Thứ năm, 7-5-26 17:35:12
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Gia vị

Báo Cà Mau Chú chực nhớ bữa rước dâu đám gả Hiền bao nhiêu năm rồi. Có lẽ là đám rước dâu bằng xuồng cuối cùng trong xóm trước khi con lộ được đắp bồi cạnh bờ sông sau ngày thống nhất đất nước. Ðám rước dâu của Hiền qua con lung này, bằng xuồng ba lá những ngày lúa ngậm sữa trên đồng. Ngày Hiền lấy chồng, cũng tầm nhìn này, trước nhà chú, nơi doi đất nhô ra con lung nhỏ.

Chú Sáu dầm trái ớt hiểm trong chén nước chấm, ngừng tay, ngước nhìn ra phía bờ sông. Chiếc xe máy vừa qua khỏi cụm trâm bầu, chút khói bụi còn lơ thơ trên mặt lộ. Chú quay qua cửa sổ hỏi:

- Lúc nãy, ai đi xe trên lộ vẫy tay phía nhà mình, hả?...

Út nói:

- Cô tư Hiền về đó mà, cha nhìn không kịp sao?...

Chú Sáu kêu trời tiếng nhỏ xíu trong cổ họng rồi tiếp thêm hai tiếng nữa lớn hơn:

 - Vậy sao?...

Chú chực nhớ bữa rước dâu đám gả Hiền bao nhiêu năm rồi. Có lẽ là đám rước dâu bằng xuồng cuối cùng trong xóm trước khi con lộ được đắp bồi cạnh bờ sông sau ngày thống nhất đất nước. Ðám rước dâu của Hiền qua con lung này, bằng xuồng ba lá những ngày lúa ngậm sữa trên đồng. Ngày Hiền lấy chồng, cũng tầm nhìn này, trước nhà chú, nơi doi đất nhô ra con lung nhỏ. Bữa đó, xuồng đưa, rước dâu chống qua khúc quanh cạn xèo, nhúc nhích từng chút như chẳng muốn rời đi. Chú nhớ màu những chiếc áo bà ba, nón lá, dù hoa, tiếng cười nói rộn rã khúc sông quê.

Minh hoạ: H.V

Chú Sáu từng nhìn bao nhiêu đám rước dâu qua khúc lung này. Không hiểu sao bữa đó, chú nhìn chiếc xuồng đầu tiên đến khi chiếc xuồng sau cùng khuất khỏi khúc quanh, sao mà nó lâu bằng cả một đời người. Chú đứng sau bụi bình bát sơ rơ cằn cỗi nhìn từng chiếc xuồng qua, lòng chú Sáu lúc đó chữ nghĩa nào viết ra cho xuể. Với Hiền, chú không còn nữa những buổi cấy gặt, gọi tên nhau í ới trên đồng. Không còn bữa cơm vội vàng trên bờ ruộng những ngày mưa, hai đứa đội đầu chung tấm áo cao su, vừa ăn vừa nhìn giọt mưa thi thoảng rơi giữa hai người từ hai mái đầu đẫm nước. Khoảng giữa hai người là những nụ cười khi bất chợt nhìn nhau. Một lần, bậm gan chú nói với Hiền: "Có khi nào tụi mình ăn cơm chung kiểu này đến suốt đời không, hén?". Sau cái liếc mắt rất duyên là một câu quen thuộc: "Hổng dám đâu!…". Ở nhà nói làm ruộng cực khổ, bữa cơm chẳng được yên thân, nhưng phút giây đó là niềm vui lặng thầm khó tìm được trong cuộc đời cơ cực ấy. 

Còn bao kỷ niệm của chú Sáu và Hiền qua những trò chơi dân dã, chiều thả diều, hay lúc đi kiếm cá, hái rau… Hồi đó thì không để ý lắm, chớ lúc xuồng rước dâu ngang qua rồi chú lại nhớ như in những ngón tay thon dài nâng vành nón lá. Nhớ cái liếc mắt, nụ cười và cụm từ "hổng dám đâu…" của Hiền. Ðám cưới của Hiền lúc ngang qua con lung nhỏ đã đi ngang qua cuộc đời chú Sáu.

Chú nghĩ, phải chi hồi đó có con lộ như bây giờ. Ðể đám rước dâu của Hiền đi bằng xe máy, vèo qua một cái, mất hút, chắc đã nhẹ lòng hơn… Chuyện bao năm rồi, không biết sao cứ nhớ hoài, nằm trong bụng để làm nỗi buồn. Không gian này, ngẫm mà nhận ra đời mình có bao điều không toại nguyện.

*

Ban đầu do dầm mưa hoặc trầm mình dưới nước buổi sáng sớm nên lạnh, mỗi khi về chú Sáu nhóm một bếp mẻ un. Vừa hơ tay chân, sẵn nướng cá, lươn hoặc rắn, rùa đổ lọp làm mồi, uống vài ly rượu cho ấm, riết thành quen. Chú Sáu dùng chữ quen chớ không nói là ghiền. Chú đóng cái sạp nhỏ trước hàng ba cặp cửa sổ nhà là nơi diễn ra thói quen ấy hằng ngày của chú. Chỉ là tấm ván xuồng cũ trên mấy cọc cây chà là. Cặp vách là mấy keo chao nhỏ đựng gia vị, mỗi thứ một ít để chú nêm nếm thức ăn của mình. Bữa cơm của chú đơn sơ, thuần một món nướng.

Chú ăn ít, một mình đúng hương vị mà chú thích. Chút muối, chút đường, bột ngọt, mắm tép, tỏi, gừng, chanh, tắc, ớt hiểm, nước mắm đồng, nước mắm biển, giấm, bần chín… Cái sạp nhỏ rộng tầm nhìn ra mặt lộ, nơi nhìn ra con lung giờ đã cạn xèo nhưng chưa bao giờ phai mờ trong lòng chú. Thi thoảng nhìn con lung vắng lặng, chú lại nhớ cụm từ không - dám - đâu!... Chú cười thầm và an ủi với lòng, đó đâu phải là lời từ chối.

Mỗi ngày, trời chưa sáng chú mang hai cái rọng và cây mác vót, vài sợi dây choại, dây lạt xuống xuồng đi giở lọp, lờ, thăm câu chọt, câu giềng. Ngày trước tôm, cá nhiều, chú để riêng ra. Cá loại lớn, còn mạnh chú rọng riêng để bán cho vựa. Rọng thứ hai là cá cho gia đình ăn trong ngày. Lại còn cái rọng riêng đựng rùa, rắn, hay cá ngộp làm khô… Mỗi cữ chú đi một hai tiếng đồng hồ. Về đến nhà, ra bờ ao, tắm giặt xong là chú đến cái sạp trước hàng ba, nhóm mẻ un chờ than đượm. Chú gác miếng vỉ nướng lên và bắt đầu nướng mồi nhậu. Khi là rùa, là rắn, có bữa chỉ vài con cá chốt hay con cá rô mề, cá bông, cá lóc…

Ðiệu nghệ là lúc chú Sáu tẩn mẩn làm món nước chấm. Tuỳ theo thức ăn, bữa thì mắm tôm giã nát thêm miếng gừng, miếng ớt, chút chanh. Bữa muối ớt, muối tiêu nặn chanh, thêm ớt, bữa nước mắm dầm bần ổi chín… Lúc đi thăm lọp, thăm lờ, trên đường chú ngắt mấy đọt chùm duột, đọt lụa, đọt xoài, đọt ổi, đọt cơm nguội… hay vài lá rau thơm có sẵn bên chái nhà bỏ vô túi áo bà ba, nên bữa rượu của chú Sáu thêm hương sắc. Thi thoảng có mồi ngon, chú Sáu kêu đứa này, đứa kia uống với chú vài ly cho có bạn. Vui mấy chú cũng không uống nhiều, đến ly thứ hai, mồi sắp cạn thì bới một chén cơm để dằn bụng, là xong một bữa. Bữa rượu có phần cầu kỳ nhưng làm chú thấy cuộc sống bớt tẻ nhạt ở nơi xa xôi, hiu quạnh. Nơi mà niềm vui, nỗi buồn, hạnh phúc, ước mơ gần gũi và giản đơn như mưa nắng mỗi mùa.

Cái sạp trước hàng ba, nơi bao nhiêu năm chú Sáu ngồi nhìn quang cảnh đó mỗi ngày, quen thuộc. Bây giờ, con lộ mới, những lượt xe ngang qua như hồi sáng này, chưa kịp ngước lên đã mất hút gợi trong lòng chú điều gì đó hối hả trong cuộc sống phía trước rộng mở, thênh thang. Phải chăng, cách nhìn nhận cuộc đời như phần gia vị cần thiết trong cuộc sống mà chú Sáu vừa nhận ra mình đã thiếu tự bao giờ…

Trần Xuân Linh

Biến “hạt ngọc của biển” thành chất liệu nghệ thuật độc đáo

Nghề làm muối ở Bạc Liêu (nay là tỉnh Cà Mau) với hơn 100 năm hình thành và phát triển đã được công nhận là Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia. Từ những hạt muối mặn mòi của biển cả, thầy và trò Trường THCS Hưng Phú (xã Vĩnh Thanh) đã sáng tạo nên các tác phẩm “tranh muối” độc đáo, góp phần quảng bá nghề muối truyền thống của quê hương.

Hào khí Giồng Bốm rực cháy qua vở cải lương “Mặt trời đỏ”

Nằm trong chuỗi hoạt động chào mừng kỷ niệm 80 năm Trận Giồng Bốm (1946-2026), tối 29/4, Đoàn Cải lương Cao Văn Lầu (tỉnh Cà Mau) tổ chức đêm diễn đặc biệt, tái hiện vở cải lương kinh điển “Mặt trời đỏ”. Chương trình nghệ thuật này như lời tri ân các anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống trên mảnh đất địa linh nhân kiệt.

Nguyên Phó Trưởng ban Thường trực Ban Nội chính Trung ương tham quan gian hàng tranh gạo

Ngày 27/4, đồng chí Võ Văn Dũng, nguyên Uỷ viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng, nguyên Phó Trưởng ban Thường trực Ban Nội chính Trung ương, cùng đồng chí Ngô Vũ Thăng, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Cà Mau, đến tham quan không gian trưng bày tranh nghệ thuật từ hạt gạo tại Quảng trường Hùng Vương, phường Bạc Liêu.

Kể chuyện bằng hình ảnh

Giữa nhịp sôi động của báo chí hiện đại, nơi thông tin được truyền tải từng giây, Nhà báo Võ Công Danh Việt chọn cách riêng tiếp cận độc giả: kể chuyện bằng hình ảnh.

Cà Mau rực sắc văn hoá qua “Vầng trăng cổ nhạc” lần 263

Chương trình nghệ thuật “Vầng trăng cổ nhạc” lần 263 diễn ra tối 26/4 tại Quảng trường Hùng Vương (phường Bạc Liêu) trong không khí trang trọng, đậm đà bản sắc văn hoá Nam Bộ.

KẾT QUẢ HỘI THI “MÓN NGON TỪ GẠO” 2026

Món ngon từ gạo quê hương

Hội thi “Món ngon từ gạo” do Hội Liên hiệp Phụ nữ (LHPN) tỉnh Cà Mau tổ chức vào sáng 26/4, trong khuôn khổ hoạt động của Tuần lễ Khoa học, Công nghệ - Văn hoá, Du lịch và Cuộc thi “Gạo ngon ĐBSCL” lần thứ I/2026.

Rộn ràng Lễ hội Nghinh Ông Gành Hào

Sáng 26/4 (mùng 10/3 năm Bính Ngọ), tại xã Gành Hào, Ban Trị sự Lăng Ông Nam Hải long trọng tổ chức nghi thức thỉnh và nghinh Ông từ biển về chánh điện. Đây là hoạt động chính của Lễ hội Nghinh Ông Gành Hào lần thứ XXIII/2026.

Kết quả Cuộc thi gạo ngon ĐBSCL 2026

Giỗ Tổ Hùng Vương - Hành trình gìn giữ cội nguồn và sức mạnh dân tộc

Giỗ Tổ Hùng Vương vào ngày mùng 10 tháng 3 âm lịch hằng năm mang ý nghĩa đặc biệt sâu sắc, gắn với cội nguồn dựng nước của dân tộc Việt Nam. Trải qua hàng nghìn năm, đây không chỉ là lễ hội truyền thống mà còn trở thành Quốc lễ, thể hiện đạo lý “uống nước nhớ nguồn”.