được ba công, mầy làm gì thì làm. Ông hỏi nó, cháu ông đâu, nó nói mẹ nó nuôi, nó làm ruộng cấp dưỡng. Ông thở dài, mầy nuôi mầy không nổi còn nuôi ai. Nó chậc lưỡi, sướng có chút xíu mà “banh ta long” hết.

Bữa bí thư chi bộ ấp ghé lại, ông Chín kêu thằng con làm gà mời nhậu. Anh hỏi ông không uống thuốc nữa sao mà uống rượu. Ông nhướng mắt, thuốc cũng uống rồi, thuốc làm mình bệnh, thuốc chữa bệnh, thôi thì bỏ hết để uống rượu coi có khác không. Anh bí thư quay qua thằng con, nói chú làm trên tỉnh quen rồi về mần ruộng chắc khó chịu lắm hả, bây giờ tui tính chú tiếp anh em công tác ở địa phương, mình cống hiến thì nhiều cách lắm. Vậy là từ bữa đó, thằng con ông đi tối ngày, nó nói, ngẫm ra làm cán bộ cơ sở cực thiệt.

Bẵng đi mấy năm, một lần nữa nó thông báo sẽ tổ chức liên hoan kết nạp lại. Lần này phức tạp hơn nhưng nó đã chín chắn hơn. Ông lại lật đật khấn vái tổ tiên, thành kính trước di ảnh của Bác, mong rằng thằng con biết đâu là đường tối, đường sáng để đi. Ðùng một cái, vợ thằng con trở về mặt mày tiu nghỉu, rủ thằng con về lại sống chung, ở đâu cũng được, miễn có cái chòi và ba trái tim. Thằng cháu của ông đi học, hứa với ông nội sau này làm bác sĩ chữa bệnh mù mắt, kiếm thuốc uống cho ông mập lên. Ông Chính lại lọ mọ nấu thuốc Nam uống.

Thằng con dần dần được cất nhắc lên vị trí chủ chốt của xã, được Nhân dân tín nhiệm. Nó làm đâu trúng đó, 3 công đất của ông đẻ ra được gần 30 công. Con dâu thành phố của ông nuôi heo mau lớn, cháu nội ông học giỏi giấy khen đều đều. Tuy nhiên, ông cảm thấy trong người mình có điều bất ổn. Ông kêu thằng con lại, nhắn nó nhớ lấy bài học trước đây, tiếp tục sống, lao động, cống hiến như thời gian qua, yêu thương vợ con. Nó bưng chén thuốc cho ông, ông không bưng nổi, cố hé miệng, nhưng thuốc cứ trào lên mũi, lên mắt. Ông khó thở và sau đó thấy một vùng sáng bừng lên phía trước. Thằng con lỡ tay làm rớt bể cái chén, nó ôm ghì lấy người cha còm cõi, mù loà, những giọt nước mắt lăn dài trên má, chảy sâu tận trong tim…

Truyện ngắn của Phạm Quốc Rin

Yêu vẻ đẹp đất nước

Là kỹ sư ngành công nghiệp điện, công tác tại Tổng công ty Ðiện lực - TKV, từ chỗ xem chụp ảnh như thói quen, một phần công việc, thường chụp ảnh máy móc, thiết bị..., Nguyễn Việt Hoàng Long dần đam mê nhiếp ảnh, muốn giữ lại thật nhiều khoảnh khắc đẹp trong cuộc sống, để chia sẻ rộng rãi đến mọi người.

Nguyễn Ðặng Khã Trâm: Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025

Góp mặt trong Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025, Nguyễn Ðặng Khã Trâm (quê Cà Mau) không chỉ ghi dấu ấn cá nhân mà còn lan toả hình ảnh sinh viên vùng đất địa đầu cực Nam tự tin, năng động, sẵn sàng hội nhập và cống hiến.

Trải nghiệm cùng nhiếp ảnh

Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Trương Văn Hùng đến với nhiếp ảnh từ tuổi thiếu niên khi chọn nghề chụp ảnh làm nghiệp mưu sinh, sau đó bén duyên ảnh nghệ thuật. Quá trình sáng tác, anh thích chụp thiên nhiên hoang dã, đời sống đồng bào các dân tộc trên mọi miền đất nước, cảnh sắc tươi đẹp của những vùng miền từng đi qua...

Giữ bản sắc cải lương phương Nam

Không chỉ nổi tiếng bởi rừng đước, rừng tràm và con người hào sảng, Cà Mau còn là một trong những cái nôi của đờn ca tài tử, vùng đất thấm đẫm hơi thở cải lương Nam Bộ. Trải qua bao biến thiên, việc dựng lại các vở tuồng cổ cải lương tại Cà Mau hôm nay không đơn thuần là tái hiện một loại hình sân khấu, mà chính là hành trình gìn giữ “hồn cốt” văn hoá đã ăn sâu vào tâm thức người dân phương Nam.

Yêu miền cố đô

Là công chức, công tác tại Ðảng uỷ phường Tây Hoa Lư, tác giả Trường Huy (Nguyễn Xuân Trường) đến với nhiếp ảnh từ tình yêu và tâm huyết với quê hương Ninh Bình. Bằng hình ảnh, anh mong muốn lưu giữ những giá trị văn hoá, lịch sử của vùng đất cố đô.

Rộn ràng đường đua phim Tết 2026

Thị trường phim Việt Nam đang vào giai đoạn sôi động nhất khi mùa phim tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 chuẩn bị khởi chiếu. Những dự án mới nhất vừa được công bố với sự tham gia của các đạo diễn và diễn viên tên tuổi khiến khán giả háo hức chờ đợi.

Hương quê neo giữ ký ức

Trong ẩm thực Nam Bộ, có những món ăn dân dã, nhưng chỉ cần nhắc đến thôi là đủ gợi lên cả một miền ký ức, như món khoai mì hấp nước cốt dừa - món ăn tuổi thơ của rất nhiều người miền Tây.

Viện Phim Việt Nam chiếu phim hướng tới Đại hội Đảng XIV

Hướng tới Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, Viện Phim Việt Nam tổ chức Chương trình chiếu phim cách mạng từ ngày 14 - 17/1, tại Hà Nội.

Văn hoá - Thể thao - Du lịch: Động lực cho phát triển bền vững

Chiều 10/1, tại Hội nghị triển khai công tác văn hoá, thể thao và du lịch năm 2026; tổng kết Đề án “Bảo vệ và phát huy giá trị nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ tỉnh Cà Mau giai đoạn 2021-2025”, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Ngô Vũ Thăng nhấn mạnh: “Văn hoá, Thể thao và Du lịch là sức mạnh nội sinh, là động lực tinh thần quan trọng cho sự phát triển bền vững của tỉnh”.

Lưu giữ khoảnh khắc đẹp

Thích chụp những khoảnh khắc đời thường, phong cảnh... trong quá trình đi du lịch khám phá, Trần Thanh Sang bén duyên với nhiếp ảnh qua kết nối với những tay máy trẻ cùng đam mê trong tỉnh.