Thứ năm, 7-5-26 19:35:10
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Lời hẹn ngày tựu trường

Báo Cà Mau Chịu khó nhìn thì hắn cũng đẹp trai. Ðôi mắt đen tròn, cái nhìn sâu hun hút. Tóc cắt ngắn, một chút ngổ ngáo, một chút ngang tàng, một chút đường đường chính chính. Ðặc biệt, cái cười nửa miệng bí ẩn của hắn rất dễ làm xiêu lòng người đối diện. Tôi thấy những ưu điểm đó là vì có lần đã chịu khó nhìn, chứ hắn lúc nào cũng bặm trợn, cơn cớn. Mấy đứa trong lớp sợ hắn bao nhiêu thì tôi ghét hắn bấy nhiêu.

Chịu khó nhìn thì hắn cũng đẹp trai. Ðôi mắt đen tròn, cái nhìn sâu hun hút. Tóc cắt ngắn, một chút ngổ ngáo, một chút ngang tàng, một chút đường đường chính chính. Ðặc biệt, cái cười nửa miệng bí ẩn của hắn rất dễ làm xiêu lòng người đối diện. Tôi thấy những ưu điểm đó là vì có lần đã chịu khó nhìn, chứ hắn lúc nào cũng bặm trợn, cơn cớn. Mấy đứa trong lớp sợ hắn bao nhiêu thì tôi ghét hắn bấy nhiêu.

Hắn là trung tâm rắc rối của lớp. Tắt điện uống rượu trong phòng bị thầy quản lý nội trú bắt được. Gây gổ với mấy đứa lớp Toán. Rồi vụ lùm xùm dưới căn tin… Hoạt động ngoại khoá thì đừng hòng tham gia, nếu đi thì cũng nghễnh ngãng. Lên lớp ngồi sỗ sàng, lóc cha lóc chóc.

Những người xốc nổi thường nhầm lẫn giữa ngạo mạn và tự tin, giữa phách lối và cá tính. Sinh viên sư phạm mà chẳng khuôn khổ một tẹo nào. Học cùng lớp hai năm, tôi chưa một lần cười đùa với hắn. Tôi hay nói sau lưng, hắn là người có cái “bản mặt khó chơi”.

Minh hoạ: Hoàng Vũ

Ghét của nào trời trao của ấy. Lớp phải đi trực đêm ở phân trường cũ, tôi và hắn ở cùng nhóm. Ngày hôm đó thật lạ lùng. Trời chiều quang đãng, ấm áp. Buổi tối bất ngờ gió lạnh tràn vào. Nhóm năm đứa ngủ ngoài ban công, tụi nó lăn ra một hàng như mấy con cá người ta bày trên sàn. Tôi co ro, đeo headphone và dán mắt vào truyện tranh "Thám tử Cô-nan", cười một mình.

Ðang say sưa hứng khởi cùng bản không lời Samba sôi động của Bond thì giật mình vì tai phone bị rút ra. Ngước lên thì thấy hắn. Tôi cong môi lên, chưa kịp nói thì câu chữ lặn vào mất tăm khi hắn hiền lành ngồi bên cạnh. Hai năm làm sinh viên, đây là lần đầu tiên tôi ngồi riêng với một đứa con trai, cũng là lần đầu tiên tôi thấy hắn hiền đến vậy. Tự dưng thấy mất bình tĩnh ghê gớm, hình như tôi đang căng thẳng. Không được để hắn biết điều này, tôi vẫn dán mắt vào mấy cái hình trong trang sách mà không đọc được chữ gì. Hắn đưa tay gấp quyển sách của tôi lại. Và hắn nói:

- Biết quê mình ở đâu không?

- La Hai, Ðồng Xuân, Phú Yên.

- Có thấy mình ngổ ngáo không?

- Không!

- Vậy thấy sao?

- Côn đồ.

- Mẹ mất khi mình là một thằng nhỏ đi lẫm chẫm. Ba là một người trẻ nghiện rượu. Ông chết vì rượu đã huỷ hoại hết lục phủ ngũ tạng. Chưa được một năm, mình lại đeo tang khóc tiễn chị gái, cũng là cô giáo của mình hồi cấp ba. Chị ấy bị bánh xe tải lăn qua. Nỗi đau quá sức chịu đựng của mình.

Tôi ngồi nghe, có cái gì toác ra từng mảng trong tim. Tôi nhìn chằm chằm vào đôi mắt đã ngấn nước của hắn, thấy hắn yếu đuối, tôi tự dưng thấy lòng đau không rõ nguyên do.

- Rồi bạn quay ra sống bất cần?

- Mình không có lý do để sống tốt. Ai sẽ lo lắng khi mình lầm đường lạc nẻo, ai vui mừng khi mình sống tốt?

- Vì một ai đó mới sống tốt, đó là vô minh.

Hắn nhìn tôi vẻ nghi hoặc, tôi nói như một bà cô nghiêm khắc:

- Ðành rằng hoàn cảnh của bạn tội thiệt, nhưng không được đổ thừa hoàn cảnh. Có biết bao người rơi vào cảnh bế tắc hơn, thương tâm hơn nhưng người ta vẫn sống tốt đấy thôi. Cuộc đời bạn, tốt hay xấu là do bạn, cuộc sống này, là thiên đường hay địa ngục thì cũng do bạn.

Ðấy là lần đầu tiên tôi gọi hắn là bạn.

Từ hôm đó, tôi bắt đầu dành thời gian để quan sát nhất cử nhất động của hắn. Có dấu hiệu lành rồi, hôm nay đến lớp, hắn đàng hoàng cầm vở và giáo trình chứ không phải lè phè, nghênh ngang như mọi bận.

Hết buổi học hôm đó, tôi cố tình đứng trước cửa lớp chờ hắn. Vừa thấy hắn, tôi vui vẻ:

- Hôm nay mình mời cơm chiều nghen!

- Ok.

Bạn bè trong lớp thấy hai chúng tôi hay đi chung. Thằng Lợi nói:

- Nhìn hai người y chang một cặp tình nhân!

Ơ hay! Tôi la lên như thế. Quả là một sự sỉ nhục ghê gớm. Một đứa con gái có nhan sắc, nếu khiêm tốn mà nói thì cũng thuộc dạng khá. Còn học hành thì luôn đứng đầu lớp, mặt mũi nào lại hẹn hò với một đứa con trai lêu lổng mà cả lớp ái ngại đặt cho hỗn danh “đại ca La Hai”. Vì câu chọc vô duyên của thằng Lợi, tôi không đi chung với hắn nữa. Phải cho cả lớp biết, tôi không thân thiết, không yêu đương gì hắn.

Ngày hôm đó là tiết học Ngữ pháp tiếng Việt của thầy Hoàng. Thầy Hoàng là thầy giáo nghiêm khắc nhất khoa, biết tính thầy nên tiết học im phăng phắc, tiếng động của một con nhện trên tường cũng có thể nghe thấy.

Cả lớp đang hí hoáy viết thì bỗng nghe một tiếng hét to:

- Mày muốn chết hả?

Kèm theo tiếng hét là bộ dạng tức tối, hằn học của “anh Hai La Hai”. Rồi như đã chuẩn bị trước, hắn rút một con dao nhỏ trong túi quần, lao tới đâm bừa vào vai thằng Lợi chảy máu. Lớp bỏ chạy tán loạn. Thầy Hoàng trừng mắt la to:

- Em bước xuống văn phòng gặp tôi!

Sau câu lệnh của thầy, hắn bước ra khỏi lớp. Ði được năm bước, hắn quay lại dập mạnh cửa sổ vào cái “ầm” hét: “Mày nghĩ mình là ai mà được quyền xúc phạm người khác!”, rồi an nhiên đi ra khỏi cổng trường. Tôi đứng nhìn theo cái bóng của hắn, như có vật gì đang đè ở ngực, đau không chịu nổi.

Những ngày hôm sau, hắn đi học bữa đực bữa cái. Buổi học nào không có hắn, mấy đứa trong lớp tự nhiên đùa giỡn. Buổi nào hắn đến lớp, nhìn cái mặt hầm hầm của hắn, đứa nào cũng ra vô im lặng, không khí lớp học nặng nề, cứ như con rùa đeo một tảng đá.

Hai tuần sau, tới tiết chủ nhiệm, thầy Hoàng nói:

- Hội đồng kỷ luật nhà trường đưa trường hợp của em Lực ra kiểm điểm. Sau phân tích, bàn bạc, cuối cùng nhà trường quyết định kỷ luật em. Ðó là mức kỷ luật buộc thôi học có thời hạn.

Thầy nói thêm, mức kỷ luật này không nặng đâu. Các thầy, cô trong trường đều thống nhất và bảo rằng, từ ngày em Lực nổi lên quậy phá như một hiện tượng xưa nay hiếm, có rất nhiều sinh viên cũng bắt đầu ngổ ngược, coi thường kỷ luật. Hy vọng rằng trong thời gian tạm thôi học, em hãy tự kiểm điểm những việc mình làm và khi quay lại trường, em sẽ là một cậu sinh viên được bạn bè tin yêu, được thầy cô quý mến…

***

Hôm hắn cầm túi xách rời trường, tôi im lặng đi cạnh hắn ra đến cổng. Lúc chia tay, tôi có đưa tay ra tìm tay hắn, hắn để yên tay hắn trong tay tôi… Tôi dùng hết sức của mình, bóp chặt tay hắn và nói:

- Lực còn cơ hội để thực hiện ước mơ cầm phấn thay chị mình đấy. Cánh cửa nhà trường sẽ không bao giờ đóng. Hẹn gặp bạn vào mùa tựu trường năm tới nha!

Câu trả lời là một cái gật đầu thay cho lời nói. Tôi đứng nhìn hắn đi, một cơn gió nhẹ thổi qua, trời ửng nắng...

Truyện ngắn của Nguyễn Thị Bích Nhàn

Biến “hạt ngọc của biển” thành chất liệu nghệ thuật độc đáo

Nghề làm muối ở Bạc Liêu (nay là tỉnh Cà Mau) với hơn 100 năm hình thành và phát triển đã được công nhận là Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia. Từ những hạt muối mặn mòi của biển cả, thầy và trò Trường THCS Hưng Phú (xã Vĩnh Thanh) đã sáng tạo nên các tác phẩm “tranh muối” độc đáo, góp phần quảng bá nghề muối truyền thống của quê hương.

Hào khí Giồng Bốm rực cháy qua vở cải lương “Mặt trời đỏ”

Nằm trong chuỗi hoạt động chào mừng kỷ niệm 80 năm Trận Giồng Bốm (1946-2026), tối 29/4, Đoàn Cải lương Cao Văn Lầu (tỉnh Cà Mau) tổ chức đêm diễn đặc biệt, tái hiện vở cải lương kinh điển “Mặt trời đỏ”. Chương trình nghệ thuật này như lời tri ân các anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống trên mảnh đất địa linh nhân kiệt.

Nguyên Phó Trưởng ban Thường trực Ban Nội chính Trung ương tham quan gian hàng tranh gạo

Ngày 27/4, đồng chí Võ Văn Dũng, nguyên Uỷ viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng, nguyên Phó Trưởng ban Thường trực Ban Nội chính Trung ương, cùng đồng chí Ngô Vũ Thăng, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Cà Mau, đến tham quan không gian trưng bày tranh nghệ thuật từ hạt gạo tại Quảng trường Hùng Vương, phường Bạc Liêu.

Kể chuyện bằng hình ảnh

Giữa nhịp sôi động của báo chí hiện đại, nơi thông tin được truyền tải từng giây, Nhà báo Võ Công Danh Việt chọn cách riêng tiếp cận độc giả: kể chuyện bằng hình ảnh.

Cà Mau rực sắc văn hoá qua “Vầng trăng cổ nhạc” lần 263

Chương trình nghệ thuật “Vầng trăng cổ nhạc” lần 263 diễn ra tối 26/4 tại Quảng trường Hùng Vương (phường Bạc Liêu) trong không khí trang trọng, đậm đà bản sắc văn hoá Nam Bộ.

KẾT QUẢ HỘI THI “MÓN NGON TỪ GẠO” 2026

Món ngon từ gạo quê hương

Hội thi “Món ngon từ gạo” do Hội Liên hiệp Phụ nữ (LHPN) tỉnh Cà Mau tổ chức vào sáng 26/4, trong khuôn khổ hoạt động của Tuần lễ Khoa học, Công nghệ - Văn hoá, Du lịch và Cuộc thi “Gạo ngon ĐBSCL” lần thứ I/2026.

Rộn ràng Lễ hội Nghinh Ông Gành Hào

Sáng 26/4 (mùng 10/3 năm Bính Ngọ), tại xã Gành Hào, Ban Trị sự Lăng Ông Nam Hải long trọng tổ chức nghi thức thỉnh và nghinh Ông từ biển về chánh điện. Đây là hoạt động chính của Lễ hội Nghinh Ông Gành Hào lần thứ XXIII/2026.

Kết quả Cuộc thi gạo ngon ĐBSCL 2026

Giỗ Tổ Hùng Vương - Hành trình gìn giữ cội nguồn và sức mạnh dân tộc

Giỗ Tổ Hùng Vương vào ngày mùng 10 tháng 3 âm lịch hằng năm mang ý nghĩa đặc biệt sâu sắc, gắn với cội nguồn dựng nước của dân tộc Việt Nam. Trải qua hàng nghìn năm, đây không chỉ là lễ hội truyền thống mà còn trở thành Quốc lễ, thể hiện đạo lý “uống nước nhớ nguồn”.