Thứ sáu, 6-2-26 04:50:24
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Một trang đời mở ra

Báo Cà Mau

(tiếp theo số báo 3405)

Ảnh minh họa: Internet

Đó là cái thời ông Năm theo thương thuyền Hải Nam từ Trung Quốc sang Bạc Liêu để đi bán Cao đơn hoàn tán dạo, rồi gặp bà Năm ở xứ này nên ông định cư khẩn đất mà làm rẫy. Dòng tộc ông Năm ở Phúc Kiến, có nghề trồng rẫy nhiều đời, hồi mới về đây, trong chiếc ui ná đựng quần áo của ông có một cái túm buộc chặt bằng vải đỏ, ông kiên quyết không cho ai đụng tới và gọi là của hồi môn của ông bà cha mẹ cho mang theo. Thế là cả làng kháo nhau: ông Năm coi nghèo vậy chứ chắc có vàng bạc nhiều lắm. Cho đến một hôm, ông đặt bàn hương án giữa mảnh đất gò của mình để làm lễ tế trời, tế địa mà khai nghề rẫy thì chuyện mới vỡ lẽ ra. Trên bàn hương án hôm đó có con gà trống cúng Thổ công, Quan Đế Thánh Quân và cái gói đo đỏ mà ông giữ khư khư từ trước đến giờ. Cúng xong, ông mở nó ra trong ánh mắt tò mò của chòm xóm thì đó chỉ là một nhúm hạt hoa màu.

Ông Năm lao động dẻo dai, ăn uống kham khổ. Mỗi ngày ông gánh 150 đôi nước để tưới rẫy vào giấc trưa nắng, trái với kinh nghiệm cổ truyền của người Việt trên đất này là tưới vào buổi sáng sớm và chiều mát. Vậy mà lạ lùng thay, đồ rẫy của ông xanh tốt lạ lùng, ai nhìn thấy cũng ham và nông phẩm của ông có nhiều chủng loại rất lạ, mới được trồng ở xứ này. Nếu người Việt trồng bí, bầu, khoai lang… thì rẫy ông Năm trồng rau cần, ngò, hẹ, khoai mỡ, cải tùa xại, xưng xại…

Ông Năm không chỉ trồng rẫy mà còn gánh rau, khoai đi bán khắp các xóm lân cận, đó chính là cái máu thương mại của người Hoa vậy.

Sau này, vì là bạn nối khố nên ba tôi chính là “đệ tử đời thứ nhất” của ông Năm ở đất Bạc Liêu này. Ông Năm không chỉ truyền hết “bí kíp võ công nghề rẫy” mà còn cho những loại giống lạ mang từ bên Tàu qua trồng. Sau này chiến tranh ác liệt, ruộng vườn thất bát, chính nghề rẫy đã giúp gia đình tôi trụ được vào những giai đoạn lao đao lận đận nhất và nó đã góp phần nuôi tôi lớn lên.

Sau đó, nghề rẫy, với những nông phẩm lạ được truyền ra cả làng xã. Các nhà nghiên cứu tiến trình khẩn hoang Nam Bộ đã kết luận rằng: người Hoa có thế mạnh thương mại nên họ đã góp phần quyết định hình thành nhanh chóng các chợ mua bán sầm uất. Việc này thì đúng, nhưng phải nói thêm, người Hoa cũng góp phần ở nhiều lĩnh vực khác, ví như nghề trồng rẫy chẳng hạn. Từ đầu thế kỷ XX, ở Hậu Giang có rất nhiều vùng rẫy danh tiếng, đó là: nhãn Bạc Liêu, khoai lang Trà Ban, khóm Ba Đình, dâu Cái Tàu… Xung quanh những vùng rẫy ấy có những xóm ngày xưa gọi là rẫy Chệt và người ở xóm ấy thì gọi là Chệt Rẫy.

Xin trở lại chuyện của ba tôi và ông Năm. Nếu ông Năm dạy ba tôi nghề rẫy, thì ba tôi là người giúp ông Năm làm ruộng một cách chí tình. Hồi đó, mùa sa mưa là cỏ mọc lên lợp xanh cánh đồng làng tôi. Nông dân chỉ phát cỏ rồi cào bờ giồng mà cấy nọc, chứ chưa áp dụng kỹ thuật cày bừa bằng trâu (kỹ thuật phát cỏ được phát minh ở Nam Bộ vào thế kỷ XVIII). Đến mùa, ba tôi mang phảng đến phát cỏ với bác Năm rồi chở mạ đến cấy cho ông. Ông Năm tiếp thu nhanh, nhưng làm kỹ đến thái quá. Người ta làm ruộng, mỗi năm chỉ đắp bờ một lần, còn ông thì khi nào rảnh là ra đắp, đã thế ông còn lấy chày vồ nện cho cái bờ nhẵn bóng. Mỗi lần trâu ai lỡ vô giẫm cái bờ ruộng đẹp ấy là ông như muốn “đào mồ cuốc mả” cha cái thằng giữ trâu mất dạy. Từ đó mà xung đột nổ ra giữa ông Năm và đám trẻ giữ trâu. Chúng ghét ông! Bữa nào biết ông không có ở nhà, chúng lùa trâu vào giẫm nát mấy cái bờ của ông rồi rình nghe ông chửi bằng một thứ tiếng nửa ta nửa Tàu mà cười bò lăn: “Hụ pó, ngộ pắt liệt nị, ngộ lánh chít mẹ lun”…

Ông Năm qua đời sau khi ba tôi mất 4 năm - 2003, thọ 97 tuổi. Tôi về dự đám tang một ngày một đêm vì ân tình cũ. Khi tôi đến thì chưa đến giờ khâm liệm, người viếng rất đông, nhưng chỉ thấy bà con người Việt. Ông Năm nằm, tóc vẫn xanh như trai trẻ, mặt đầy đặn và bình yên như nằm ngủ, như thể ông rất yên tâm về cõi vĩnh hằng giữa cái lòng đất Việt đã yêu thương, cưu mang, nuôi nấng ông gần trọn cuộc đời.

Thông thường, ở Hậu Giang này đời trước kết thân thì đời sau cũng thế. Theo đó, tôi và thằng Tư, con từng bể Sậy, thằng Xí Hẩu con bác Năm Ẹo cũng làm ní. Và các chị, các em tôi cũng gắn bó thân thiết với những người ngang cùng tuổi của hai gia đình bên ấy.

Từ đó bọn tôi được thụ hưởng một đời sống tinh thần rất sinh động. Lễ Oóc-om-bóc về, gió chướng kéo theo về cái hương lúa mới, tôi và thằng Xí Hẩu cùng các chị em kéo qua nhà từng bể Sậy mà đâm cốm dẹp để được ông lục đút bánh chúc phúc. Sau đó chúng tôi kéo đi xem đua ghe Ngo đầy cuồng nhiệt, rồi đi chùa Cái Giá để xem lễ và vào các Sala mà đùa giỡn, hẹn hò. Tôi và thằng Xí Hẩu học múa Lâm thôn, học nói tiếng Khmer. Từ đó mà sau này, cả ba thằng đều hiểu và nói được ít đỉnh ba thứ tiếng: Việt, Khmer, Hoa như nhiều cư dân ở Hậu Giang, đặc biệt là vùng Vĩnh Châu, vùng Giồng Giữa Bạc Liêu và cả Sóc Trăng cũng thế.

(còn nữa)

Nhà văn Phan Trung Nghĩa

Giữ bản sắc cải lương phương Nam

Không chỉ nổi tiếng bởi rừng đước, rừng tràm và con người hào sảng, Cà Mau còn là một trong những cái nôi của đờn ca tài tử, vùng đất thấm đẫm hơi thở cải lương Nam Bộ. Trải qua bao biến thiên, việc dựng lại các vở tuồng cổ cải lương tại Cà Mau hôm nay không đơn thuần là tái hiện một loại hình sân khấu, mà chính là hành trình gìn giữ “hồn cốt” văn hoá đã ăn sâu vào tâm thức người dân phương Nam.

Yêu miền cố đô

Là công chức, công tác tại Ðảng uỷ phường Tây Hoa Lư, tác giả Trường Huy (Nguyễn Xuân Trường) đến với nhiếp ảnh từ tình yêu và tâm huyết với quê hương Ninh Bình. Bằng hình ảnh, anh mong muốn lưu giữ những giá trị văn hoá, lịch sử của vùng đất cố đô.

Rộn ràng đường đua phim Tết 2026

Thị trường phim Việt Nam đang vào giai đoạn sôi động nhất khi mùa phim tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 chuẩn bị khởi chiếu. Những dự án mới nhất vừa được công bố với sự tham gia của các đạo diễn và diễn viên tên tuổi khiến khán giả háo hức chờ đợi.

Hương quê neo giữ ký ức

Trong ẩm thực Nam Bộ, có những món ăn dân dã, nhưng chỉ cần nhắc đến thôi là đủ gợi lên cả một miền ký ức, như món khoai mì hấp nước cốt dừa - món ăn tuổi thơ của rất nhiều người miền Tây.

Viện Phim Việt Nam chiếu phim hướng tới Đại hội Đảng XIV

Hướng tới Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, Viện Phim Việt Nam tổ chức Chương trình chiếu phim cách mạng từ ngày 14 - 17/1, tại Hà Nội.

Văn hoá - Thể thao - Du lịch: Động lực cho phát triển bền vững

Chiều 10/1, tại Hội nghị triển khai công tác văn hoá, thể thao và du lịch năm 2026; tổng kết Đề án “Bảo vệ và phát huy giá trị nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ tỉnh Cà Mau giai đoạn 2021-2025”, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Ngô Vũ Thăng nhấn mạnh: “Văn hoá, Thể thao và Du lịch là sức mạnh nội sinh, là động lực tinh thần quan trọng cho sự phát triển bền vững của tỉnh”.

Lưu giữ khoảnh khắc đẹp

Thích chụp những khoảnh khắc đời thường, phong cảnh... trong quá trình đi du lịch khám phá, Trần Thanh Sang bén duyên với nhiếp ảnh qua kết nối với những tay máy trẻ cùng đam mê trong tỉnh.

Kể chuyện quê hương bằng thời trang

Dưới ánh đèn rực rỡ của sàn diễn thiết kế trang phục văn hoá cấp quốc gia, những thiết kế mang hình ảnh tre Việt, bánh phồng tôm, điện gió Bạc Liêu của Phạm Hoàng Bảo hiện lên mộc mạc mà đầy dụng ý. Ít ai ngờ, tác giả của các bộ trang phục ấy là học sinh sinh năm 2009, Trường THPT Ðiền Hải, xã Long Ðiền.

Bảo tồn nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ

Trước sự phát triển mạnh mẽ của nhiều loại hình giải trí hiện đại, việc tổ chức lớp dạy đờn ca tài tử (ÐCTT) và liên hoan ÐCTT được xem là cách làm thiết thực, hiệu quả nhằm giữ gìn, lan toả và quảng bá giá trị của loại hình nghệ thuật truyền thống.

Tay súng, tay máy ghi ký ức một thời

Bà Nguyễn Thuý Liễu - nữ quay phim đầu tiên của Cà Mau, là một trong những gương mặt tiêu biểu của lực lượng nhiếp ảnh, quay phim miền Tây Nam Bộ trong kháng chiến. Những hình ảnh, thước phim của bà khắc hoạ chân thực và xúc động nỗ lực phi thường của quân, dân ta trong cuộc kháng chiến bảo vệ Tổ quốc.