Thứ sáu, 6-2-26 04:50:25
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Một trang đời mở ra

Báo Cà Mau

(tiếp theo số báo 3406)

Ảnh minh họa: Internet

Khi tết Việt về là chái bếp nhà tôi như mở hội. Má tôi cùng từng má Sậy, bác Năm gái và mấy bà già ở xóm đi róc lá chuối, chẻ lạt để gói bánh tét. Đồng thời chỉ huy cho đám con gái là chị Hai, em gái tôi cùng với chế Lài Hiếm, Xá Kiếm con bác Năm Ẹo, chị Xậy con từng bể Sậy cùng các em cháu gái ở xóm nướng bánh bông lan, sên mứt dừa… và cả làm bánh củ cải của người Hoa nữa. Họ làm theo kiểu vần công, hết nhà này rồi đi nhà khác. Làm dưới sự chỉ huy của mấy bà già. Làm bánh rồi, bao giờ má tôi cũng chuẩn bị một phần để ba tôi mang qua cúng lên bàn thờ nhà từng bể Sậy, vì tết Việt người Khmer cũng ăn tết cùng.

Hồi đó bánh trái ăn tết, cúng ông bà được làm từ một thứ đường thẻ, đường chảy… nhưng có lẽ vì đó là cái thời đói kém nên tôi thấy ăn rất ngon. Một điều đáng nói nữa là vùng nông thôn Hậu Giang xưa, bánh mứt, đồ cúng kiếng vào những dịp lễ tết ít ai đi chợ mua. Nhà ai có giỗ hoặc đám cưới là tốp phụ nữ trong xóm kéo đến phụ làm bánh mứt giúp. Điều lạ là gần như phụ nữ nông thôn ai cũng biết làm bánh mứt và họ làm rất đẹp, rất ngon, với rất nhiều chủng loại bánh mứt, mặc dù thời đó đâu có trường dạy nữ công gia chánh. Nhưng cái không lạ là ở chỗ các em gái mới biết đi lẫm đẫm đã theo mẹ đi phụ giúp gói bánh cho láng giềng. Lớn lên các em học theo kiểu mẹ chỉ bảo con, dì bảo cháu… theo nhận thức: biết làm, làm đẹp là một biểu hiện đức hạnh của người phụ nữ. Người phụ nữ nông thôn Hậu Giang giỏi giang là vì họ từ cái trường học “nhân dân” ấy mà ra.

Trong góc lòng sâu thẳm của tôi, ký ức về những cái tết của một thời ly loạn, đói nghèo cứ hiện lên rõ mồn một. Nước rong giáp tết dâng cao, lé đé nền nhà, bọn trẻ chúng tôi lên đồng mót những bó lúa “té cò” để qua ông Chệt mập bên sông bán mà mua mấy viên pháo chuột về đốt nổ nghe lẹt đẹt hòa cùng tiếng súng. Xa xa phía Vàm Lẽo, phía Mặc Đây, Chất Đốt máy bay bắn xuống, pháo từ các chi khu bắn vào, khói bốc lên mù mịt, lửa cháy rần rật… người làng tôi bước vào cái tết với vẻ mặt đầy âu lo.

Chiều 30 tết, tôi lên đầu đất thăm mấy cái hầm kiếm cá về ăn tết. Tôi ngồi trên bờ mẫu nhìn về làng mình. Đó là một xóm nhỏ, thưa thớt những mái lá xác xơ. Chiều cuối năm chầm chậm buông, ráng chiều phủ kín trên làng quê cái màu tím rịm buồn đến tê tái. Vậy mà lạ thay, khi màn đêm chụp xuống, lửa của đêm 30 tết nổi lên cháy bập bùng giăng giăng dài theo xóm nhỏ, bất chấp đạn bom và những chiếc máy bay rình rập. Đó là ánh lửa sau hè, của những gia đình đốt lên nấu bánh tết. Ở đó có một bà mẹ chụm lửa nấu bánh bằng những gốc cây. Kế bên nồi bánh là chiếc đệm trải cho vài đứa trẻ ngồi nhìn nồi bánh thèm thuồng và nghe mẹ kể những câu chuyện cổ tích. Bất giác tôi giật thót: Ôi mùa xuân đến thật rồi ư? Nó đến từ trong tăm tối đau thương, nó đến từ vào bất kỳ hoàn cảnh nào. Đúng là mùa xuân luôn vĩnh hằng. Nó sống vạm vỡ và tráng kiện như thế vì mùa xuân chính là văn hóa dân tộc.

Cũng như mùa xuân, những người khẩn hoang xưa, mang theo hành trang văn hóa dân tộc rồi triển khai, phát triển trên đất mới thành nếp ăn, nếp ở để họ và con cháu sau này trụ vững trên đất mới dù hoàn cảnh có cay đắng, khổ cực đến đâu.

Tôi viết đến đoạn này trong một đêm trường tĩnh mịch. Thả cho tư duy đạt đến cảnh giới nhập đồng, rồi mơ màng nghe trong tiềm thức có tiếng của đoàn quân Nam tiến ngày xưa. Đó không phải là một thứ tiếng của quân reo ngựa hí, mà đó là những bước chân cơ nhỡ âm thầm, những mái chèo khua động khuấy nước đêm trăng có tiếng vạc sành đánh rớt trên một dòng sông lạnh. Kẻ trước người sau, họ về đây chung lưng đấu cật cất chòi khẩn hoang lập nghiệp để giữ gìn quốc thổ thêm dài thêm rộng. Rồi đốt lửa giữa rừng thiêng mà khảy lên tiếng độc huyền cho văn hóa Việt Nam được triển khai, ngự trị thành đời sống của đất mới. Đó là một đời sống có những lề thói khuôn phép đủ sức hun đúc, nuôi dưỡng tâm hồn, nhân cách con người, để họ có đủ tố chất chế ngự thiên nhiên khắc nghiệt, xã hội loạn lạc. Đó là những thế hệ hấp thụ đời sống có đủ bản lĩnh mà đương đầu với những thập kỷ chiến tranh đầy máu lệ tiếp sau.

(còn nữa)

Nhà văn Phan Trung Nghĩa

Giữ bản sắc cải lương phương Nam

Không chỉ nổi tiếng bởi rừng đước, rừng tràm và con người hào sảng, Cà Mau còn là một trong những cái nôi của đờn ca tài tử, vùng đất thấm đẫm hơi thở cải lương Nam Bộ. Trải qua bao biến thiên, việc dựng lại các vở tuồng cổ cải lương tại Cà Mau hôm nay không đơn thuần là tái hiện một loại hình sân khấu, mà chính là hành trình gìn giữ “hồn cốt” văn hoá đã ăn sâu vào tâm thức người dân phương Nam.

Yêu miền cố đô

Là công chức, công tác tại Ðảng uỷ phường Tây Hoa Lư, tác giả Trường Huy (Nguyễn Xuân Trường) đến với nhiếp ảnh từ tình yêu và tâm huyết với quê hương Ninh Bình. Bằng hình ảnh, anh mong muốn lưu giữ những giá trị văn hoá, lịch sử của vùng đất cố đô.

Rộn ràng đường đua phim Tết 2026

Thị trường phim Việt Nam đang vào giai đoạn sôi động nhất khi mùa phim tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 chuẩn bị khởi chiếu. Những dự án mới nhất vừa được công bố với sự tham gia của các đạo diễn và diễn viên tên tuổi khiến khán giả háo hức chờ đợi.

Hương quê neo giữ ký ức

Trong ẩm thực Nam Bộ, có những món ăn dân dã, nhưng chỉ cần nhắc đến thôi là đủ gợi lên cả một miền ký ức, như món khoai mì hấp nước cốt dừa - món ăn tuổi thơ của rất nhiều người miền Tây.

Viện Phim Việt Nam chiếu phim hướng tới Đại hội Đảng XIV

Hướng tới Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, Viện Phim Việt Nam tổ chức Chương trình chiếu phim cách mạng từ ngày 14 - 17/1, tại Hà Nội.

Văn hoá - Thể thao - Du lịch: Động lực cho phát triển bền vững

Chiều 10/1, tại Hội nghị triển khai công tác văn hoá, thể thao và du lịch năm 2026; tổng kết Đề án “Bảo vệ và phát huy giá trị nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ tỉnh Cà Mau giai đoạn 2021-2025”, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Ngô Vũ Thăng nhấn mạnh: “Văn hoá, Thể thao và Du lịch là sức mạnh nội sinh, là động lực tinh thần quan trọng cho sự phát triển bền vững của tỉnh”.

Lưu giữ khoảnh khắc đẹp

Thích chụp những khoảnh khắc đời thường, phong cảnh... trong quá trình đi du lịch khám phá, Trần Thanh Sang bén duyên với nhiếp ảnh qua kết nối với những tay máy trẻ cùng đam mê trong tỉnh.

Kể chuyện quê hương bằng thời trang

Dưới ánh đèn rực rỡ của sàn diễn thiết kế trang phục văn hoá cấp quốc gia, những thiết kế mang hình ảnh tre Việt, bánh phồng tôm, điện gió Bạc Liêu của Phạm Hoàng Bảo hiện lên mộc mạc mà đầy dụng ý. Ít ai ngờ, tác giả của các bộ trang phục ấy là học sinh sinh năm 2009, Trường THPT Ðiền Hải, xã Long Ðiền.

Bảo tồn nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ

Trước sự phát triển mạnh mẽ của nhiều loại hình giải trí hiện đại, việc tổ chức lớp dạy đờn ca tài tử (ÐCTT) và liên hoan ÐCTT được xem là cách làm thiết thực, hiệu quả nhằm giữ gìn, lan toả và quảng bá giá trị của loại hình nghệ thuật truyền thống.

Tay súng, tay máy ghi ký ức một thời

Bà Nguyễn Thuý Liễu - nữ quay phim đầu tiên của Cà Mau, là một trong những gương mặt tiêu biểu của lực lượng nhiếp ảnh, quay phim miền Tây Nam Bộ trong kháng chiến. Những hình ảnh, thước phim của bà khắc hoạ chân thực và xúc động nỗ lực phi thường của quân, dân ta trong cuộc kháng chiến bảo vệ Tổ quốc.