Thứ sáu, 6-2-26 01:29:14
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Một trang đời mở ra

Báo Cà Mau

(tiếp theo số báo 3425)

Cấp phát nhu yếu phẩm thời bao cấp. Ảnh: T.L

Mới ăn được nửa bữa cơm của mùa lúa mới, đám con thằng Cảnh, 4 đứa (1 gái, 3 trai), duy nhất chỉ có đứa con gái là mặc quần còn lại là ở truồng, kéo đến đứng nhìn chòng chọc vào mâm cơm bằng những con mắt đói. Chúng xanh xao quá. Chúng gọi tôi bằng bác, vì thằng Cảnh với tôi là cô cậu ruột. Má tôi gốc gác ở Bảy Ngàn, Cần Thơ. Ông bà ngoại tôi mất rất sớm, má tôi và cậu Út - cha thằng Cảnh - phải ở với ông chú bà thiếm, thuở năm 3 tuổi. Rồi ông chú qua đời, khi có chồng về Bạc Liêu má tôi phải dắt díu theo một người em mồ côi mồ cút. Rồi cậu Út chết vì chiến tranh, mới 21 tuổi, mợ Út thì đi lấy chồng xa, má tôi phải mang thằng Cảnh về nuôi rồi sau đó, ba tôi cầm trầu cau cưới vợ cho nó, lại cất một căn chòi, cho mấy công đất để nó ra riêng. Thằng Cảnh sống bằng nghề cắm câu vì thời đó, mấy công đất không thể sống nổi. Nhưng nghề cắm câu cũng nuôi không nổi 4 đứa con. Mấy tháng nay, nhà nó thường ăn cháo hoặc cơm độn khoai. Và chỉ ăn mỗi ngày một bữa. Má tôi giấu đút cho khoai, cho gạo. Bà đi bán cá dùm cho nó. Đời sống gia đình khổ quá, buồn đời thằng Cảnh đâm uống rượu. Rồi không biết từ hồi nào nó trở thành kẻ đổ đốn. Má tôi giận, bà trách mắng vì nói mãi mà nó không nghe. Từ đó thằng Cảnh cũng giận cô ruột của mình.

Nhìn 4 đứa con thằng Cảnh, ba tôi ứa nước mắt, rồi bảo: “Bà bới cho mỗi đứa một chén đi”. Má tôi bới cơm cho tụi nó mà giọt ngắn giọt dài. Bọn trẻ ăn ngấu ăn nghiến, ăn chưa hết chén cơm thì thằng Cảnh bước vào,  mặt đằng đằng sát khí và đỏ gắt vì rượu, nó lôi nó kéo, nó đấm nó đá 4 đứa con, rồi hét toáng lên: “Ai cho tụi mày đi ăn chực người ta”.

Ba tôi buồn xo, còn má tôi thì uất nghẹn - bà có một nỗi buồn máu mủ sâu xa không nói được thành lời. Cả nhà tôi bỏ ngang bữa cơm gạo mới thơm lừng năm đó.

Mấy năm sau, vùng Cà Mau phát triển nghề nuôi tôm quảng canh, thế là trai tráng vùng Bạc Liêu xuống Cà Mau đào đất mướn “sạch sành sanh”. Có lúc cả xóm không còn lấy một gã trai tráng “làm thuốc”. Thằng Cảnh cũng vác vá đi đào đất mướn.

Có lần tôi đi công tác ở huyện Ngọc Hiển, Phó Chủ tịch UBND huyện đồng thời là một chủ vuông tôm lớn rủ tôi về nhà chơi. Tối, vợ chủ nhà là một phụ nữ đẫy đà đeo vàng đỏ cổ, đỏ tay chọn tôm to, nấu một nồi cháo rồi cho vào một ít bong bóng cá đường để bồi dưỡng cho chồng và đãi khách. Ăn gần tàn nồi cháo, vị Phó Chủ tịch bảo vợ: “Thằng cha đào đất mướn còn ở đây không? Em múc cho nó phần cháo dư này”. Chị vợ nói: “Còn, nhưng nó bệnh quá, không tiền về quê, tôi kêu nó ra sau hè ngủ, dân không biết gốc rễ, nửa đêm nửa hôm nó chết trong nhà mình thì ách giữa đàng mà quàng vào cổ”. Khuya, tôi mở cửa ra sau đi “vệ sinh sinh thái”, mưa rừng rất nặng hạt, gió quất nghiêng ngả cánh rừng đước sau nhà, thấy một người ngồi co ro ở mái hiên và run cầm cập. Tình người nổi lên, tôi đến hỏi: “Bệnh có nặng lắm không?”, anh ta nhào đến ôm tôi, da thịt nóng như lửa, rồi thều thào: “Em nè!”, tôi thất thần, tay chân bủn rủn, quá ra kẻ cơ nhỡ kia chính là thằng Cảnh!

Ba giờ khuya đêm ấy tôi bắt tàu đò, chở đứa em máu mủ, mồ côi mồ cút của mình về quê.

Đời sống sau chiến tranh khổ không sao kể xiết. Ba má tôi mới cất được căn nhà kê tán bằng cột gỗ tràm, đó là niềm mơ ước cả đời của hai ông bà già, thế mà 3 năm không có tiền mang cây còng trước nhà đi xẻ ra ván mà đóng tuồng cửa trước. Mấy năm đó tôi về quê ăn tết với gia đình, gió bấc lạnh căm cứ thổi thông thốc từ trước ra sau, làm tốc mùng màn. Má tôi lấy khăn đội “choàng hầu” cho đỡ lạnh, ba tôi thì có cái áo vét-tông mà anh Ba Hóa ở Sài Gòn gửi cho hàng chục năm trước để mặc. Thằng Mỹ - em út của tôi thì móc một lỗ rơm rồi chui vào ngủ trốn rét. Thấy vậy tôi cũng chui vào ngủ với nó.

Hồi đó khổ nhất là quần áo tết. Má tôi có mỗi cái áo nylon ba tít màu đỏ đỏ được gọi là áo mới, bà mặc chiếc áo ấy mừng tết đến 5 - 7 mùa xuân đi qua và cho đến khi bà nằm xuống, chính cái áo ấy được mặc vào cho bà để má tôi đi về với ngàn thu.

Còn anh em chúng tôi thì mặc áo mới từ nguồn do Nhà nước phân phối. Trước khi tôi đi học trường Công nông, năm đó Nhà nước cấp bán cho gia đình tôi một loại vải thun màu tím rất đẹp, giống y như vải xăng-dót của Pháp, ba và anh Hữu nhường phần cho tôi và thằng út Mỹ đủ mỗi đứa một bộ đồ. Bác Bảy thợ may ở xóm may cho 2 thằng 2 bộ đồ theo kiểu lục quân, túi có nắp, trên vai có con đỉa và có chỗ giắt viết. Đây là model thịnh hành của thanh niên nông thôn thời mới hòa bình. Nó được lấy từ kiểu mẫu quần áo của mấy anh giải phóng oai hùng thời chiến tranh. Tôi mặc đồ mới vào, đi ra đường ngông nghênh cứ tưởng mình là hoàng tử. Má tôi lấy đi giặt cho nó hết bụi phấn may đo. Sáng mồng Một tết, tôi mặc vào và tôi bật khóc ngon lành như một đứa trẻ, vì áo rút lại còn nhỏ xíu. Tôi mặc giống như “đồ khín”, ống quần rút lên khỏi bàn chân cả tấc mà người ta hay bảo “chó táp 3 ngày chưa tới”. Khi tôi đi học trường Công nông, tài sản chỉ có 2 bộ lành và 1 chiếc khăn rằn, 1 cái quần cụt má tôi mới sắm. Mà hồi đó cả mấy trăm bạn học tôi họa hoằn chỉ có 1 - 2 đứa con nhà khá giả là đủ quần áo mặc. Xã hội lúc ấy là thế, vải vóc mắc mỏ như vàng, quần áo cũ cũng là vàng, dịch vụ bán quần áo cũ đầy ở các chợ. Đi Cà Mau mà lỡ hết tiền chỉ cần lấy cái áo cũ ra bán là có thể ăn hủ tiếu, nhậu 1 lít rượu đế vẫn đủ tiền tàu xe đi về. Nói quần áo quý như vàng chứ vàng mới quý thật sự. Gia đình nông thôn, có con trai chuẩn bị cưới vợ, cái khổ đầu tiên là không đào đâu ra nổi 5 - 7 phân vàng 9 để làm bông cưới cho dâu - một sính lễ bắt buộc phải có. Má tôi chỉ có chiếc vòng (vàng 10K) sính lễ cưới bà ngày xưa, bà giữ như giữ kho báu, đến khi anh em tôi lớn lên bà đành phải chia tay nó là phân ra thành 3 đôi bông để cưới vợ cho tôi, anh Sang, anh Hữu.

Không sao kể hết những khó khăn, vất vả trong những năm đầu giải phóng. Thôi thì đành kết thúc nó tại đây để nói chuyện khác cho quyển sách này.

(còn nữa)

Nhà văn Phan Trung Nghĩa

Giữ bản sắc cải lương phương Nam

Không chỉ nổi tiếng bởi rừng đước, rừng tràm và con người hào sảng, Cà Mau còn là một trong những cái nôi của đờn ca tài tử, vùng đất thấm đẫm hơi thở cải lương Nam Bộ. Trải qua bao biến thiên, việc dựng lại các vở tuồng cổ cải lương tại Cà Mau hôm nay không đơn thuần là tái hiện một loại hình sân khấu, mà chính là hành trình gìn giữ “hồn cốt” văn hoá đã ăn sâu vào tâm thức người dân phương Nam.

Yêu miền cố đô

Là công chức, công tác tại Ðảng uỷ phường Tây Hoa Lư, tác giả Trường Huy (Nguyễn Xuân Trường) đến với nhiếp ảnh từ tình yêu và tâm huyết với quê hương Ninh Bình. Bằng hình ảnh, anh mong muốn lưu giữ những giá trị văn hoá, lịch sử của vùng đất cố đô.

Rộn ràng đường đua phim Tết 2026

Thị trường phim Việt Nam đang vào giai đoạn sôi động nhất khi mùa phim tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 chuẩn bị khởi chiếu. Những dự án mới nhất vừa được công bố với sự tham gia của các đạo diễn và diễn viên tên tuổi khiến khán giả háo hức chờ đợi.

Hương quê neo giữ ký ức

Trong ẩm thực Nam Bộ, có những món ăn dân dã, nhưng chỉ cần nhắc đến thôi là đủ gợi lên cả một miền ký ức, như món khoai mì hấp nước cốt dừa - món ăn tuổi thơ của rất nhiều người miền Tây.

Viện Phim Việt Nam chiếu phim hướng tới Đại hội Đảng XIV

Hướng tới Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, Viện Phim Việt Nam tổ chức Chương trình chiếu phim cách mạng từ ngày 14 - 17/1, tại Hà Nội.

Văn hoá - Thể thao - Du lịch: Động lực cho phát triển bền vững

Chiều 10/1, tại Hội nghị triển khai công tác văn hoá, thể thao và du lịch năm 2026; tổng kết Đề án “Bảo vệ và phát huy giá trị nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ tỉnh Cà Mau giai đoạn 2021-2025”, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Ngô Vũ Thăng nhấn mạnh: “Văn hoá, Thể thao và Du lịch là sức mạnh nội sinh, là động lực tinh thần quan trọng cho sự phát triển bền vững của tỉnh”.

Lưu giữ khoảnh khắc đẹp

Thích chụp những khoảnh khắc đời thường, phong cảnh... trong quá trình đi du lịch khám phá, Trần Thanh Sang bén duyên với nhiếp ảnh qua kết nối với những tay máy trẻ cùng đam mê trong tỉnh.

Kể chuyện quê hương bằng thời trang

Dưới ánh đèn rực rỡ của sàn diễn thiết kế trang phục văn hoá cấp quốc gia, những thiết kế mang hình ảnh tre Việt, bánh phồng tôm, điện gió Bạc Liêu của Phạm Hoàng Bảo hiện lên mộc mạc mà đầy dụng ý. Ít ai ngờ, tác giả của các bộ trang phục ấy là học sinh sinh năm 2009, Trường THPT Ðiền Hải, xã Long Ðiền.

Bảo tồn nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ

Trước sự phát triển mạnh mẽ của nhiều loại hình giải trí hiện đại, việc tổ chức lớp dạy đờn ca tài tử (ÐCTT) và liên hoan ÐCTT được xem là cách làm thiết thực, hiệu quả nhằm giữ gìn, lan toả và quảng bá giá trị của loại hình nghệ thuật truyền thống.

Tay súng, tay máy ghi ký ức một thời

Bà Nguyễn Thuý Liễu - nữ quay phim đầu tiên của Cà Mau, là một trong những gương mặt tiêu biểu của lực lượng nhiếp ảnh, quay phim miền Tây Nam Bộ trong kháng chiến. Những hình ảnh, thước phim của bà khắc hoạ chân thực và xúc động nỗ lực phi thường của quân, dân ta trong cuộc kháng chiến bảo vệ Tổ quốc.