Thứ sáu, 6-2-26 00:01:45
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Một trang đời mở ra

Báo Cà Mau

(tiếp theo số báo 3440)

Minh họa: B.T

 Đến năm 1984, tỉnh Minh Hải quyết định di dời thủ phủ về Cà Mau, lấy Cà Mau làm trung tâm chính trị, kinh tế, văn hóa - xã hội của tỉnh. Nếu tôi không lầm thì lý do dời tỉnh chỉ có ý nghĩa về mặt không gian.

Trước khi khăn áo theo cơ quan về Cà Mau, gia đình tôi gặp phải một biến cố, một nỗi đau mà dù có ai giàu tưởng tượng đến mấy cũng không thể nghĩ ra. Đó là ngày mùng 9/5/1984 (âm lịch).

Trước đó mấy ngày, tôi được cơ quan thông báo một tin vui là tôi nằm trong danh sách gồm 10 anh chị em phóng viên của báo được cử đi Vũng Tàu tập huấn nghiệp vụ báo chí một tuần do Trường Tuyên huấn Trung ương 3 mở. Thế là tôi về thăm nhà trước khi thực hiện một chuyến đi xa đầy háo hức và lần đầu biết biển Vũng Tàu nổi tiếng. Má tôi cũng lại lôi ba lô tôi ra rồi giặt giũ hết quần áo. Sau đó bà xếp lại gọn gàng rồi cho thêm vào đó cũng lại là một chiếc khăn rằn, một chiếc quần cụt và một ít tiền. Đây là những thứ bây giờ thì không đáng gì nhưng thời đó ba má tôi đã chắt mót lắm mới có.

Ba tôi thì vui vì con được đi học để tiến bộ nhưng lạ lùng là má tôi thì buồn, mắt bà chứa đựng một nỗi niềm day dứt, u uẩn đến lạ. Tối đến, bà nằm võng gần chiếc giường tôi ngủ rồi sụt sịt khóc. Tôi hỏi “chuyện gì” thì má tôi bảo: “Mày lớn tồng ngồng rồi mà má chưa có tiền cưới vợ cho mày…”. Tôi cười trong bụng “tưởng chuyện gì”… rồi ngủ mất, không biết đêm ấy má tôi khóc bao lâu. Và tôi nào có hiểu rằng đó là lúc má tôi linh cảm mình không còn thời gian để lo cho các con của mình nữa.

Tôi về cơ quan chuẩn bị lên đường thì sáng ngày mùng 9 ấy, tầm khoảng 9 giờ, anh Hữu đang học ở Trường Đảng thị xã bao chiếc xe ôm chạy sang cổng trụ sở Báo Minh Hải kêu tôi ra rồi nói: “Mày lên xe về nhà với anh, anh em xã ra báo má và con Hiền đi kéo tép dưới sông từ hồi 5 giờ mà tới giờ vẫn chưa về, nhà đi tìm nhưng không gặp”. Mắt và thần sắc của anh Hữu đầy hoảng sợ.

Một điều lạ là khác hơn anh Hữu, tôi không bắt gặp một linh cảm xấu nào, trong đầu tôi nghĩ má tôi đi kéo tép dưới sông là chuyện bình thường, hàng ngày của bà. Má tôi là thế, gia cảnh nghèo, hết tần tảo mua gánh bán bưng thì bà đi mò cua bắt ốc. Đầu mùa mưa này má tôi hay xuống sông Bạc Liêu kéo tép non để có cái ăn hàng ngày cho gia đình và nếu có dư thì bà để “ao” nước mắm. Má tôi cho tép vào cái lu rồi ủ và sau đó bà nấu thành một loại nước mắm dùng để kho cá có cái mùi đặc trưng, nó ngấm vào máu huyết của tôi từ nhỏ, những năm lớn lên đi xa mỗi lần về nhà là tôi đòi má kho một ơ cá. Tôi ngồi ăn một bữa cơm rất ngon với cái mùi cá kho rất đặc trưng. Kể từ khi má tôi mất, tôi không tìm đâu ra cái hương đồng ngày cũ nữa.

Đời má tôi nghèo như thân cò lặn lội đồng sâu, thường thì bà đi kéo tép dưới sông với thằng Út Mỹ vì nó biết bơi và bà đi lên đồng bắt ốc, hái rau với con Hiền vì nó không biết lội. Còn bản thân má tôi thì không biết bơi, thế nhưng bà lên đồng xuống sông như cơm bữa nên gia đình và cả bản thân tôi cũng quên đi điều ấy.

Xe chở tôi và anh Hữu gần tới xóm Cả Vĩnh để đi xuồng qua nhà tôi bên xóm Bờ Xáng thì gặp chú Năm Nữ, nhà ở gần nhà tôi, thấy chúng tôi chú lắc đầu. Cái lắc đầu của chú Năm như một cơn gió lạnh buốt thổi tràn ngập lòng tôi nỗi hoảng sợ. Xe dừng lại xóm Cả Vĩnh thì ai đó nói với chúng tôi: “Vớt được bà Sáu rồi, còn cô Hiền còn ở dưới sông…”. Thế là tôi bủn rủn hết, giò cẳng tôi trở nên nặng nề, tôi đi không nổi, anh Hữu phải quay lại dìu tôi. Chúng tôi đến bến sông thì chế Hậu tôi có chồng bên xóm Giá Tiểu, vừa về tới đang ở dưới xuồng, chế gào khóc thảm thiết, anh Hữu cũng khóc như mưa, chỉ có tôi rất lạ, tôi không rớt một giọt nước mắt nào cả, chỉ nghe trái tim tôi có ai bóp ai vò một nỗi đau thấu tận trời xanh.

(còn nữa)

Nhà văn Phan Trung Nghĩa

Giữ bản sắc cải lương phương Nam

Không chỉ nổi tiếng bởi rừng đước, rừng tràm và con người hào sảng, Cà Mau còn là một trong những cái nôi của đờn ca tài tử, vùng đất thấm đẫm hơi thở cải lương Nam Bộ. Trải qua bao biến thiên, việc dựng lại các vở tuồng cổ cải lương tại Cà Mau hôm nay không đơn thuần là tái hiện một loại hình sân khấu, mà chính là hành trình gìn giữ “hồn cốt” văn hoá đã ăn sâu vào tâm thức người dân phương Nam.

Yêu miền cố đô

Là công chức, công tác tại Ðảng uỷ phường Tây Hoa Lư, tác giả Trường Huy (Nguyễn Xuân Trường) đến với nhiếp ảnh từ tình yêu và tâm huyết với quê hương Ninh Bình. Bằng hình ảnh, anh mong muốn lưu giữ những giá trị văn hoá, lịch sử của vùng đất cố đô.

Rộn ràng đường đua phim Tết 2026

Thị trường phim Việt Nam đang vào giai đoạn sôi động nhất khi mùa phim tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 chuẩn bị khởi chiếu. Những dự án mới nhất vừa được công bố với sự tham gia của các đạo diễn và diễn viên tên tuổi khiến khán giả háo hức chờ đợi.

Hương quê neo giữ ký ức

Trong ẩm thực Nam Bộ, có những món ăn dân dã, nhưng chỉ cần nhắc đến thôi là đủ gợi lên cả một miền ký ức, như món khoai mì hấp nước cốt dừa - món ăn tuổi thơ của rất nhiều người miền Tây.

Viện Phim Việt Nam chiếu phim hướng tới Đại hội Đảng XIV

Hướng tới Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, Viện Phim Việt Nam tổ chức Chương trình chiếu phim cách mạng từ ngày 14 - 17/1, tại Hà Nội.

Văn hoá - Thể thao - Du lịch: Động lực cho phát triển bền vững

Chiều 10/1, tại Hội nghị triển khai công tác văn hoá, thể thao và du lịch năm 2026; tổng kết Đề án “Bảo vệ và phát huy giá trị nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ tỉnh Cà Mau giai đoạn 2021-2025”, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Ngô Vũ Thăng nhấn mạnh: “Văn hoá, Thể thao và Du lịch là sức mạnh nội sinh, là động lực tinh thần quan trọng cho sự phát triển bền vững của tỉnh”.

Lưu giữ khoảnh khắc đẹp

Thích chụp những khoảnh khắc đời thường, phong cảnh... trong quá trình đi du lịch khám phá, Trần Thanh Sang bén duyên với nhiếp ảnh qua kết nối với những tay máy trẻ cùng đam mê trong tỉnh.

Kể chuyện quê hương bằng thời trang

Dưới ánh đèn rực rỡ của sàn diễn thiết kế trang phục văn hoá cấp quốc gia, những thiết kế mang hình ảnh tre Việt, bánh phồng tôm, điện gió Bạc Liêu của Phạm Hoàng Bảo hiện lên mộc mạc mà đầy dụng ý. Ít ai ngờ, tác giả của các bộ trang phục ấy là học sinh sinh năm 2009, Trường THPT Ðiền Hải, xã Long Ðiền.

Bảo tồn nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ

Trước sự phát triển mạnh mẽ của nhiều loại hình giải trí hiện đại, việc tổ chức lớp dạy đờn ca tài tử (ÐCTT) và liên hoan ÐCTT được xem là cách làm thiết thực, hiệu quả nhằm giữ gìn, lan toả và quảng bá giá trị của loại hình nghệ thuật truyền thống.

Tay súng, tay máy ghi ký ức một thời

Bà Nguyễn Thuý Liễu - nữ quay phim đầu tiên của Cà Mau, là một trong những gương mặt tiêu biểu của lực lượng nhiếp ảnh, quay phim miền Tây Nam Bộ trong kháng chiến. Những hình ảnh, thước phim của bà khắc hoạ chân thực và xúc động nỗ lực phi thường của quân, dân ta trong cuộc kháng chiến bảo vệ Tổ quốc.