Thứ sáu, 6-2-26 01:29:15
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Một trang đời mở ra

Báo Cà Mau

(tiếp theo số báo 3426)

Nhà văn Phan Trung Nghĩa. Ảnh: T.L

Đến năm 1980, học chưa xong lớp 9/12 thì một duyên cớ đến, giúp cho tôi gắn bó với nghề viết văn, làm báo. Số là cơ quan Tỉnh đoàn làm ruộng tự túc ở xã Vĩnh Trạch, một số anh em đến nhà tôi ở, trong đó có Ngô Hải (sau làm Phó Tổng Biên tập Báo Cà Mau, đã mất cách đây nhiều năm) và anh Trần Thanh Quang (nguyên Chủ tịch Liên đoàn Lao động tỉnh Bạc Liêu), 2 người này vốn chơi thân với nhiều anh em ở cơ quan Báo Minh Hải, thấy tôi mê viết văn quá nên gợi ý và giới thiệu tôi về Báo Minh Hải. Thế là tôi bỏ ngang việc học mà đầu quân về làm phóng viên cho Báo Minh Hải, tiền thân của Báo Bạc Liêu và Báo Cà Mau bây giờ. Giờ đây mặc dù chuyển qua Hội Nhà báo tỉnh 5 - 6 năm, rồi về hưu, mỗi lần đi ngang trụ sở báo là tôi bồi hồi xúc động như gặp lại người yêu cũ. Trong trái tim tôi, đó là ngôi nhà thứ hai của mình. Ở đó có nhiều anh em mà tôi chia bùi sẻ ngọt với họ còn lâu hơn tôi sống với anh em ruột của mình. Ông bà xưa nói: “Chén úp trong sóng còn khua”, ở đâu mà không có những mâu thuẫn, tị hiềm. Như thế mới là cuộc đời chứ. Nhưng nếu ta chăm bẵm vào những việc ấy thì chính là ta tự chuốc lấy khổ cho mình, không thấu đạt triết lý sống của một con người biết sống thanh thản và như thế là rất dễ tự làm tổn thương những tình cảm thiêng liêng của mình. Tôi thì không biết mình thấu đạt lẽ sống ấy cỡ nào, chỉ thấy rằng cho đến tận bây giờ và có lẽ mãi về sau tôi vẫn xem tờ báo ấy là nơi tôi “cày bừa” suốt hơn 30 năm để vì lợi ích chung và cũng vì để nuôi vợ nuôi con mình và từ đó tôi trưởng thành. Tôi trưởng thành thì cũng như nhiều anh em khác nhưng có điều hoàn cảnh của tôi đặc biệt hơn. Tôi từ một làng quê đói nghèo, tăm tối, ánh sáng văn minh rọi tới le lói như một ngọn đèn dầu vén tấm màn lạc hậu đi ra, hành trang mang theo là một tấm tình của đời cha mẹ, anh em nghèo và bản thân có tật nói lắp, rất khó khăn trong giao tiếp để làm báo. Hành trang mà tôi có được nữa là trình độ văn hóa chưa hết lớp 9 bổ túc văn hóa, mà lớp 9 thì chẳng thể làm gì được trong nghề viết văn, làm báo. Có nhiều đêm tôi nằm tự hỏi: vì sao mình “trụ” được nhỉ?

Tôi cho rằng đây là một điều thú vị, mà có lẽ anh em làm báo, viết văn trẻ bây giờ cần đến. Thôi thì “mổ xẻ” một chút, có khi làm được trách nhiệm của nhà báo, nhà văn già cũng nên.

Tuổi thơ của tôi, cả thời trai trẻ của tôi đắm mình trong một đất nước loạn ly với đầy đau thương mất mát.

Cả thời trai trẻ của tôi cũng trải qua trong một thời hòa bình với đầy gian lao, cực nhọc của đời cha mẹ anh em nghèo, của quê hương, làng xóm mình. Và cả đời sống của một Bạc Liêu gồng mình đi lên trong bao bộn bề khó khăn.

Có một quy luật của tạo hóa là trong lúc khó khăn nhất, thiên nhiên khắc nghiệt nhất thì mọi sinh linh phải huy động những gì có được, những khả năng kỳ diệu vốn có để mà thích nghi, tồn tại.

Theo đó, đã có một thời, quê hương chúng ta, dân tộc của chúng ta đã huy động những giá trị lâu bền để mà tồn tại.

Và tôi từ trong ấy đi ra, mang theo lề thói của quê hương. Quê hương đã ban tặng, đã cấy thật sâu trong tâm hồn tôi những ký ức rất đẹp, dù nó có đau đớn giằng xé!

Thưa các nhà báo trẻ, phim chưởng Trung Quốc hay có một tình tiết thế này: một người luyện võ, đạt đến trình độ nào đó, anh ta ra đứng giữa trời đất rồi vận nội công và hút được linh khí của trời đất, làm cho võ công người ấy đạt tới cảnh giới thượng thừa.

Tôi trộm nghĩ, đó không phải là một khoa học huyền bí mà là khoa học tự nhiên.

Tôi hành nghề làm báo, viết văn. “Võ công” của tôi là những ký ức đẹp. Những ký ức ấy đủ sức định hình trong tôi những mơ ước hoài bão và nó có thể làm cho tôi ray rứt, giằng xé trước quê hương mình. Khi tôi đặt bút viết về quê hương, bằng tình yêu đất địa tôi trải lòng ra cũng là lúc giống như một người luyện võ vận nội công, tôi có thể đạt tới cảnh giới là chỉ cần nghe một cơn gió chướng chớm mùa thoảng qua là tôi ngửi được hương lúa chín nồng đượm, mùi hoa súng đồng nở trắng lung bàu… cứ thế tôi hiểu đất, đạt đến sự thấu hiểu tâm hồn vùng đất. Đã hiểu rồi thì dễ luận bàn mọi vấn đề. Chốt lại đó là sự vận động của văn hóa. Thiếu nó, ta chẳng làm nên “cơm cháo” gì.

(còn nữa)

Nhà văn Phan Trung Nghĩa

Giữ bản sắc cải lương phương Nam

Không chỉ nổi tiếng bởi rừng đước, rừng tràm và con người hào sảng, Cà Mau còn là một trong những cái nôi của đờn ca tài tử, vùng đất thấm đẫm hơi thở cải lương Nam Bộ. Trải qua bao biến thiên, việc dựng lại các vở tuồng cổ cải lương tại Cà Mau hôm nay không đơn thuần là tái hiện một loại hình sân khấu, mà chính là hành trình gìn giữ “hồn cốt” văn hoá đã ăn sâu vào tâm thức người dân phương Nam.

Yêu miền cố đô

Là công chức, công tác tại Ðảng uỷ phường Tây Hoa Lư, tác giả Trường Huy (Nguyễn Xuân Trường) đến với nhiếp ảnh từ tình yêu và tâm huyết với quê hương Ninh Bình. Bằng hình ảnh, anh mong muốn lưu giữ những giá trị văn hoá, lịch sử của vùng đất cố đô.

Rộn ràng đường đua phim Tết 2026

Thị trường phim Việt Nam đang vào giai đoạn sôi động nhất khi mùa phim tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 chuẩn bị khởi chiếu. Những dự án mới nhất vừa được công bố với sự tham gia của các đạo diễn và diễn viên tên tuổi khiến khán giả háo hức chờ đợi.

Hương quê neo giữ ký ức

Trong ẩm thực Nam Bộ, có những món ăn dân dã, nhưng chỉ cần nhắc đến thôi là đủ gợi lên cả một miền ký ức, như món khoai mì hấp nước cốt dừa - món ăn tuổi thơ của rất nhiều người miền Tây.

Viện Phim Việt Nam chiếu phim hướng tới Đại hội Đảng XIV

Hướng tới Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, Viện Phim Việt Nam tổ chức Chương trình chiếu phim cách mạng từ ngày 14 - 17/1, tại Hà Nội.

Văn hoá - Thể thao - Du lịch: Động lực cho phát triển bền vững

Chiều 10/1, tại Hội nghị triển khai công tác văn hoá, thể thao và du lịch năm 2026; tổng kết Đề án “Bảo vệ và phát huy giá trị nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ tỉnh Cà Mau giai đoạn 2021-2025”, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Ngô Vũ Thăng nhấn mạnh: “Văn hoá, Thể thao và Du lịch là sức mạnh nội sinh, là động lực tinh thần quan trọng cho sự phát triển bền vững của tỉnh”.

Lưu giữ khoảnh khắc đẹp

Thích chụp những khoảnh khắc đời thường, phong cảnh... trong quá trình đi du lịch khám phá, Trần Thanh Sang bén duyên với nhiếp ảnh qua kết nối với những tay máy trẻ cùng đam mê trong tỉnh.

Kể chuyện quê hương bằng thời trang

Dưới ánh đèn rực rỡ của sàn diễn thiết kế trang phục văn hoá cấp quốc gia, những thiết kế mang hình ảnh tre Việt, bánh phồng tôm, điện gió Bạc Liêu của Phạm Hoàng Bảo hiện lên mộc mạc mà đầy dụng ý. Ít ai ngờ, tác giả của các bộ trang phục ấy là học sinh sinh năm 2009, Trường THPT Ðiền Hải, xã Long Ðiền.

Bảo tồn nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ

Trước sự phát triển mạnh mẽ của nhiều loại hình giải trí hiện đại, việc tổ chức lớp dạy đờn ca tài tử (ÐCTT) và liên hoan ÐCTT được xem là cách làm thiết thực, hiệu quả nhằm giữ gìn, lan toả và quảng bá giá trị của loại hình nghệ thuật truyền thống.

Tay súng, tay máy ghi ký ức một thời

Bà Nguyễn Thuý Liễu - nữ quay phim đầu tiên của Cà Mau, là một trong những gương mặt tiêu biểu của lực lượng nhiếp ảnh, quay phim miền Tây Nam Bộ trong kháng chiến. Những hình ảnh, thước phim của bà khắc hoạ chân thực và xúc động nỗ lực phi thường của quân, dân ta trong cuộc kháng chiến bảo vệ Tổ quốc.