Thứ bảy, 9-5-26 20:03:19
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Màu hoa giấy

Báo Cà Mau

Ở xóm này, người ta quen gọi nhà ông bằng cái tên “nhà có giàn hoa giấy”, bởi cổng rào nhà ông có cây hoa giấy tươi tốt, kết thành giàn che rợp cả khoảng sân. Người ta cũng quen gọi ông là “ông già chung thủy”, vợ bỏ đi lâu rồi mà ông vẫn ở vậy để hoài mong. Ai nói gì thì nói, ông già cười, nụ cười buồn rượi rười: “Ờ, thì mai mốt cổ về!”. Nhìn ông già với vầng trán hói, tóc hoa râm, cái miệng móm mém, người ta lại nhớ dáng vẻ của người đàn ông năm cũ, nhớ một mối tình như chuyến quá giang.

Một buổi chiều nhạt nắng, người đàn ông đạp xe lôi qua chợ, thấy cô gái vóc dáng nhỏ nhắn bước từng bước liêu xiêu dưới nắng chiều, tay xách mấy nhành hoa giấy được bọc trong ụ đất. Đi qua cô gái được một đoạn, ông mủi lòng quay lại hỏi cô về đâu để cho quá giang. Cô gái nhìn ông, lấy tay quệt mồ hôi nhễ nhại trên trán: “Tôi đi làm thuê ở Sa Đéc về, sẵn đem hoa cho dì tôi, nhà dì ở xóm Kinh, đường còn xa lắm”. Ông biểu cô gái lên xe, rồi hai người trò chuyện suốt quãng đường dài. Đến nơi, cô gái bước xuống xe nhìn ông mỉm cười, lấy cây hoa giấy nhỏ tặng ông, ông thấy nụ cười đó thiệt có duyên.

Cây hoa giấy bén rễ vào đất nhà ông, vừa lên cao thì ông uốn thành chiếc cổng. Khi hoa giấy đươm bông cũng là lúc tấm bảng thành hôn được treo trên vòm cổng. Ông nắm tay cô gái tặng hoa ngày cũ bước qua chiếc cổng tím hồng hoa giấy xây dựng mái ấm đơn sơ. Chị ham may vá nên ông bán chiếc xe lôi đạp của mình mua chiếc máy may cho vợ, rồi xin đi phụ hồ cho mấy công trình xây dựng. Công trình đi tới đâu thì ông đi đến đó, chị ở nhà may vá. Mấy mùa mưa nắng đi qua, gian nhà nhỏ đã có thêm người. Ông đặt tên đứa con gái đầu lòng là Quý, bởi ông quý nó lắm.


Mấy mùa hoa tàn rồi lại nở, nụ cười trên môi của cô gái năm xưa cũng bắt đầu nhợt nhạt như những cánh hoa bị phai màu vì mưa nắng. Nụ cười ấy đã kém duyên hơn vì những bận con đòi bánh kẹo, lấy tay sờ túi thấy trống trơn, những bận tất tả chạy mượn tiền đưa con đi trạm xá, những bận ra chợ thấy khúc vải đẹp mà chỉ có thể đứng nhìn... Bé Quý cũng lớn dần, biết nhặt những cánh hoa giấy bỏ vô gáo dừa chơi bán tiệm với ba. Những bữa ông đi làm xa, bé Quý chơi một mình ngoài giàn hoa giấy, có bữa thì có ông thương nhân hay lại may đồ chơi cùng. Ông thương nhân ở tỉnh về đẹp trai hết sức, ăn nói lại có duyên, như bận lại nhà may đồ, ông khen: “Cô may áo tôi mặc ai cũng khen”, “Bé Quý đẹp giống hệt mẹ, nhìn thương quá”. Chị cười: “Thiệt hông?”. Ông thương nhân lại nói: “Cô may khéo tay vầy ra tỉnh ở mới phải. Chứ ở đây thiệt uổng!”. Chị nghe xong cúi xuống cắn sợi chỉ vừa rối. Ông thương nhân nói đúng! Cô thợ may ở tỉnh chắc sẽ sang trọng hơn cô thợ may ở quê nhiều lắm. Một mái nhà ở phố, vợ may vá, chồng thong thả xách cặp sáng đi, chiều về thì hạnh phúc hơn mái nhà quê vợ chồng quần quật kiếm từng lon gạo, con thơ thèm mấy cục kẹo xanh đỏ mà không có tiền mua.

Những ngày mưa gió lại về, mưa làm những cánh hoa trước nhà rụng đầy sân, bé Quý ngủ dậy khóc khàn giọng, hàng xóm chạy qua hỏi chuyện gì? Nó nói, mẹ con mất tiêu rồi. Người ta đồn rần lên cô vợ ở nhà có cây hoa giấy bỏ theo trai mất rồi. Bữa đó ông đang phụ hồ ở xóm bên, nghe mà thấy giận: “Ai mà ác nhơn đồn kỳ cục vậy?” - “Thiệt mà! Hổng tin về nhà coi đi cha nội”. Ông bần thần đi xuống xuồng chèo một hơi về nhà. Đoạn đường về nhà hôm nay chèo mãi không thấy đi, ông lả người, cảm giác ấy còn mệt hơn lúc ông đạp xe lôi chở khách lên dốc cầu dựng đứng.

Quý đang ngồi khóc ở giàn hoa giấy, xóm giềng dỗ dành thế nào cũng không nín. Ông như chết lặng. Ông ôm bé Quý vào lòng và chạy vào nhà thì thấy đồ đạc vợ còn y thinh. Ông phân bua: “Không có đâu, chắc vợ tôi đi đâu đó vài ngày rồi về”. Ông còn chỉ: “Vợ tôi mới mai bộ đồ mới cho tôi nè, áo bé Quý còn chưa ráp xong cái tay nè…”. Chị ra đi không mang theo thứ gì, kể cả quần áo của chị như thể chị không cần gì trong nhà này hết, chị đi không vướng víu, nhẹ nhàng, gọn hơ như đi chợ. Cái khăn rằn như còn hơi ướt vắt ngay cửa sau như thể chị mới vừa gọi đầu rồi vắt khăn ngay ấy, cái áo bà ba còn treo trên vách như chị vừa mới mặc đi gom củi… Hàng xóm ra về, đi qua giàn hoa giấy người ta ngoái lại hỏi nhau: “Vợ ổng sẽ về thiệt hông? Hồi sáng thấy ra chợ đón chiếc đò dọc đi chung với ông thương nhân ở tỉnh rồi mà”, “Mà hai người đó đi đâu, chừng nào về” - “Ai mà biết!”…

Quý lớn lên từng ngày thì thời gian cũng từng lúc nhuộm màu trên mái tóc của ông. Cây hoa giấy to dần, từng lớp vỏ bong ra theo ngày tháng. Mấy người chơi cây kiểng đi ngang trầm trồ khen giàn hoa đẹp quá, hỏi: “Nhà có bán gốc hoa giấy này không cháu?” Quý cười: “Dạ, không bán”. Cô Bảy độc thân bán tiệm tạp hóa ở xóm mỗi bận đi ngang đều nói: “Bán cây này mình trồng cây khác mà anh”. Ông cười: “Không được đâu cô Bảy” - “Sao vậy?”, cô Bảy thắc mắc. Ông xoay lưng, bỏ đi vô nhà. Quý đáp: “Dạ, ba con nói để cho mẹ con biết nhà mà về”. Cô Bảy lại tiu nghỉu đi về với vẻ giận hờn, chẳng lẽ nói: “Ông chờ chi cái người vô tình ấy, sao ông không nghĩ tới người có tình đang ở cạnh đây”. Quý lớn rồi nên cũng hiểu, Quý cũng thương cô Bảy hệt như thương mẹ, thì hồi mẹ bỏ đi, một tay cô Bảy lo cho Quý chứ ai. Nhưng ngặt nỗi ba Quý thì cứ quay mặt đi vô nhà.

Ba Quý ngày càng già, đôi mắt lúc nào cũng nặng như có đám mây sắp mưa. Ông ra ngó giàn hoa giấy, lại thấy nụ cười của vợ mình trên môi con gái, thấy dáng chị đâu đó quanh nhà khi Quý quét sân, gom củi... Hoa giấy vẫn tím hồng ngoài ngõ và ông già vẫn tin tình yêu cũ sẽ quay về, dù người ta nói cuộc tình kia như một chuyến quá giang.

NGUYỄN THI

Góc nhìn lạc quan

Tác giả Nguyễn Văn Nhị Trình (Nguyễn Trình) sinh năm 1977, tại TP Ðà Nẵng, là hội viên Hội Nhiếp ảnh nghệ thuật TP Ðà Nẵng.

Nâng cao uy tín, vị thế và tầm ảnh hưởng của Việt Nam trên trường quốc tế

Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch tiếp tục triển khai đồng bộ Chiến lược Chiến lược truyền thông quảng bá hình ảnh Việt Nam ra nước ngoài, áp dụng nhất quán Bộ nhận diện hình ảnh quốc gia.

Biến “hạt ngọc của biển” thành chất liệu nghệ thuật độc đáo

Nghề làm muối ở Bạc Liêu (nay là tỉnh Cà Mau) với hơn 100 năm hình thành và phát triển đã được công nhận là Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia. Từ những hạt muối mặn mòi của biển cả, thầy và trò Trường THCS Hưng Phú (xã Vĩnh Thanh) đã sáng tạo nên các tác phẩm “tranh muối” độc đáo, góp phần quảng bá nghề muối truyền thống của quê hương.

Hào khí Giồng Bốm rực cháy qua vở cải lương “Mặt trời đỏ”

Nằm trong chuỗi hoạt động chào mừng kỷ niệm 80 năm Trận Giồng Bốm (1946-2026), tối 29/4, Đoàn Cải lương Cao Văn Lầu (tỉnh Cà Mau) tổ chức đêm diễn đặc biệt, tái hiện vở cải lương kinh điển “Mặt trời đỏ”. Chương trình nghệ thuật này như lời tri ân các anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống trên mảnh đất địa linh nhân kiệt.

Nguyên Phó Trưởng ban Thường trực Ban Nội chính Trung ương tham quan gian hàng tranh gạo

Ngày 27/4, đồng chí Võ Văn Dũng, nguyên Uỷ viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng, nguyên Phó Trưởng ban Thường trực Ban Nội chính Trung ương, cùng đồng chí Ngô Vũ Thăng, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Cà Mau, đến tham quan không gian trưng bày tranh nghệ thuật từ hạt gạo tại Quảng trường Hùng Vương, phường Bạc Liêu.

Kể chuyện bằng hình ảnh

Giữa nhịp sôi động của báo chí hiện đại, nơi thông tin được truyền tải từng giây, Nhà báo Võ Công Danh Việt chọn cách riêng tiếp cận độc giả: kể chuyện bằng hình ảnh.

Cà Mau rực sắc văn hoá qua “Vầng trăng cổ nhạc” lần 263

Chương trình nghệ thuật “Vầng trăng cổ nhạc” lần 263 diễn ra tối 26/4 tại Quảng trường Hùng Vương (phường Bạc Liêu) trong không khí trang trọng, đậm đà bản sắc văn hoá Nam Bộ.

KẾT QUẢ HỘI THI “MÓN NGON TỪ GẠO” 2026

Món ngon từ gạo quê hương

Hội thi “Món ngon từ gạo” do Hội Liên hiệp Phụ nữ (LHPN) tỉnh Cà Mau tổ chức vào sáng 26/4, trong khuôn khổ hoạt động của Tuần lễ Khoa học, Công nghệ - Văn hoá, Du lịch và Cuộc thi “Gạo ngon ĐBSCL” lần thứ I/2026.

Rộn ràng Lễ hội Nghinh Ông Gành Hào

Sáng 26/4 (mùng 10/3 năm Bính Ngọ), tại xã Gành Hào, Ban Trị sự Lăng Ông Nam Hải long trọng tổ chức nghi thức thỉnh và nghinh Ông từ biển về chánh điện. Đây là hoạt động chính của Lễ hội Nghinh Ông Gành Hào lần thứ XXIII/2026.