Thứ năm, 5-2-26 22:22:23
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Một trang đời mở ra

Báo Cà Mau

(tiếp theo số báo 3462 và hết)

Gia đình nhà văn Phan Trung Nghĩa. Ảnh do tác giả cung cấp

Tôi kết thúc quyển sách này trong một đêm trường tĩnh mịch. Ngoài cửa, gió chướng chớm mùa đã thổi về mơn man trời đất. Tôi ngồi lắng nghe tiếng gió lao xao ngoài đồng, trên ngọn lúa mà ngỡ nghe được tiếng hành quân xưa của đoàn quân đi mở đất. Đó không phải là một thứ tiếng của quân reo ngựa hí mà là tiếng của mái chèo khua nhẹ trong đêm trăng, những bước chân âm thầm, cơ nhỡ, lạc loài của người xưa về đây khẩn hoang lập nghiệp mà lập làng xây chợ.

Và cũng trong tiếng gió tôi mơ hồ nghe tiếng thét gào của lửa đạn chiến tranh, của bom pháo đầy trời. Ở đó, cha anh ta đã nhảy vào lửa đỏ đạn bom để giành lấy từng tấc quê hương mình cho tự do độc lập.

Rồi cũng là tiếng gió, gợi cho tôi cái âm thanh xạc xào mái lá ở hai đầu song nhà của một thời nghèo khó để tôi cảm được nỗi nhọc nhằn của quê hương với bao mồ hôi nước mắt để hàn gắn vết thương chiến tranh, xây dựng kinh tế sau ngày hòa bình. Tôi cũng cảm được nỗi khó khăn, vất vả để vượt qua đói nghèo cho Bạc Liêu đi lên khá giả mà tính đến chuyện nâng cao phẩm giá con người bằng bước đi mạnh mẽ và đầy quyết tâm.

Ôi, cuộc đời quanh tôi toàn những công đức, những nhân nghĩa ân tình.

Kính thưa bạn đọc, tôi khởi viết quyển sách này vào năm 2018. Năm đó tôi 58 tuổi, đến khi sách hoàn thành thì là đầu mùa xuân của năm Tân Sửu 2021, tôi đã 61 tuổi. 3 năm về hưu, tôi vật lộn với chữ nghĩa, có nhiều đêm thức trắng, đạt đến “cảnh giới” nhập đồng, giờ nhìn lại thấy đầu mình bạc trắng, khóe mắt rất nhiều dấu chân chim…

Thật ra đây là một cuộc dầm mình trong hoài niệm dài ngày, một kiểu trở về quá khứ của cuộc đời tôi. Tôi xuất thân từ giai tầng thấp nhất của xã hội, từ một làng quê đói nghèo mà đi ra. 20 tuổi tôi vác bút lùng sục khắp hang cùng ngõ hẻm, làng quê hẻo lánh của Bạc Liêu, Cà Mau mà viết văn, làm báo. Hành trang mang theo không phải là một kiến thức cao rộng, uyên thâm mà là một tấc lòng của một con người nhỏ bé, luôn cảm rằng ta được sinh ra và lớn lên bởi công lao nuôi nấng của một bà mẹ nghèo, vất vả như thân cò lặn lội đồng sâu, của một đời cha nghèo vải rách vai, của một làng quê có cánh đồng chát mặn vẫn hoài thai hạt gạo ốm o nuôi ta nên hình, nên vóc. Bằng tấm lòng hàm ơn của mình, tôi ra đời, thấy quê hương đất nước của mình ở đâu cũng đầy những ân sâu nghĩa nặng, cuộc đời bày ra trước mắt tôi đầy những lẽ hay điều đẹp. Thế là chắt chiu, góp nhặt một cách thành ý, say mê và đầy vất vả để đưa nó vào tác phẩm của mình, góp phần làm đẹp cuộc đời.

Rồi một ngày đẹp trời, tôi nhận ra rằng, những lúc tôi sống trong điều hay lẽ đẹp của đất địa này cũng là lúc tôi đứng giữa trời đất mà vận nội công, hít linh khí của trời đất và rồi quê hương đã đáp trả, dạy dỗ, ban tặng cho tôi một tâm hồn, một trí tuệ và một nhân cách của hôm nay.

Cuộc đời riêng hôm nay của tôi là một cán bộ về hưu, sáng tôi chạy xe ra chợ Bạc Liêu uống cà phê, bù khú với bạn bè, trưa một tí tôi ghé nhà đứa con nào đó để ăn cơm trưa. Hễ tôi ghé nhà của đứa nào là tất cả những đứa còn lại xem đó là mâm cơm chung, ít khi đứa nào vắng mặt, kể cả mấy “chàng” rể, mà nhân sự còn được bổ sung thêm bốn đứa cháu nội, ngoại. Kia là chàng Vĩnh Phúc (con của thằng Kiên), nọ là gã Sĩ Thái (con của Ngọc Linh), này là công chúa Giáng Tiên (con của Ngọc Mai) và chàng cuối cùng là thằng Min (con của Ngọc Huyền). Xe tôi vừa ghé, là chúng ùa ra lôi tôi vào rồi hét lên: “Làm cọp đi ông ngoại (ông nội)”. Tôi phải phùng mang, trợn mắt, nhe nanh mà phục vụ. Tôi ngồi ăn một bữa cơm tưng bừng dậy giặc mà rưng rưng hạnh phúc của người già.

Chiều, nếu buồn, tôi cưỡi xe qua xã Vĩnh Trạch, quê cũ của mình, thế là kéo níu, mời gọi. Các cháu, các em đãi cho một bữa cơm canh chua, cá kho vừa mới đặt lú lên hay một nồi cháo gà thả vườn.

Cũng có khi rảnh rỗi, tôi rủ anh Bảy Chánh (nguyên Tổng Biên tập, Chủ tịch Hội Nhà báo tỉnh), anh Vũ Thanh (nguyên Giám đốc Đài TP-TH Bạc Liêu) đi xuống huyện. Ở đó, anh em vẫn còn quý, đãi ăn nhậu tưng bừng, rồi nhét cho một tí quà.

Đối với bạn nghề, mỗi lần tôi xuống Cà Mau, Đỗ Kiến Quốc - Giám đốc Đài PT-TH Cà Mau, Nguyễn Chiến - Tổng Biên tập Báo Cà Mau và nhiều bạn bè cũ, quý mình như người thân, họ ngồi với tôi có khi đến thâu đêm suốt sáng. Và có khi nhớ cơ quan cũ, tôi ghé Báo Bạc Liêu thì Hàn Ái Tiến - Tổng Biên tập, Lâm Anh - Phó tổng Biên tập, rồi Cẩm Thúy, Kim Phượng và nhiều em, cháu vẫn quý mến mình như thuở nào.

Tôi ra đường cảm thấy cuộc đời thật vui, ở đó còn nhiều lắm những ánh mắt nồng ấm gửi cho mình.

Mỗi người có sự nhận diện và nhu cầu về hạnh phúc, sự thành đạt rất khác nhau. Với tôi, những hạnh phúc giản dị, những thành công khiêm tốn của nghề mà tôi đang được hưởng đã làm tôi đã cảm thấy rất mãn nguyện. Như thế là đủ cho một kiếp người.

Và đất địa này đã ban cho tôi những hạnh phúc đó, sự vững vàng cho một đời người đó. Xin được một lần cúi đầu trước quê cha đất tổ và quyển sách này thay cho một tấc lòng thành kính với nguồn cội quê hương.

Nhà văn Phan Trung Nghĩa

Giữ bản sắc cải lương phương Nam

Không chỉ nổi tiếng bởi rừng đước, rừng tràm và con người hào sảng, Cà Mau còn là một trong những cái nôi của đờn ca tài tử, vùng đất thấm đẫm hơi thở cải lương Nam Bộ. Trải qua bao biến thiên, việc dựng lại các vở tuồng cổ cải lương tại Cà Mau hôm nay không đơn thuần là tái hiện một loại hình sân khấu, mà chính là hành trình gìn giữ “hồn cốt” văn hoá đã ăn sâu vào tâm thức người dân phương Nam.

Yêu miền cố đô

Là công chức, công tác tại Ðảng uỷ phường Tây Hoa Lư, tác giả Trường Huy (Nguyễn Xuân Trường) đến với nhiếp ảnh từ tình yêu và tâm huyết với quê hương Ninh Bình. Bằng hình ảnh, anh mong muốn lưu giữ những giá trị văn hoá, lịch sử của vùng đất cố đô.

Rộn ràng đường đua phim Tết 2026

Thị trường phim Việt Nam đang vào giai đoạn sôi động nhất khi mùa phim tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 chuẩn bị khởi chiếu. Những dự án mới nhất vừa được công bố với sự tham gia của các đạo diễn và diễn viên tên tuổi khiến khán giả háo hức chờ đợi.

Hương quê neo giữ ký ức

Trong ẩm thực Nam Bộ, có những món ăn dân dã, nhưng chỉ cần nhắc đến thôi là đủ gợi lên cả một miền ký ức, như món khoai mì hấp nước cốt dừa - món ăn tuổi thơ của rất nhiều người miền Tây.

Viện Phim Việt Nam chiếu phim hướng tới Đại hội Đảng XIV

Hướng tới Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, Viện Phim Việt Nam tổ chức Chương trình chiếu phim cách mạng từ ngày 14 - 17/1, tại Hà Nội.

Văn hoá - Thể thao - Du lịch: Động lực cho phát triển bền vững

Chiều 10/1, tại Hội nghị triển khai công tác văn hoá, thể thao và du lịch năm 2026; tổng kết Đề án “Bảo vệ và phát huy giá trị nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ tỉnh Cà Mau giai đoạn 2021-2025”, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Ngô Vũ Thăng nhấn mạnh: “Văn hoá, Thể thao và Du lịch là sức mạnh nội sinh, là động lực tinh thần quan trọng cho sự phát triển bền vững của tỉnh”.

Lưu giữ khoảnh khắc đẹp

Thích chụp những khoảnh khắc đời thường, phong cảnh... trong quá trình đi du lịch khám phá, Trần Thanh Sang bén duyên với nhiếp ảnh qua kết nối với những tay máy trẻ cùng đam mê trong tỉnh.

Kể chuyện quê hương bằng thời trang

Dưới ánh đèn rực rỡ của sàn diễn thiết kế trang phục văn hoá cấp quốc gia, những thiết kế mang hình ảnh tre Việt, bánh phồng tôm, điện gió Bạc Liêu của Phạm Hoàng Bảo hiện lên mộc mạc mà đầy dụng ý. Ít ai ngờ, tác giả của các bộ trang phục ấy là học sinh sinh năm 2009, Trường THPT Ðiền Hải, xã Long Ðiền.

Bảo tồn nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ

Trước sự phát triển mạnh mẽ của nhiều loại hình giải trí hiện đại, việc tổ chức lớp dạy đờn ca tài tử (ÐCTT) và liên hoan ÐCTT được xem là cách làm thiết thực, hiệu quả nhằm giữ gìn, lan toả và quảng bá giá trị của loại hình nghệ thuật truyền thống.

Tay súng, tay máy ghi ký ức một thời

Bà Nguyễn Thuý Liễu - nữ quay phim đầu tiên của Cà Mau, là một trong những gương mặt tiêu biểu của lực lượng nhiếp ảnh, quay phim miền Tây Nam Bộ trong kháng chiến. Những hình ảnh, thước phim của bà khắc hoạ chân thực và xúc động nỗ lực phi thường của quân, dân ta trong cuộc kháng chiến bảo vệ Tổ quốc.