Thứ sáu, 6-2-26 03:12:53
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Một trang đời mở ra

Báo Cà Mau

(tiếp theo số báo 3413)

Minh họa: B.T

Từ đó bên chồng hết thương chị vì chị không làm được bổn phận của một người mẹ, người vợ. Chỉ có ba tôi hồi còn sống ông lên Long Xuyên tìm thăm chị hai lần và ông bảo: “Hoàn cảnh nó như vậy, không có chồng, không cho con làm sao mà sống”. Nói xong ba tôi ứa nước mắt. Kể từ khi ba tôi qua đời, cái dòng họ Phan cắt đứt liên lạc với chị.

Thế rồi vào năm 1999, khi tôi mới chân ướt chân ráo dọn nhà từ Cà Mau về Bạc Liêu vào dịp chia tách tỉnh năm 1997, đột nhiên chị về, đi thăm khắp dòng họ bên chồng. Chị ghé nhà tôi. Ba mươi năm cũng không phải dài lắm, vậy mà nhìn chị tôi ngộ ra thế nào là vật đổi sao dời của cuộc đời. Trước mặt tôi là một người đàn bà 50 tuổi mà già sọm như 60. Mặt chị lỗ chỗ vết thương, tay cưa đến nửa cườm. Chị mặc một chiếc áo vá, tay xách chiếc giỏ đệm. Tôi nhìn mãi không nhận ra một nét quen thuộc nào của chị Hai Xuân sắc nước hương trời ngày cũ. Mặt chị lúc bình thường lúc ngớ ngẩn, mắt chị lúc buồn, lúc vui, lúc dài dại. Chị nói chuyện rổn rảng, ý nọ xọ ý kia, không đầu không đũa, còn tai thì bị điếc. Lúc thì chị bảo: “Chị ở nhà chú ăn cơm chơi một đêm”, vài phút sau chị lại nói: “Chút nữa chị đi thăm hia Ba”. Tôi chợt nhớ còn 3 ngày nữa là cúng cơm anh Tư Cừ nên hỏi chị: “Chị nhớ cúng cơm anh Tư ngày nào không?”. Chị ngớ người, ra chiều suy nghĩ, hồi lâu chị bảo: “Lâu quá quên rồi!”. Tôi thất vọng về chị, bao nhiêu tình cảm trôi tuột hết.

Năm xưa, sau khi mẹ con chị về Long Xuyên, anh Ba, anh ruột anh Tư Cừ sang chở cái bàn thờ anh Tư về thờ đến bây giờ. Mấy ngày nay anh Ba cố cầm chị lại để dự đám giỗ chồng. Buổi cúng cơm anh Tư, tôi ra dự. Bà con tôi đến với chị rất đông, họ thương anh Tư Cừ đi cúng là một lẽ, lẽ khác là đi thăm chị Hai Xuân. Mấy chị con cô ruột tôi, tức chị chồng cô cậu ruột với chị vây lấy, ôm chị mà giọt ngắn giọt dài. Thế nhưng, chị Hai Xuân hoàn toàn không có một giọt nước mắt, vẫn nói vẫn cười rổn rảng. Chế Út Biết nhắc chuyện cũ: “Hồi đó thằng Tư Cừ nó đẹp trai lắm, mặt nó sáng trưng vậy mà không biết tại sao nó chết yểu”. Nói tới đó chị Út khóc, rồi chị Chín Đầy, chị Ba Hóa… khóc theo. Còn chị Hai Xuân thì cười ré lên: “Ừ ảnh đẹp trai lắm, nhiều cô ở xóm mê, nhưng ảnh chỉ thương có mình tôi”, nói dứt câu chị lại cười ngặt nghẽo. Bao nhiêu ánh mắt đổ dồn về chị, có người lắc đầu buồn bã. Chị là thế, vô tâm vô tính, trong lúc người ta buồn thì chị lại vui.

Đám giỗ tan, nhưng anh Ba mời một số người ở lại, vì rằng tối nay còn một chương trình văn nghệ do mấy anh vốn là bạn đờn ca em út ngày xưa của anh Tư Cừ năm nào cũng tổ chức một sòng đờn ca để tưởng nhớ anh. Sòng đờn ca đêm ấy tưng bừng vì ai chơi cũng nhiệt tình. Chị Hai Xuân được mời ngồi nghe ở chỗ trang trọng, càng về khuya tiếng đờn càng du dương, tiếng ca càng mùi. Họ ca những bài mà ngày xưa anh Tư Cừ ca, đó là “Gánh nước đêm trăng”, “Tiếng độc huyền”… Ai cũng xúc động, rơm rớm nước mắt, chỉ có chị Tư Xuân thì cười ngặt nghẽo như mụ điên. Phút tưởng niệm rồi cũng qua, men rượu làm cho sòng đờn ca xôm tụ như pháo nổ, giờ đây chỉ còn lại niềm vui của những người đang sống. Đột nhiên mặt chị Hai Xuân trở nên lạ lùng, cứ dài dại như nhập đồng, rồi xanh xao tái mét. Tôi đến nói nhỏ: “Nếu mệt thì chị đi nghỉ đi”, chị bảo: “Ừ, chị đi ngủ đây”. Chị Hai Xuân là vậy, trong lúc người ta buồn thì chị vui, trong lúc người ta vui thì chị buồn.

Khoảng 12 giờ đêm thì sòng đờn ca tan, tôi dẫn xe chạy về chợ Bạc Liêu, xe đến hậu đất anh Ba, nơi đặt mộ của bác Năm tôi và anh Tư Cừ thì tôi rụng rời, mình mẩy nổi da gà rồi tự hỏi: “Trên đời này có ma ư?”. Trong ánh trăng non ẻo lả ma quái, tôi nhìn thấy một người đàn bà đang xõa tóc quỳ trước 3 cái mả. Tôi dừng xe, định thần nhìn kỹ thì nhận ra chị Hai Xuân đang quằn quại khóc. Tiếng khóc nho nhỏ mà thiết tha đến tận cùng, nó nương theo tiếng gió mà len lỏi vào tận tim tôi. Tôi chưa từng nghe tiếng khóc nào đau đớn như thế, nó nghẹn ngào, uất ức, tủi cực và pha lẫn sự hối lỗi. Tôi đổ gục xuống vệ cỏ mà khóc theo chị.

Tôi thầm nhủ: “Chị Tư ơi em có lỗi với chị rồi”.

 Chị vẫn ngồi đó, rất khuya, cái dáng mảnh mai gầy guộc như tan vào sương đêm. Tôi vẫn ngồi đây, xuyên đêm, để mà ngộ ra cái niềm đau đớn tận cùng của kiếp nhân sinh. Nó là sản phẩm của chiến tranh. Ôi! Chiến tranh tàn nhẫn đến vô cùng!

(còn nữa)

Nhà văn Phan Trung Nghĩa

Giữ bản sắc cải lương phương Nam

Không chỉ nổi tiếng bởi rừng đước, rừng tràm và con người hào sảng, Cà Mau còn là một trong những cái nôi của đờn ca tài tử, vùng đất thấm đẫm hơi thở cải lương Nam Bộ. Trải qua bao biến thiên, việc dựng lại các vở tuồng cổ cải lương tại Cà Mau hôm nay không đơn thuần là tái hiện một loại hình sân khấu, mà chính là hành trình gìn giữ “hồn cốt” văn hoá đã ăn sâu vào tâm thức người dân phương Nam.

Yêu miền cố đô

Là công chức, công tác tại Ðảng uỷ phường Tây Hoa Lư, tác giả Trường Huy (Nguyễn Xuân Trường) đến với nhiếp ảnh từ tình yêu và tâm huyết với quê hương Ninh Bình. Bằng hình ảnh, anh mong muốn lưu giữ những giá trị văn hoá, lịch sử của vùng đất cố đô.

Rộn ràng đường đua phim Tết 2026

Thị trường phim Việt Nam đang vào giai đoạn sôi động nhất khi mùa phim tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 chuẩn bị khởi chiếu. Những dự án mới nhất vừa được công bố với sự tham gia của các đạo diễn và diễn viên tên tuổi khiến khán giả háo hức chờ đợi.

Hương quê neo giữ ký ức

Trong ẩm thực Nam Bộ, có những món ăn dân dã, nhưng chỉ cần nhắc đến thôi là đủ gợi lên cả một miền ký ức, như món khoai mì hấp nước cốt dừa - món ăn tuổi thơ của rất nhiều người miền Tây.

Viện Phim Việt Nam chiếu phim hướng tới Đại hội Đảng XIV

Hướng tới Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, Viện Phim Việt Nam tổ chức Chương trình chiếu phim cách mạng từ ngày 14 - 17/1, tại Hà Nội.

Văn hoá - Thể thao - Du lịch: Động lực cho phát triển bền vững

Chiều 10/1, tại Hội nghị triển khai công tác văn hoá, thể thao và du lịch năm 2026; tổng kết Đề án “Bảo vệ và phát huy giá trị nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ tỉnh Cà Mau giai đoạn 2021-2025”, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Ngô Vũ Thăng nhấn mạnh: “Văn hoá, Thể thao và Du lịch là sức mạnh nội sinh, là động lực tinh thần quan trọng cho sự phát triển bền vững của tỉnh”.

Lưu giữ khoảnh khắc đẹp

Thích chụp những khoảnh khắc đời thường, phong cảnh... trong quá trình đi du lịch khám phá, Trần Thanh Sang bén duyên với nhiếp ảnh qua kết nối với những tay máy trẻ cùng đam mê trong tỉnh.

Kể chuyện quê hương bằng thời trang

Dưới ánh đèn rực rỡ của sàn diễn thiết kế trang phục văn hoá cấp quốc gia, những thiết kế mang hình ảnh tre Việt, bánh phồng tôm, điện gió Bạc Liêu của Phạm Hoàng Bảo hiện lên mộc mạc mà đầy dụng ý. Ít ai ngờ, tác giả của các bộ trang phục ấy là học sinh sinh năm 2009, Trường THPT Ðiền Hải, xã Long Ðiền.

Bảo tồn nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ

Trước sự phát triển mạnh mẽ của nhiều loại hình giải trí hiện đại, việc tổ chức lớp dạy đờn ca tài tử (ÐCTT) và liên hoan ÐCTT được xem là cách làm thiết thực, hiệu quả nhằm giữ gìn, lan toả và quảng bá giá trị của loại hình nghệ thuật truyền thống.

Tay súng, tay máy ghi ký ức một thời

Bà Nguyễn Thuý Liễu - nữ quay phim đầu tiên của Cà Mau, là một trong những gương mặt tiêu biểu của lực lượng nhiếp ảnh, quay phim miền Tây Nam Bộ trong kháng chiến. Những hình ảnh, thước phim của bà khắc hoạ chân thực và xúc động nỗ lực phi thường của quân, dân ta trong cuộc kháng chiến bảo vệ Tổ quốc.