Thứ sáu, 6-2-26 00:01:47
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Một trang đời mở ra

Báo Cà Mau

(tiếp theo số báo 3442)

Minh họa: B.T

Tẩn liệm má tôi xong vào chiều mùng 9, vậy mà đến chiều mùng 10 vẫn không tìm được con Hiền, tôi vừa khóc mẹ vừa đau em, trái tim tôi như ai cào ai xé. Ba tôi làm nghề bốc thuốc lại ăn ở hiền lành nên người ta rất thương, hơn nữa thảm nạn của gia đình tôi đã làm động lòng cả vùng Vĩnh Trạch. Thế là ai có xuồng cũng làm những công cụ rà soát dòng sông để tham gia tìm kiếm em tôi. Họ lùng sục khắp lòng sông mà qua 1 đêm 2 ngày vẫn không tìm được. Má tôi được quàng 5 ngày thì 5 ngày ấy trời mưa như trút. Cũng là chị Tư Đẩu đến nói với tôi: “Nghe người ta nói rằng phải có một người thân trong gia đình đi tìm thì người chết đuối mới cho mình thấy”… Thế là tôi nhảy xuống xuồng của ai đó đi ra đoạn sông mà người ta rà soát lòng sông và thật lạ lùng chỉ 15 phút sau là người ta phát hiện được em tôi, họ chở nó về nhà đưa ra trước sân mà tẩn liệm cho nó. Tôi đến ngồi bên em gái mình, con Hiền đó ư? Mắt nó khép hờ, vẻ mặt còn thể hiện sự kinh hãi. Tính ra nó đã 16 tuổi rồi, vậy mà chưa một chút “trổ mã con gái”, nó ốm tong ốm teo, da ngăm đen, con mắt của nó buồn thăm thẳm như cuộc đời của nó. Ba Ngân, Hai Cảnh chọc ghẹo thì nó chỉ khóc, không nói đi nói lại bao giờ. Sáng nó cùng với thằng Út Mỹ qua xóm Cả Vĩnh học thì chiều về nó đi câu cá, trên đầu đội cái khăn rằn. Hơn 10 ngày trước nó bị đau răng rồi ngồi khóc, tôi về chở em mình đi ra chợ Bạc Liêu khám. Nhưng không biết căn cớ gì bác sĩ không nhổ răng. Tôi dẫn nó ra chợ Bạc Liêu cho em ăn một tô cháo lòng rồi dẫn nó về cơ quan và lục trong tủ được một tấm cao su cho nó với ý để nó che mưa đi học… Vậy mà hôm đó nó đã rời khỏi cuộc đời của tôi.

Cái tục lệ ở vùng Bạc Liêu từ xưa, hễ mất khi còn nhỏ tuổi thì không được quàng trong nhà, thế là con Hiền được tẩn liệm ngoài sân, rồi đưa đi chôn trong buổi chiều mưa dầm mùng 10 tang thương ấy. Nhà làm mâm cơm đưa ra cái mả mới, tôi đứng khấn vái kêu réo em gái mình về ăn cơm, cứ nghĩ đã 2 ngày 1 đêm nó đói, lạnh dưới lòng sông mà nước mắt tôi chảy không dứt.

Chôn cất má tôi và con Hiền rồi, tôi cũng không đi tập huấn ở Vũng Tàu mà về nhà để dầm mình trong nỗi đau của gia đình, chỗ chôn má tôi và con Hiền nằm ở giữa ruộng, một bên là đám lá dừa nước, một bên là rặng trâm bầu. Hồi đó chưa có nhà cửa của ai, thế nên ở xóm ai cũng sợ, ít dám đi ngang trong những buổi tối.

Còn tôi thì chẳng thấy sợ bởi vì từ đây tôi đã biến thành một con người khác, nếu trước đó tâm hồn tôi trong trẻo ăn nói uyên thuyên, bỗ bã, thì giờ đây tôi trở thành kẻ trầm lặng. Trong đầu tôi, trong tim tôi và trong tâm hồn tôi chất chứa đầy nỗi đau đời, nỗi uẩn khúc cay xé của đời riêng.

Chiều tôi bẻ mấy nhành bông điệp trước cửa nhà rồi đi thất thơ thất thểu, hồn phách xiêu lạc tự nơi nào mà ra mộ mẹ và em. Tôi đốt 3 nén nhang cắm lên mỗi ngôi mộ đất còn nhão ướt, rồi đặt lên đó mấy cánh bông điệp. Sau đó tôi ngồi rất khuya để nghe niềm đau đang lan tỏa trong từng thớ thịt, từng ngõ ngách tâm hồn. Nước mắt tôi chảy ra, có lúc tôi bật khóc thành tiếng. Tôi thương cuộc đời tha phương trôi nổi lạc loài của má tôi từ Cần Thơ về đây, rồi trở thành thân cò lặn lội đồng sâu đầy thương khó cả đời để nuôi con. Tôi thương cho cuộc đời quá ngắn ngủi của em Hiền, rồi tôi đau khi họ chẳng có được một ngày vui, niềm đau làm cho tôi tê buốt, ngây dại. Tôi nằm sải tay ra giữa đồng trước 2 ngôi mộ. Phía dưới mặt tôi là cỏ nước mặn, cỏ năn mọc dài khá dày sau mùa sa mưa, đất thì xâm xấp nước. Có lúc tôi chợt thảng thốt vậy là mẹ và em tôi thật sự ra đi, đi về một nơi xa khuất mà cả đời tôi không còn gặp lại. Chỉ còn lại đây cái mảnh đất ẩm ướt mà tôi đang áp lồng ngực của mình vào nó. Đó là mảnh đất gửi gắm thi hài của mẹ và em. Đó là cánh đồng làng, là đất quê hương, nó đã cùng mẹ ta oằn lưng nuôi ta lớn lên từ tấm bé. Đó là cái mảnh đất mà ở đâu ta cũng nhìn thấy mẹ và em trầm mình cấy lúa trong những chiều mưa tối đất. Nó mang hình hài của mẹ và em, nó biến những thứ ấy thành hồn của nó. Và tự bao giờ đất làng ta biến thành máu thịt của ta.

Từ đó tôi ra đi, hành trang có một cánh đồng. Và cũng từ đó tôi biết rằng cái quê nghèo ấy, cái đồng làng ấy đã đi với tôi cùng năm tháng để an ủi kiếp phong trần khi đời đắng cay, cho ta một tình cảm chân thành trong những trang viết về quê hương, đất nước. Cái làng quê với một địa chỉ cụ thể và bé nhỏ ấy đủ sức minh họa, liên hệ gợi mở với những làng quê rộng lớn để cho ta một tình yêu rộng lớn.

Tôi đã từng nói với các bạn viết trẻ rằng, vốn quý nó có thể thay thế nhiều thứ là một tình yêu quê hương chân thành. Có nó rồi ta sẽ có nhiều thứ khác.

Người sở hữu được nó với tư cách một người cầm bút, anh ta quá hạnh phúc. Đó là người phải có một lần về lạy tạ quê cha đất tổ. Quê hương đã cho anh ta những thứ thuộc về gan ruột, những niềm đau xé nát tâm hồn để mà định hình nhân cách cho anh ta.

(còn nữa)

Nhà văn Phan Trung Nghĩa

Giữ bản sắc cải lương phương Nam

Không chỉ nổi tiếng bởi rừng đước, rừng tràm và con người hào sảng, Cà Mau còn là một trong những cái nôi của đờn ca tài tử, vùng đất thấm đẫm hơi thở cải lương Nam Bộ. Trải qua bao biến thiên, việc dựng lại các vở tuồng cổ cải lương tại Cà Mau hôm nay không đơn thuần là tái hiện một loại hình sân khấu, mà chính là hành trình gìn giữ “hồn cốt” văn hoá đã ăn sâu vào tâm thức người dân phương Nam.

Yêu miền cố đô

Là công chức, công tác tại Ðảng uỷ phường Tây Hoa Lư, tác giả Trường Huy (Nguyễn Xuân Trường) đến với nhiếp ảnh từ tình yêu và tâm huyết với quê hương Ninh Bình. Bằng hình ảnh, anh mong muốn lưu giữ những giá trị văn hoá, lịch sử của vùng đất cố đô.

Rộn ràng đường đua phim Tết 2026

Thị trường phim Việt Nam đang vào giai đoạn sôi động nhất khi mùa phim tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 chuẩn bị khởi chiếu. Những dự án mới nhất vừa được công bố với sự tham gia của các đạo diễn và diễn viên tên tuổi khiến khán giả háo hức chờ đợi.

Hương quê neo giữ ký ức

Trong ẩm thực Nam Bộ, có những món ăn dân dã, nhưng chỉ cần nhắc đến thôi là đủ gợi lên cả một miền ký ức, như món khoai mì hấp nước cốt dừa - món ăn tuổi thơ của rất nhiều người miền Tây.

Viện Phim Việt Nam chiếu phim hướng tới Đại hội Đảng XIV

Hướng tới Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, Viện Phim Việt Nam tổ chức Chương trình chiếu phim cách mạng từ ngày 14 - 17/1, tại Hà Nội.

Văn hoá - Thể thao - Du lịch: Động lực cho phát triển bền vững

Chiều 10/1, tại Hội nghị triển khai công tác văn hoá, thể thao và du lịch năm 2026; tổng kết Đề án “Bảo vệ và phát huy giá trị nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ tỉnh Cà Mau giai đoạn 2021-2025”, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Ngô Vũ Thăng nhấn mạnh: “Văn hoá, Thể thao và Du lịch là sức mạnh nội sinh, là động lực tinh thần quan trọng cho sự phát triển bền vững của tỉnh”.

Lưu giữ khoảnh khắc đẹp

Thích chụp những khoảnh khắc đời thường, phong cảnh... trong quá trình đi du lịch khám phá, Trần Thanh Sang bén duyên với nhiếp ảnh qua kết nối với những tay máy trẻ cùng đam mê trong tỉnh.

Kể chuyện quê hương bằng thời trang

Dưới ánh đèn rực rỡ của sàn diễn thiết kế trang phục văn hoá cấp quốc gia, những thiết kế mang hình ảnh tre Việt, bánh phồng tôm, điện gió Bạc Liêu của Phạm Hoàng Bảo hiện lên mộc mạc mà đầy dụng ý. Ít ai ngờ, tác giả của các bộ trang phục ấy là học sinh sinh năm 2009, Trường THPT Ðiền Hải, xã Long Ðiền.

Bảo tồn nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ

Trước sự phát triển mạnh mẽ của nhiều loại hình giải trí hiện đại, việc tổ chức lớp dạy đờn ca tài tử (ÐCTT) và liên hoan ÐCTT được xem là cách làm thiết thực, hiệu quả nhằm giữ gìn, lan toả và quảng bá giá trị của loại hình nghệ thuật truyền thống.

Tay súng, tay máy ghi ký ức một thời

Bà Nguyễn Thuý Liễu - nữ quay phim đầu tiên của Cà Mau, là một trong những gương mặt tiêu biểu của lực lượng nhiếp ảnh, quay phim miền Tây Nam Bộ trong kháng chiến. Những hình ảnh, thước phim của bà khắc hoạ chân thực và xúc động nỗ lực phi thường của quân, dân ta trong cuộc kháng chiến bảo vệ Tổ quốc.