Thứ bảy, 7-2-26 15:47:54
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Góc bếp xôn xao

Báo Cà Mau (CMO) Khi còn thanh xuân, chị có yêu một người đàn ông rồi chia tay mỗi người một nơi không biết vì lý do gì. Tất cả những điều anh biết về chị chỉ có thế thôi. Đơn giản như khi người ta nhìn tờ lý lịch trích ngang của một ai đó chẳng có gì ngoài cái tên ngắn ngủn và vài ba con số chỉ ngày tháng năm sinh.

Thế cũng chẳng sao, có biết bao đôi tình nhân đến với nhau mà chẳng cần biết gì về quá khứ. Đám cưới diễn ra, ngày làm cô dâu chị không mất một giọt nước mắt nào. Cô bạn thân thì ôm chị khóc ròng, chị hoa cưới trên tay, môi không ngớt cười, mắt long lanh hạnh phúc. Anh chỉ nhớ hôm ấy chị không muốn rời anh nửa bước, những cái bấu tay rất chặt, thỉnh thoảng chân bước líu ríu như muốn ngã về phía trước. Kỳ lạ thay từng ấy năm sống bên nhau anh vẫn nghĩ chị rất hạnh phúc và chẳng có nỗi mất mát nào…

Minh hoạ:  Minh Tấn

Ừ mà anh cũng chưa bao giờ hỏi chị có vui không? Càng chẳng có thói quen đoán xem chị nghĩ gì? Với anh thì chỉ cần tình yêu dành cho chị thôi là đủ. Anh cứ tưởng cái túi hạnh phúc của tất thảy mọi người đều giống nhau. Rằng chỉ cần có một mái nhà đầy đủ vật chất, vợ chồng thương yêu nhau, con cái đề huề thế là mãn nguyện. Hằng ngày thấy chị vẫn mắt thắm môi cười, vẫn chăm sóc chồng con chu đáo, đời sống chăn gối vợ chồng hoà hợp. Nhưng anh đâu biết rằng trong mỗi cái túi không chỉ chứa đựng nguyên hạnh phúc. Mà cái túi hạnh phúc của chị đã bị thủng một lỗ từ trong quá khứ. Cái quá khứ được chị để trắng trong phần lý lịch của mình. Còn anh thì… dường như anh không phải là người tinh tế hay nhạy cảm.

Thời tiết mấy tuần nay đẹp đến lạ. Thị xã nắng ấm rất đỗi dịu dàng như thể trời đất hào phóng mà ban phát. Trong căn phòng nhỏ tầng hai, thường là nơi chị nằm đọc sách, lúc này nắng đã len lỏi qua khung cửa nhỏ mơn man đùa trên từng ngón chân đang duỗi dài. Chị luôn cảm thấy thư thái khi được sống ở một nơi vừa có chút bình yên lại vừa có cái vội vã để thấy cuộc sống không trì trệ. Lấy anh là lúc chị hoàn thiện bức tranh về tương lai mà mình đã dày công phác thảo suốt những năm tháng thanh xuân.

Chị may mắn hơn mọi người ở chỗ những gì chị mong đều đạt được. Chị sắm nắm hạnh phúc theo cách của riêng mình, nhưng có lẽ người đời nói đúng, ông trời chẳng cho ai cái gì toàn vẹn. Kể cả cuộc sống bình yên hiện tại cũng nhuốm màu mất mát, thứ mất mát mà nếu ở tuổi đôi mươi chị không khi nào muốn đánh đổi. Đàn bà ngoài ba mươi nhìn cái gì cũng điềm tĩnh đến phát sợ, đến nỗi chị có thể ngắm nghía nỗi đau của mình mỗi ngày bằng vẻ bình thản tuyệt đối. Đừng dò tìm điều gì trên môi mắt chị. Những nỗi đau ấy chỉ có Hiên biết rõ, cô bạn thân từ hồi học đại học thỉnh thoảng có ghé qua thị xã nhìn cuộc sống của chị rồi hỏi vu vơ. Nhưng lần này thì Hiên không vu vơ nữa, cô nhìn xoáy vào mắt chị hỏi không chút đắn đo:
- Cậu có yêu chồng mình không?
- Tất nhiên rồi. Rất nhiều là đằng khác.
- Vậy có nghĩa người ta có thể yêu hai người cùng một lúc hay sao?
- Những chuyện xưa kia chỉ là hiện thân của ký ức chứ không còn là hiện thân của một người đàn ông hay một tình yêu nữa. Tớ yêu chồng và yêu ký ức của mình.
Chị khẽ thở dài…
* * *
Anh về nhà vào lúc năm giờ rưỡi chiều, bước những bước dài qua vườn hoa tiến thẳng vào bếp và ôm chị thật chặt từ sau lưng. Ngày nào chị cũng chờ đợi cái ôm ấy để nêm thêm hương vị ấm cúng gia đình. Rồi thì chị sẽ ngồi tựa cằm bên cửa sổ ngắm bàn tay anh thoăn thoắt xào nấu, mùi hành tỏi bốc lên, bát đũa va vào nhau những âm thanh vui nhộn. Sống bên anh chị thấy mình được nâng niu, từ lọ hoa tươi anh cắm trong mọi căn phòng nơi chị sẽ mở cửa bước vào đến những chiếc váy nhiều hoạ tiết điệu đà đẹp nhất có trong thị xã. Đã có lúc chị hỏi anh:
- Anh yêu em nhiều thế có bao giờ anh thấy mệt không?
Anh không vội trả lời, vẫn cặm cụi vắt nước cam, bỏ thêm chút đường khuấy đều trước khi đẩy về phía chị bằng nụ cười ấm áp. Anh bảo:
- Chỉ cần thấy em luôn hạnh phúc là anh vui.
- Vậy còn anh thì sao. Anh có hạnh phúc không?
Hôn nhẹ lên trán chị, anh thì thầm:
- Anh không mong gì hơn thế nữa.
Thế còn chị, chị có thật sự hạnh phúc không khi luôn có một ngăn ký ức ăm ắp lúc nào cũng chực trào? Như lúc ngồi ăn cùng chồng bữa cơm chiều có món cá bống xốt cà chua, chị lại nhớ mình từng có thời nghiện món này ghê lắm. Trong căn phòng ký túc xá chật chội, có một người con trai ngồi gò lưng nấu nướng còn đứa con gái ngồi kế bên chỉ chực thò tay nhúp vụng. Rồi ngồi ăn với nhau một bữa cơm nhễ nhại mồ hôi trong cái nóng nực cực điểm của ngày hè mà vẫn rộn rã tiếng cười. Những lúc cùng chồng tạt qua siêu thị mua đồ, nhìn một người đàn ông lạ ngồi đợi vợ rồi ngủ gật bên dãy ghế chờ, chị bỗng nhớ hình như ngày xưa từng có người hay lẽo đẽo theo mình vào siêu thị, đến lúc mỏi quá cũng tìm chỗ ngồi gục đầu ngủ ngon ơ. Rồi hôm chồng vui mừng trở về nhà cầm theo hai chậu hoa đá nhỏ trên tay, chị chết đứng người khi nhìn thân hình mưa ướt lướt thướt kia đang đứng trước mặt mình. Hùng cũng từng hí hửng trở về trong cơn mưa như thế, hai tay nâng niu hai chậu hoa bé nhỏ. Giây phút xao lòng ấy không làm cho chồng mảy may suy nghĩ, nhưng đã kịp khiến chị tái tê lòng. Phần vì thương chồng, phần vì nhớ nhung ký ức. Nhưng chị biết, nếu trong cơn mưa mà có một chiếc ô chị sẽ nghiêng về phía người đang lúi húi tìm một chỗ ngoài ban công phòng ngủ để đặt chậu cây.

Chuyện tưởng chỉ có thế thôi nhưng cũng đủ làm úa màu hạnh phúc. Dù những cơn gió ký ức dẫu liên tục trở mùa cũng chỉ là ký ức xa vời khi năm tháng đã trôi qua. Khi chị kịp vun vén cho mình một mái ấm, còn Hùng giờ đã thành đạt, có cuộc sống đáng mơ ước bên gia đình nhỏ. Hai người không còn liên lạc với nhau, thường chỉ biết tin nhau qua những câu chuyện tình cờ từ nhóm bạn chung. Chị an lòng vì Hùng đạt được những điều mình muốn nên sự nhớ nhung không mang theo cảm giác thương xót, giày vò. Hùng đã chọn một người khác, bỏ lại chị sau sáu năm thương yêu, từng nắm chặt tay nhau vượt qua nhiều khó khăn, trắc trở. Chị từng thù hận rồi nguôi ngoai, từng lãng quên rồi nhung nhớ. Cô bạn thân tên Hiên đứng bên cạnh câu chuyện của hai người thỉnh thoảng lại thở dài trách ông trời cứ thích xô đẩy phận người về hai phía. Một hôm nào đó ngồi bên nhau Hiên hỏi:
- Cậu có bao giờ nghĩ rằng Hùng rồi sẽ phải hối hận không?
- Để làm gì chứ? Tốt hơn hết là anh ấy nên cảm thấy bằng lòng với những gì anh ấy có.
- Mình thì không nghĩ vậy. Đã đôi lần khi nhắc về cậu, mình đọc được trong ánh mắt Hùng như có sự mất mát. Hùng hỏi nhiều về cậu. Tớ nói cậu hạnh phúc.
Chị nghe bạn nói, vẫn bình thản nhìn nắng hắt qua từng song sắt hàng rào, nơi mấy nụ tầm xuân đang chen nhau trong từng lớp lá, không hề để lộ chút se sắt trong lòng. Chị chặn đứng dòng hồi tưởng miên man ấy bằng ý nghĩ, không biết khi trở về nhà thì chồng phải bước bao nhiêu bước để băng qua vườn hoa tiến thẳng vào bếp và ôm chị? Khoảng mười bảy bước chăng? Ồ không! Anh bao giờ cũng trở về rất vội vàng với chị. Mười ba bước. Ừ! Có lẽ thế…
* * *
Hiên gọi điện báo tin họp lớp. Chị lưỡng lự mãi cuối cùng cũng tự lái xe đi vào một ngày cuối tuần. Chồng bảo sẽ gửi con sang nhà ngoại rồi đưa đi, nhưng chị nói muốn có những phút giây riêng tư thoải mái bên bạn bè sau nhiều năm gặp lại. Nhưng kỳ thực chị sợ chồng nhận ra phút xao lòng khi gặp lại người xưa. Biết đâu đấy vì một giây phút không kiềm chế được lòng mình chị để lộ ra cái vỏ bọc từng giấu kín bằng vẻ bình thản mỗi ngày, như thế chồng sẽ rất tổn thương. Mà bây giờ gặp Hùng chắc sẽ bối rối với mắt môi ấy, hình dáng ấy. Chị nghĩ ngay cả Hùng cũng vậy, cũng muốn gặp lại mình. Sáu năm rồi không nói với nhau tròn câu, không cười với nhau tròn tiếng, không một lần đủ tĩnh lòng ngồi lại. Giờ bỗng nhiên chị muốn được ngồi nói chuyện với Hùng, còn bao nhiêu cắc cớ trong lòng có thể tuôn ra mà thanh thản sống trọn vẹn cuộc sống của mình. Chị ghét cảm giác ngồi ngó nắng nhớ nắng, ngó mưa nhớ mưa, ngay cả những ngày bình yên nhất cũng nôn nao nhớ. Chỉ vì ngày xưa, lúc lửa tình còn ngút ngát, lúc đớn đau còn cùng cực chị đã nhiều lần hắt hủi con người ấy khi đến bên chị chân thành như một người bạn khi yêu thương đã vỡ.

Hùng đến, dắt theo vợ đẹp con xinh, tay bắt mặt mừng với tất cả bạn bè. Lúc đến trước chỗ chị ngồi, Hùng ngớ người một vài giây rồi cười bảo:
- Đã lâu không gặp. Chỉ nhìn thôi cũng biết em đang sống hạnh phúc. Ông xã em đâu, sao không đưa đi cùng?
Thế rồi chưa chị kịp trả lời đã thấy Hùng bị tiếng gọi của vợ kéo đi. Suốt buổi họp lớp hôm ấy anh bận bịu với việc nâng cốc chúc tụng, việc nịnh vợ khen con, với những câu chuyện làm ăn vĩ mô. Chị thấy mình hoàn toàn lạc lõng, tràn ngập sự hụt hẫng trong lòng. Chị ở đây làm gì khi chồng ở nhà thấp thỏm lo lắng chờ đợi chị trở về? Từng ấy năm tháng nhớ nhung làm gì một mảng ký ức tự nó đã tàn phan, một hình bóng tự nó đã ly khai khước từ mình? Trong khi chồng mỗi ngày đều tận tình vun vén cho hạnh phúc bằng từng bữa cơm ngon, từng cái ôm bất ngờ, từng nâng niu chiều chuộng. Chị muốn bỏ phố về ngay lúc này, muốn vứt lại những thứ vô nghĩa đeo bám đến úa màu những tháng ngày. Muốn được đếm bước chân khi băng qua vườn hoa. Muốn được một lần ôm chồng từ phía sau. Thật chặt! Muốn được thấy góc bếp nhỏ xôn xao hạnh phúc. Nơi mỗi ngày đều như có nắng ghé qua…

HUYỀN VŨ

Yêu vẻ đẹp đất nước

Là kỹ sư ngành công nghiệp điện, công tác tại Tổng công ty Ðiện lực - TKV, từ chỗ xem chụp ảnh như thói quen, một phần công việc, thường chụp ảnh máy móc, thiết bị..., Nguyễn Việt Hoàng Long dần đam mê nhiếp ảnh, muốn giữ lại thật nhiều khoảnh khắc đẹp trong cuộc sống, để chia sẻ rộng rãi đến mọi người.

Nguyễn Ðặng Khã Trâm: Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025

Góp mặt trong Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025, Nguyễn Ðặng Khã Trâm (quê Cà Mau) không chỉ ghi dấu ấn cá nhân mà còn lan toả hình ảnh sinh viên vùng đất địa đầu cực Nam tự tin, năng động, sẵn sàng hội nhập và cống hiến.

Trải nghiệm cùng nhiếp ảnh

Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Trương Văn Hùng đến với nhiếp ảnh từ tuổi thiếu niên khi chọn nghề chụp ảnh làm nghiệp mưu sinh, sau đó bén duyên ảnh nghệ thuật. Quá trình sáng tác, anh thích chụp thiên nhiên hoang dã, đời sống đồng bào các dân tộc trên mọi miền đất nước, cảnh sắc tươi đẹp của những vùng miền từng đi qua...

Giữ bản sắc cải lương phương Nam

Không chỉ nổi tiếng bởi rừng đước, rừng tràm và con người hào sảng, Cà Mau còn là một trong những cái nôi của đờn ca tài tử, vùng đất thấm đẫm hơi thở cải lương Nam Bộ. Trải qua bao biến thiên, việc dựng lại các vở tuồng cổ cải lương tại Cà Mau hôm nay không đơn thuần là tái hiện một loại hình sân khấu, mà chính là hành trình gìn giữ “hồn cốt” văn hoá đã ăn sâu vào tâm thức người dân phương Nam.

Yêu miền cố đô

Là công chức, công tác tại Ðảng uỷ phường Tây Hoa Lư, tác giả Trường Huy (Nguyễn Xuân Trường) đến với nhiếp ảnh từ tình yêu và tâm huyết với quê hương Ninh Bình. Bằng hình ảnh, anh mong muốn lưu giữ những giá trị văn hoá, lịch sử của vùng đất cố đô.

Rộn ràng đường đua phim Tết 2026

Thị trường phim Việt Nam đang vào giai đoạn sôi động nhất khi mùa phim tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 chuẩn bị khởi chiếu. Những dự án mới nhất vừa được công bố với sự tham gia của các đạo diễn và diễn viên tên tuổi khiến khán giả háo hức chờ đợi.

Hương quê neo giữ ký ức

Trong ẩm thực Nam Bộ, có những món ăn dân dã, nhưng chỉ cần nhắc đến thôi là đủ gợi lên cả một miền ký ức, như món khoai mì hấp nước cốt dừa - món ăn tuổi thơ của rất nhiều người miền Tây.

Viện Phim Việt Nam chiếu phim hướng tới Đại hội Đảng XIV

Hướng tới Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, Viện Phim Việt Nam tổ chức Chương trình chiếu phim cách mạng từ ngày 14 - 17/1, tại Hà Nội.

Văn hoá - Thể thao - Du lịch: Động lực cho phát triển bền vững

Chiều 10/1, tại Hội nghị triển khai công tác văn hoá, thể thao và du lịch năm 2026; tổng kết Đề án “Bảo vệ và phát huy giá trị nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ tỉnh Cà Mau giai đoạn 2021-2025”, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Ngô Vũ Thăng nhấn mạnh: “Văn hoá, Thể thao và Du lịch là sức mạnh nội sinh, là động lực tinh thần quan trọng cho sự phát triển bền vững của tỉnh”.

Lưu giữ khoảnh khắc đẹp

Thích chụp những khoảnh khắc đời thường, phong cảnh... trong quá trình đi du lịch khám phá, Trần Thanh Sang bén duyên với nhiếp ảnh qua kết nối với những tay máy trẻ cùng đam mê trong tỉnh.