Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Một thời làm báo

Báo Cà Mau Cà Mau, mảnh đất tận cùng Tổ quốc, nơi sông ngòi chằng chịt, rừng đước bạt ngàn và con người mang trong mình chất mộc mạc, chân thành, hào phóng của miền Tây Nam Bộ. Ở đó, tôi đã sống và cống hiến với những năm tháng làm báo đầy nhiệt huyết, nơi mà mỗi dòng chữ, mỗi câu chuyện đều thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và cả nụ cười. Một thời làm báo tại Cà Mau là ký ức không thể quên, như cuốn sách cũ, dù thời gian có làm phai màu bìa, nhưng những trang bên trong vẫn sống động.

Tôi về Minh Hải với nghiệp là anh giáo dạy Văn, nhưng duyên đưa đẩy tôi đến với nghề báo theo cách không gì đơn giản hơn. Hồi đó là thầy giáo, nhưng tôi có cộng tác mảng truyện thiếu nhi cho trang thiếu nhi của Báo Minh Hải, vậy là quen biết những người bạn làm báo. Trong buổi cà phê sáng, anh Lê Việt Quân lúc đó là phóng viên Báo Minh Hải, hỏi tôi: "Hay là ông chuyển qua làm báo đi!". Vậy là sau một thời gian ngắn, tôi bước vào Toà soạn Báo ảnh Ðất Mũi, khi ấy đã chuyển trụ sở từ thị xã Bạc Liêu về thị xã Cà Mau, với nhiệm vụ phóng viên.

Tác giả bài viết trong một lần tác nghiệp, theo tàu đánh bắt xa bờ ở vùng biển Cà Mau, năm 1994.

Ngày đầu tiên, tôi được anh Kiên Hùng, Tổng Biên tập, giao nhiệm vụ đi thực tế ở xã vùng sâu huyện Ngọc Hiển, như bài thử việc ban đầu. “Anh giáo viên qua làm báo đi thử xem có chịu nổi không!”, anh Tổng Biên biên tập cười lớn, nụ cười vừa động viên, vừa thách thức.

Tôi xách ba lô, xuống đò ở Bến tàu B. Hồi đó, từ Cà Mau đi các huyện, làm gì có xe đi đường bộ bon bon như bây giờ. Ngồi tàu đò lướt qua những con rạch chằng chịt, hai bên là rừng đước xanh mướt. Tiếng máy nổ vang, mùi nước mặn và bùn đất hoà quyện, tôi ngồi co ro trên băng gỗ, lòng vừa háo hức, vừa lo lắng. Hôm ấy, tôi đi viết về mô hình đánh bắt xa bờ của bà con tại xã Ðất Mũi. Ngư dân tôi gặp, chú Ba Mật, có khuôn mặt khắc khổ, đôi tay chai sần vì dầm nước mặn quanh năm. Chú kể chuyện đời mình, chuyện những ngày đầu khai phá vùng đất này, chuyện những mùa ghe cào ven bờ thất bát và cả niềm hy vọng vào mô hình mới. Tôi ngồi lắng nghe, ghi chép và nhận ra rằng mỗi câu chuyện là mảnh ghép của bức tranh lớn, nơi sự kiên cường và lạc quan luôn chiến thắng mọi khó khăn.

Sau chuyến công tác đầu tiên này, tôi về viết bài, rọi ảnh nộp cho Thư ký Toà soạn, lúc đó là anh Nguyễn Thanh Dũng. Ơn trời, ghi chép của tôi được chọn đăng trong số báo gần nhất. Vậy là tôi bước vào nghề, ở tờ báo mà hình ảnh là chất liệu chính để tuyên truyền.

Làm báo ở Cà Mau không chỉ là viết bài, mà còn là hành trình khám phá, hoà mình vào cuộc sống của người dân. Có những ngày tôi cùng anh bạn đồng nghiệp chuyên ảnh lội qua kênh rạch để vào rừng tràm U Minh, tìm gặp những người thợ gác kèo ong giữa tiếng gió rít qua tán cây. Có đêm thức trắng cùng ngư dân lênh đênh trên biển, để hiểu thêm về chuyến ra khơi đầy sóng gió, những lần đối mặt với bão tố... Mỗi chuyến đi là bài học, mỗi câu chuyện là viên ngọc quý, lấp lánh giữa bình dị của đời thường.

Thập niên 90 của thế kỷ trước, làm báo ở Cà Mau còn khó khăn. Những ngày mưa bão, đường sá sình bùn, việc di chuyển đến các vùng sâu trở thành thử thách. Có lần, tôi và anh bạn nhiếp ảnh bị kẹt giữa rừng đước vì xuồng hỏng máy. Ðến nửa đêm, khi con nước lên, mới được một người dân tốt bụng chèo xuồng đưa về. Những lúc ấy, tôi thấm thía tình người Cà Mau, thứ tình cảm giản dị nhưng sâu sắc, sẵn sàng dang tay giúp đỡ mà không chút toan tính.

Trong toà soạn, không khí làm việc lúc nào cũng rộn ràng. Mỗi buổi sáng, cả nhóm tụ họp tại quán cà phê cóc cạnh toà soạn, bàn luận từ bài báo sắp lên khuôn đến chuyện giá tôm ngoài chợ. Những cuộc tranh luận nảy lửa về cách viết tiêu đề, cách chọn góc khai thác bức ảnh, thậm chí là cách dùng từ sao cho “đậm chất Cà Mau”... làm mọi người hứng khởi. Anh chị em trong toà soạn, từ biên tập viên đến phóng viên, đều là những người yêu nghề. Họ có thể thức thâu đêm để hoàn thiện bài viết, hay lặn lội hàng chục cây số chỉ để kiểm chứng một thông tin nhỏ, ghi lại những bức ảnh giá trị... Ở đó, tôi học được rằng làm báo không chỉ là viết, mà còn là trách nhiệm với từng con chữ, bức ảnh, câu chuyện gửi đến độc giả.

Kỷ niệm khó quên là lần tôi được giao viết phóng sự về Lễ hội Nghinh Ông ở thị trấn Sông Ðốc. Dịp đó, cả vùng biển như bừng lên sức sống, với đoàn tàu rực rỡ cờ hoa, tiếng trống rộn ràng. Tôi hoà mình vào dòng người, lắng nghe câu chuyện về niềm tin, về lòng biết ơn biển cả. Một bà má bán hàng rong kể với tôi, mỗi năm, bà đều dành một ngày để tham gia lễ hội, không phải để cầu điều gì lớn lao, mà chỉ để cảm ơn biển Cà Mau đã cho gia đình bà cuộc sống đủ đầy. Câu chuyện ấy, dù nhỏ bé nhưng đã trở thành điểm nhấn trong bài phóng sự của tôi, bài báo được đăng. Sau đó, có dịp ghé thăm gia đình bà má ngày xưa, tôi nhận được ánh mắt trìu mến từ gia đình. Tôi mãi xem đó là phần thưởng lớn nhất trong nghề làm báo.

Mảnh đất Cà Mau cũng dạy tôi về sự kiên nhẫn. Có những bài viết phải mất hàng tuần, thậm chí hàng tháng để hoàn thiện, vì phải chờ đợi, kiểm chứng và tìm cách kể sao cho chân thực nhất. Có những lần bài bị trả đi trả lại, bị biên tập viên “hành” không thương tiếc, nhưng cũng chính những lần ấy đã giúp tôi trưởng thành hơn.

Tôi nhớ khi đảm nhận trọng trách Phó Tổng Biên tập phụ trách nội dung, anh Nguyễn Thanh Dũng từng nói trong buổi họp triển khai đề cương báo xuân: “Làm báo là kể chuyện, mà kể chuyện thì phải thật. Ðừng viết để lấy lòng ai, hãy viết để người ta thấy được hồn của Cà Mau”.

Thời gian trôi, tôi nghỉ hưu, trở về cố hương xứ Huế, nhưng mảnh đất Cà Mau vẫn luôn trong tim tôi. Con rạch, cánh rừng đước, nụ cười chân chất của người dân và cả những ngày miệt mài gõ phím trong toà soạn thân thương ấy đã trở thành phần ký ức không thể xoá nhoà. Một thời làm báo ở Cà Mau không chỉ là công việc, mà còn là hành trình sống, yêu thương và hiểu sâu sắc hơn về vùng đất, con người.

Giờ đây, mỗi khi cầm bút, tôi vẫn nhớ về Cà Mau - nơi đã dạy tôi rằng làm báo không chỉ là nghề, mà còn là cách để kết nối, sẻ chia và để giữ gìn giá trị đẹp đẽ của cuộc sống. Ở đâu đó, giữa những con rạch chằng chịt và cánh rừng xanh mướt, tôi vẫn thấy hình ảnh mình của ngày ấy: nhà báo đầy nhiệt huyết, cầm bút và ghi lại những câu chuyện của mảnh đất tận cùng Tổ quốc. Tôi biết, dù thời gian có trôi qua nhưng Cà Mau sẽ vẫn mãi là một phần trong trái tim tôi./.

Bút ký của Ðào Minh Tuấn

 

80 năm Trận Giồng Bốm - Vọng mãi khúc tráng ca

Sáng 30/4, tại Di tích Lịch sử quốc gia Địa điểm trận Giồng Bốm (xã Phong Thạnh), UBND tỉnh Cà Mau long trọng tổ chức Lễ kỷ niệm 80 năm Trận Giồng Bốm (15/4/1946-15/4/2026).

Sáng ngời tinh thần “cứu nước là cứu đạo”

Cách nay tròn 80 năm, tại xã Phong Thạnh đã diễn ra trận chiến ác liệt chống thực dân Pháp xâm lược. Toà thánh Ngọc Minh bị tàn phá nặng nề, 137 chiến sĩ “áo trắng” anh dũng hy sinh. Dù không giành thắng lợi về quân sự, trận Giồng Bốm đã tạo tiếng vang khắp Nam Bộ, giáng đòn mạnh vào âm mưu của kẻ thù.

Trọn nghĩa tri ân

Thời gian qua, công tác “đền ơn đáp nghĩa” tại xã Hưng Mỹ luôn được quan tâm thực hiện, thông qua những việc làm thiết thực và giàu tính nhân văn. Từ những phần quà tri ân, những mái nhà tình nghĩa đến sự sẻ chia trong đời sống hàng ngày, tất cả góp phần chăm lo tốt hơn cho các gia đình thương binh, liệt sĩ và người có công với cách mạng, tô thắm đạo lý "uống nước nhớ nguồn" trong cộng đồng.

Sức sống cách mạng qua những địa danh anh dũng

Ði qua những năm tháng đạn bom, cùng với xương máu, hy sinh của biết bao anh hùng liệt sĩ, những địa danh như: Chống Mỹ, Anh Dũng, Quyết Chiến, Quyết Thắng... đã gắn liền với công cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc. Hơn nửa thế kỷ thống nhất, những tên gọi này vẫn vang vọng hào khí cha ông, đóng vai trò quan trọng trong việc bồi đắp truyền thống cách mạng cho các tầng lớp Nhân dân, nhất là thế hệ trẻ.

Người lưu giữ lịch sử

Với nhiều người dân Cà Mau, ông Sáu Sơn là gương mặt quen thuộc, như “người kể chuyện lịch sử” - Chủ nhiệm Câu lạc bộ (CLB) Kể chuyện lịch sử tại Bảo tàng tỉnh Cà Mau. Ông đã dành nhiều năm cuộc đời để truyền lửa đam mê lịch sử cho thế hệ trẻ.

Giồng Bốm - 80 năm vọng mãi hào khí kháng chiến

"Ai qua Giồng Bốm hôm nay/ Nhớ ngày khởi nghĩa chống Tây hôm nào". Cách nay 80 năm trận Giồng Bốm ghi dấu một mốc son chói lọi trong cuộc đấu tranh chống Pháp của Nhân dân vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc. Sự hy sinh của những nghĩa quân “áo trắng” là biểu tượng bất diệt cho tinh thần "đạo không rời đời, dân không rời nước", để lại niềm xúc động và sự tri ân sâu sắc trong lòng hậu thế. Trong tiến trình phát triển, di tích Giồng Bốm đã trở thành bảo tàng tinh thần lưu giữ những giá trị vô giá cho thế hệ mai sau.

Hào hùng chiến thắng Ðất Cháy

Tháng 4/1971, trong cái nắng như đổ lửa, cánh đồng Ðất Cháy (xã Phong Lạc cũ, nay là Xã Trần Văn Thời) ngả màu vàng sậm, những gốc rạ trơ đen, mương phèn khô nứt nẻ; bờ chuối, hàng tràm sau hậu đất lá khô rủ xuống, vàng hoe.

“Ngọn lửa” kiên trung của phụ nữ Nam Bộ

Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử kháng chiến Việt Nam, có những người phụ nữ mà cuộc đời họ đã trở thành huyền thoại, gắn liền với sự sống còn của phong trào cách mạng miền Nam. Bà Nguyễn Thị Ðược (bí danh Thanh), còn được gọi với tên thân mật Hai Ðược, là biểu tượng như thế.

Viết tiếp bản tình ca 65 năm giữa hai miền đất nước

Trong không khí ấm áp những ngày đầu năm 2026, đoàn công tác tỉnh Cà Mau có chuyến thăm và làm việc tại tỉnh Ninh Bình. Chuyến đi không chỉ là hoạt động công tác thuần tuý mà còn là cuộc hội ngộ của những người anh em, cùng ôn lại truyền thống 65 năm kết nghĩa bền chặt và mở ra chương mới trong hợp tác phát triển.

Dấu hiệu mùa xuân

Rạng sáng 1/5/1930, chưa đầy 100 ngày Ðảng Cộng sản Việt Nam được thành lập (ngày 3/2/1930 tại Hương Cảng, Trung Quốc), lá cờ đỏ búa liềm ngạo nghễ tung bay trên ngọn cây dương trước sân Đình Tân Hưng, bên bờ sông Rạch Rập (làng Tân Hưng), cách trung tâm đầu não của thực dân Pháp ở chợ Cà Mau hơn 2 km, báo hiệu mùa xuân độc lập, tự do của dân tộc bắt đầu.