Thứ sáu, 6-2-26 12:57:51
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Muôn màu Covid

Báo Cà Mau (CMO) Nếu không tính lễ, Tết, giỗ chạp, gia đình ông Tám Tàng ít khi tề tựu đông đủ. Thực hiện giãn cách xã hội theo Chỉ thị của Thủ tướng Chính phủ, ông Tám nhấc máy a-lô khắp lượt các thành viên với yêu cầu cụ thể:

- Thằng Hai dìa nhà gấp, cả vợ con mày nữa. Trí thức, trí đực gì cũng dìa ráo trọi.

- Con Út, dìa gấp hơn anh Hai mày. Văn phòng, văn phéo gì đó dẹp hết.

Vậy là thằng Hai con ông, đang làm việc ở một nhà xuất bản, kèm theo vợ, một giáo viên tiểu học và 2 đứa cháu nội khăn gói quả mướp tức tốc dìa quê trước khi lệnh cách ly siết chặt. Đứa con gái, phụ giúp một văn phòng đa lĩnh vực, ngành nghề cũng tháo chạy về nhà theo lệnh ông Tám.

Trước khi con cháu về nhà, ông Tám Tàng lệnh cho bà Tám:

- Xắt sả, chanh, gừng rồi nấu nước bỏ vô bình thuỷ. Chừng uống rót vô một chút mật ong ruồi nữa để tăng sức đề kháng.

- À mà quên, chuẩn bị thêm rổ bồ kết, tụi nó về là nướng lên xông khói liền. Vi trùng, vi-rút nó sợ loại này lắm.

Bà Tám từ khi nghe dịch, cứ gọi nó là Tô-giô-ta (chớ không phải corona hay Covid-19), lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, sợ tới không ngủ được. Bà hay nói với ông nhà:

- Bận này dịch bệnh chết ở bên Tây, bên Tàu còn hơn chiến tranh hồi đó nữa hen ông! Bởi vậy, Tây, Tàu dễ gì bằng nước mình. Tui là tui thấy nước mình giờ ngon nhứt luôn.

- Nhưng mà tui sợ quá ông à. Hổng biết cái loại Tô-giô-ta này nó sợ nước uống, khói xông của tui mần hông nữa?

Rồi thì con cháu cũng dìa tới nhà. Công việc đầu tiên là a-lô các chú công an xã vô khai báo y tế, đo thân nhiệt. Ngay sau đó, ông Tám Tàng ra lệnh:

Minh hoạ: Minh Tấn

- Tao chỉ đạo theo tinh thần chung, cấm không ai đi ra ngoài đường. Chỉ ở nhà, ăn, ngủ. Còn lại, tao lo hết.

Thằng Hai lên tiếng:

- Ba ơi! Chỉ là giãn cách xã hội thôi mà. Cố gắng giữ nhịp sống bình thường, hạn chế ra ngoài, chớ ai mà cấm tiệt như ba.

Ông Hai giọng gằn từng tiếng:

- Mày tưởng học nhiều là giỏi hơn tía mày hả con? Tao nói ở nhà là ở nhà. Nghe nói bên Tây có người đi ra đường rồi "ngủm" luôn nghen con!

Bà Tám hụ hợ theo chồng:

- Tía bây nói đúng đó con. Má nghe bà Tám Lèo ở xóm trên nói, dịch này giống như tận thế dị đó. Ở nhà có ông bà tổ tiên, Phật phù hộ, chớ ra ngoài là nguy hiểm lắm.

Đứa con gái út trề môi:

- Má tin mấy bà nhiều chuyện, đồn thổi có ngày bị công an mời về xã phạt nóng đó nghen. 

Con dâu ông Tám nhã nhặn:

- Cô Út nói vậy có phần chưa phải. Không ai bất khả chiến bại trước dịch bệnh đâu, người trẻ tuổi cũng không được chủ quan.

Chợt, có tiếng của ai gọi vọng từ đầu ngõ:

- Chú Tám ơi, có ở nhà không?

- Có, ai dị?

- Con, Thanh, Trưởng Công an xã…

- Gì vậy trời? Mới nhắc cái là tới liền sao?- Ông Hai bối rối lầm thầm.

- Chú Hai, con có chuyện muốn thưa… Chẳng là Út Như…

- À, ừ, tao hiểu rồi, mèn đét ơi!!!

Số là Út Như, con gái ông Tám, khi ở thành phố có lui tới mấy quán bar nghe đâu có ca bệnh. Người ta phải đưa Út Như về chỗ cách ly tập trung ở miết trên tỉnh. Xe tới, cán bộ mặc đồ kín mít dắt con gái đi, ông Tám Tàng thất thần, bà Tám khóc mếu máo:

- Chết con tui rồi, trời ơi.

Thằng Hai quạu quọ:

- Chết gì mà chết! Cách ly theo quy định, hết 14 ngày nó về.

- Má, má yên tâm, đâu phải ai cách ly cũng bị bệnh - con dâu ôm vai bà Tám để khuây khoả.

- Má nghe nói, lên trên đó cực khổ lắm ông ơi, rồi biết ai bệnh, ai lành…(hu hu, hức hức).

- Bà có nín liền đi không? Nói hồi tui kêu Công an xã "hốt" luôn bà bây giờ, xàm xí gì đâu không à. Có bệnh hay lành đợi Nhà nước thông báo thì biết liền hà, ở đó mà đoán già đoán non.

Rồi thì, tất cả những người còn lại của nhà ông cũng phải áp dụng biện pháp cách ly tại nhà. Ông Tám Tàng đeo khẩu trang cẩn thận chơi với 2 đứa cháu nội. Con dâu thì thủ thỉ với mẹ chồng. Thằng Hai đem theo một đống sách treo võng ngoài vườn cắm đầu nghiền ngẫm. Cuộc sống gia đình, biết bao lâu rồi ông Hai mới thấy bình an, vui vẻ và ý nghĩa như vậy. Trước giờ, ông có tánh ngang ngạnh như cua, cái gì cũng cãi trôi, cãi nổi, không sợ trời, không sợ đất. Nhưng khi đứa con gái rượu phải cách ly tập trung vì liên quan dịch bệnh, ông nghĩ lung dữ lắm. Hình như, ông bắt đầu biết sợ. Ông lầm rầm khấn vái, mong mọi chuyện êm xuôi, con ông bình an, cả nhà ông cũng bình an. Bà Tám nghe con dâu thỏ thẻ giải thích tình hình dịch bệnh, đâm ra cũng bớt hoảng loạn, đêm ngủ ngon. Vui nhất là 2 đứa nhỏ cháu ông, dìa quê, tụi nó cười tét miệng mà nói với ông bà Tám.

- Nội ơi, vui như Tết dị đó.

Ngày con gái ông về, nó dụi đầu vô má nó mà nói:

- Con xin lỗi tía má, vì con mà cả nhà lo lắng. Lên trên đó, con thấy các y, bác sĩ, các anh bộ đội, công an cực nhọc dữ lắm, lo lắng cho mọi người từng miếng ăn giấc ngủ. Qua đợt này, con hứa danh dự sẽ không lui tới ba biếc, bia bọt gì nữa hết.

Anh Hai trí thức trong nhà, trên tay cầm quyển sách với tựa đề “Tình yêu thời thổ tả”, cười ngầm bí hiểm:

- Thấy vậy chớ hổng phải vậy. Dịch bệnh cũng có cái hay của nó à nghen…

Ông Tám Tàng kết luận:

- Tao ra UBND xã, góp một ít tiền chống dịch, sẵn đem cặp gà biếu anh em làm công tác cực khổ ngoài đó ăn lấy thảo. Cầu trời, khẩn Phật cho dịch bệnh qua nhanh, để người người, nhà nhà bình yên./.

Phạm Quốc Rin

Trải nghiệm cùng nhiếp ảnh

Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Trương Văn Hùng đến với nhiếp ảnh từ tuổi thiếu niên khi chọn nghề chụp ảnh làm nghiệp mưu sinh, sau đó bén duyên ảnh nghệ thuật. Quá trình sáng tác, anh thích chụp thiên nhiên hoang dã, đời sống đồng bào các dân tộc trên mọi miền đất nước, cảnh sắc tươi đẹp của những vùng miền từng đi qua...

Giữ bản sắc cải lương phương Nam

Không chỉ nổi tiếng bởi rừng đước, rừng tràm và con người hào sảng, Cà Mau còn là một trong những cái nôi của đờn ca tài tử, vùng đất thấm đẫm hơi thở cải lương Nam Bộ. Trải qua bao biến thiên, việc dựng lại các vở tuồng cổ cải lương tại Cà Mau hôm nay không đơn thuần là tái hiện một loại hình sân khấu, mà chính là hành trình gìn giữ “hồn cốt” văn hoá đã ăn sâu vào tâm thức người dân phương Nam.

Yêu miền cố đô

Là công chức, công tác tại Ðảng uỷ phường Tây Hoa Lư, tác giả Trường Huy (Nguyễn Xuân Trường) đến với nhiếp ảnh từ tình yêu và tâm huyết với quê hương Ninh Bình. Bằng hình ảnh, anh mong muốn lưu giữ những giá trị văn hoá, lịch sử của vùng đất cố đô.

Rộn ràng đường đua phim Tết 2026

Thị trường phim Việt Nam đang vào giai đoạn sôi động nhất khi mùa phim tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 chuẩn bị khởi chiếu. Những dự án mới nhất vừa được công bố với sự tham gia của các đạo diễn và diễn viên tên tuổi khiến khán giả háo hức chờ đợi.

Hương quê neo giữ ký ức

Trong ẩm thực Nam Bộ, có những món ăn dân dã, nhưng chỉ cần nhắc đến thôi là đủ gợi lên cả một miền ký ức, như món khoai mì hấp nước cốt dừa - món ăn tuổi thơ của rất nhiều người miền Tây.

Viện Phim Việt Nam chiếu phim hướng tới Đại hội Đảng XIV

Hướng tới Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, Viện Phim Việt Nam tổ chức Chương trình chiếu phim cách mạng từ ngày 14 - 17/1, tại Hà Nội.

Văn hoá - Thể thao - Du lịch: Động lực cho phát triển bền vững

Chiều 10/1, tại Hội nghị triển khai công tác văn hoá, thể thao và du lịch năm 2026; tổng kết Đề án “Bảo vệ và phát huy giá trị nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ tỉnh Cà Mau giai đoạn 2021-2025”, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Ngô Vũ Thăng nhấn mạnh: “Văn hoá, Thể thao và Du lịch là sức mạnh nội sinh, là động lực tinh thần quan trọng cho sự phát triển bền vững của tỉnh”.

Lưu giữ khoảnh khắc đẹp

Thích chụp những khoảnh khắc đời thường, phong cảnh... trong quá trình đi du lịch khám phá, Trần Thanh Sang bén duyên với nhiếp ảnh qua kết nối với những tay máy trẻ cùng đam mê trong tỉnh.

Kể chuyện quê hương bằng thời trang

Dưới ánh đèn rực rỡ của sàn diễn thiết kế trang phục văn hoá cấp quốc gia, những thiết kế mang hình ảnh tre Việt, bánh phồng tôm, điện gió Bạc Liêu của Phạm Hoàng Bảo hiện lên mộc mạc mà đầy dụng ý. Ít ai ngờ, tác giả của các bộ trang phục ấy là học sinh sinh năm 2009, Trường THPT Ðiền Hải, xã Long Ðiền.

Bảo tồn nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ

Trước sự phát triển mạnh mẽ của nhiều loại hình giải trí hiện đại, việc tổ chức lớp dạy đờn ca tài tử (ÐCTT) và liên hoan ÐCTT được xem là cách làm thiết thực, hiệu quả nhằm giữ gìn, lan toả và quảng bá giá trị của loại hình nghệ thuật truyền thống.