Thứ sáu, 6-2-26 04:50:25
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Một trang đời mở ra

Báo Cà Mau

(tiếp theo số báo 3394)

Tá điền đong lúa ruộng cho chủ điền. Ảnh: T.L

Thế rồi họ thất vọng ê chề bởi ngoài việc chịu đựng áp bức bất công thì đất mới là một vùng đất đầy xung khắc dữ dội, thể hiện qua những câu ca nghe mà nổi da gà:

“Xứ nào kinh cho bằng xứ Cạnh Đền

Muỗi kêu như sáo thổi, đỉa lội lềnh tợ bánh canh”.

Hoặc:

“Chèo ghe sợ sấu cắn chưn

Xuống bưng sợ đỉa, lên rừng sợ ma”.

Vâng, đất mới là đất của rừng thiêng nước độc và đầy sương lam chướng khí, muỗi mòng đỉa vắt vô số kể, nhiều trang sử ghi lại rằng, có lúc dịch bệnh hoành hành, thuốc men không có, chủ yếu là trị theo dân gian và mấy ông lang vườn, thầy pháp…, người chết như rạ, nhiều làng dân tự đốt nhà bỏ cả làng mà kéo đi nơi khác ở trong nước mắt. Dân khẩn hoang từ nơi xa xôi đến, từ chiếc ghe cui, mui kèm bước lên bờ là bước vào cái vòng đời làm thuê của kiếp tá điền, đất là đất của người ta, họ chỉ cho ở tạm, không được trồng cây lâu năm, khi người thân chết phải mang trầu rượu đến lạy địa chủ mà xin một mảnh đất để chôn thây. Họ mướn ruộng địa chủ làm, hồi đó năng suất lúa chỉ bình quân 10 giạ một công, tùy vào nhân lực của từng gia đình mà thuê 20 - 30 công làm rồi mà phải đóng lúa ruộng, trả nợ vay, số còn lại đa số chỉ đủ ăn cái tết là hết. Ra giêng phải đi vay mà sinh sống cho qua mùa giáp hạt. Đó là cái vòng luẩn quẩn của kiếp con người nơi đất mới. Vào nửa đầu thế kỷ XX, trong dân gian tồn tại những thành ngữ nói về kiếp sống của nông dân Hậu Giang như sau: “Nhà đá, nhà đạp”. Đó là một loại nhà cất tạm trên bờ kênh vì phải “ăn nhờ ở đậu” trên đất địa chủ, nó được dựng lên từ cây rừng như bần, mắm, sú vẹt và lợp lá dừa nước. Trong nhà là vợ chồng con cái nheo nhóc và không có giường ngủ. Đến bữa nấu cơm, gia chủ ra cây rơm sau hè rút bó rơm vào chụm lửa trong cái cà ràng để rồi khói bay mù mịt, khói làm nên một thứ khói lam chiều của làng quê, làm thổn thức đời quê. Loại nhà này mà dùng chân đạp một cái thì đổ lăn kềnh, vì thế mà người đời lúc bấy giờ có thành ngữ “nhà đá, nhà đạp”. Vài chục căn nhà như thế hình thành một xóm nhỏ nằm dài theo bờ kênh. Ở đó có một đời sống mà trẻ con xanh xao, chân cẳng “mốc cời mốc thích”, bệnh tật xảy ra không có thuốc men và chúng cũng không được học hành vì không có trường học. Chủ yếu là học mấy ông đồ Nho, đi dạy học dạo…

Thành ngữ tiếp theo là “ngủ mùng gió, mùng nước”. Dân nghèo đi gặt, cấy thuê hoặc lên bưng nhổ bàng về đan nóp, đang đệm kiếm miếng ăn hoặc cắm câu giăng lưới… một chuyến đi như thế cả mấy ngày trời và họ cư ngụ giữa đồng rậm rạp đầy đưng lác, đầy muỗi mòng. Muỗi vốn thính hơi người, ở chỗ nào mà lâu một tí là chúng bu đến như rải trấu. Thế là dân ta sáng tạo ra cách ngủ một chút, chưa thẳng giấc là phải chống xuồng đi chỗ khác ngủ tiếp để chạy muỗi, thế là họ gọi “ngủ mùng gió”. Còn ngủ mùng nước là người ta nhận xuồng chìm, rồi nằm trong nước, chỉ chừa hai lỗ mũi lên để thở mà ngủ nhằm trốn muỗi, thế nên gọi là “ngủ mùng nước”.

Còn một cách ngủ nữa là ngủ mùng nếp, ấy là dân đi đạp rơm, đạp lúa mướn… không có mùng ngủ phải chui vào đống rơm lúa nếp mà ngủ, hòng tránh muỗi.

Thời đó vải vóc cực kỳ khó khăn, tá điền phải mặc “quần bô áo bố”. Việc này, thuở sinh tiền ba tôi kể: Vào những năm 1940 - 1945 là thời kỳ quần áo mùng mền là nỗi khổ sở cao điểm của nông dân nghèo, lúc đó ba tôi khoảng 25 - 27 tuổi gì đó, không có quần áo mặc, gia đình phải đi vô chành lúa của mấy ông chệt mua loại bao bố tời (dệt bằng cây bố, ngoài Bắc gọi là cây đay) đem về cắt thành quần áo mà mặc. Ba tôi bảo mặc thứ quần áo này để đi làm ruộng chứ không dám đi chơi, vì mắc cỡ. Có những người không tiền mua bao bố còn dùng đệm bàng cắt làm quần áo mặc giống như cái khố chuối của “Trần Minh khố chuối” thời xưa. Các loại quần áo này phơi rất lâu khô, hễ trời mưa dầm là nó ẩm rồi sinh chí, rận… dịch chí, rận bùng phát, nhiều cô gái phải cạo bỏ mái tóc dài đen mượt vì chí, rận làm ghẻ lở khắp đầu. Nhiều gia đình vợ chồng chỉ có một cái quần, phải luân phiên nhau mà mặc đi xóm. Có bữa không có quần mặc, khách đến nhà phải chui vào buồng mà tiếp chuyện với khách bên ngoài. Đàn ông không có quần mặc đi xóm bằng cách lội xuống kênh, lấy nước che thân, đến nhà hàng xóm nói chuyện vọng lên rồi về.

(còn nữa)

Nhà văn Phan Trung Nghĩa

Giữ bản sắc cải lương phương Nam

Không chỉ nổi tiếng bởi rừng đước, rừng tràm và con người hào sảng, Cà Mau còn là một trong những cái nôi của đờn ca tài tử, vùng đất thấm đẫm hơi thở cải lương Nam Bộ. Trải qua bao biến thiên, việc dựng lại các vở tuồng cổ cải lương tại Cà Mau hôm nay không đơn thuần là tái hiện một loại hình sân khấu, mà chính là hành trình gìn giữ “hồn cốt” văn hoá đã ăn sâu vào tâm thức người dân phương Nam.

Yêu miền cố đô

Là công chức, công tác tại Ðảng uỷ phường Tây Hoa Lư, tác giả Trường Huy (Nguyễn Xuân Trường) đến với nhiếp ảnh từ tình yêu và tâm huyết với quê hương Ninh Bình. Bằng hình ảnh, anh mong muốn lưu giữ những giá trị văn hoá, lịch sử của vùng đất cố đô.

Rộn ràng đường đua phim Tết 2026

Thị trường phim Việt Nam đang vào giai đoạn sôi động nhất khi mùa phim tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 chuẩn bị khởi chiếu. Những dự án mới nhất vừa được công bố với sự tham gia của các đạo diễn và diễn viên tên tuổi khiến khán giả háo hức chờ đợi.

Hương quê neo giữ ký ức

Trong ẩm thực Nam Bộ, có những món ăn dân dã, nhưng chỉ cần nhắc đến thôi là đủ gợi lên cả một miền ký ức, như món khoai mì hấp nước cốt dừa - món ăn tuổi thơ của rất nhiều người miền Tây.

Viện Phim Việt Nam chiếu phim hướng tới Đại hội Đảng XIV

Hướng tới Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, Viện Phim Việt Nam tổ chức Chương trình chiếu phim cách mạng từ ngày 14 - 17/1, tại Hà Nội.

Văn hoá - Thể thao - Du lịch: Động lực cho phát triển bền vững

Chiều 10/1, tại Hội nghị triển khai công tác văn hoá, thể thao và du lịch năm 2026; tổng kết Đề án “Bảo vệ và phát huy giá trị nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ tỉnh Cà Mau giai đoạn 2021-2025”, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Ngô Vũ Thăng nhấn mạnh: “Văn hoá, Thể thao và Du lịch là sức mạnh nội sinh, là động lực tinh thần quan trọng cho sự phát triển bền vững của tỉnh”.

Lưu giữ khoảnh khắc đẹp

Thích chụp những khoảnh khắc đời thường, phong cảnh... trong quá trình đi du lịch khám phá, Trần Thanh Sang bén duyên với nhiếp ảnh qua kết nối với những tay máy trẻ cùng đam mê trong tỉnh.

Kể chuyện quê hương bằng thời trang

Dưới ánh đèn rực rỡ của sàn diễn thiết kế trang phục văn hoá cấp quốc gia, những thiết kế mang hình ảnh tre Việt, bánh phồng tôm, điện gió Bạc Liêu của Phạm Hoàng Bảo hiện lên mộc mạc mà đầy dụng ý. Ít ai ngờ, tác giả của các bộ trang phục ấy là học sinh sinh năm 2009, Trường THPT Ðiền Hải, xã Long Ðiền.

Bảo tồn nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ

Trước sự phát triển mạnh mẽ của nhiều loại hình giải trí hiện đại, việc tổ chức lớp dạy đờn ca tài tử (ÐCTT) và liên hoan ÐCTT được xem là cách làm thiết thực, hiệu quả nhằm giữ gìn, lan toả và quảng bá giá trị của loại hình nghệ thuật truyền thống.

Tay súng, tay máy ghi ký ức một thời

Bà Nguyễn Thuý Liễu - nữ quay phim đầu tiên của Cà Mau, là một trong những gương mặt tiêu biểu của lực lượng nhiếp ảnh, quay phim miền Tây Nam Bộ trong kháng chiến. Những hình ảnh, thước phim của bà khắc hoạ chân thực và xúc động nỗ lực phi thường của quân, dân ta trong cuộc kháng chiến bảo vệ Tổ quốc.