Thứ hai, 9-2-26 12:11:46
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Ngã ba sông

Báo Cà Mau Hơn ba mươi năm xa quê cũng là ngần ấy năm tôi bị cuốn theo cơn lốc cơm áo gạo tiền, không còn thời gian cho riêng mình. Vậy mà ngộ, có những thứ tưởng chừng như dễ quên nhất thì trong lòng lại nhớ hoài, nhớ tới thắt ruột thắt gan mà không cách nào lý giải được. Ðó là những buổi sáng đi chợ ở quê với má.

Hơn ba mươi năm xa quê cũng là ngần ấy năm tôi bị cuốn theo cơn lốc cơm áo gạo tiền, không còn thời gian cho riêng mình. Vậy mà ngộ, có những thứ tưởng chừng như dễ quên nhất thì trong lòng lại nhớ hoài, nhớ tới thắt ruột thắt gan mà không cách nào lý giải được. Ðó là những buổi sáng đi chợ ở quê với má.

Chợ ở đây không ồn ào với những câu chào mời, hay ngả giá như những chợ ở nơi thành thị. Những người đến đây chủ yếu chỉ trao đổi vài thứ mình có từ khu vườn nhà, hay trao nhau những câu thăm hỏi về mùa màng, thời vụ... Khi nắng lên thì chợ cũng tan. Cách bày trí và hàng hoá của chợ quê cũng lạ hơn, người ta chỉ dùng xịa hay rổ, thúng để trưng bày hàng hoá của mình với những mặt hàng quen thuộc như: bình bát, hẹ nước, năn, bồn bồn, rau dừa, trái giác, rau má, rau đắng đất… và buộc lại từng lọn (bó) nhỏ trông rất đẹp mắt.

Minh hoạ: Khởi Huỳnh

Tôi thích được theo má những buổi chợ Tết hơn vì những ngày này chợ rất đông và hàng hoá cũng phong phú hơn. Các ghe từ các tỉnh về bán đủ các mặt hàng để dùng trong mấy ngày Tết. Nào là bắp cải, củ hành tím, hoa vải, quần áo may sẵn… có khi còn có cả đoàn Sơn Ðông mãi võ. Thú vị nhất ở chợ này, người bán thường là người lớn tuổi hoặc là trẻ em, ít khi thấy những người tuổi trung niên vì họ phải ra đồng hết.

Mấy năm gần đây tôi phát hiện ra gần nơi mình ở có một cái chợ mà thoạt nhìn nó gần giống chợ ở quê tôi. Và nó đã làm tôi thay đổi ít nhiều. Nói thật, dù thỉnh thoảng tôi mới mua vài món ở đây nhưng ngày hai buổi tôi vẫn đến đây chủ yếu chỉ để nhìn ngắm những bó rau từ vườn nhà, con cá sặt bắt từ bờ ao… để đỡ nhớ quê.

Có lẽ ấn tượng nhất với tôi là cụ già bán bông súng, dáng người khắc khổ, đôi bàn tay gân guốc, những móng tay bị phèn bám lâu năm. Cụ già là một “thế mạnh” của khu chợ này, như một “biểu tượng” bền bĩ cho sự dễ thích nghi của chợ quê, cho dù ngay ở giữa lòng đô thị.

Mỗi lần nhìn thấy ông là trong lòng tôi lại nao nao nhớ về con sông trước nhà mình. Một con sông đầy bông súng, quanh năm bông trổ trắng mặt sông. Ngày đó, con sông ấy cũng chẳng có gì đặc biệt hơn các con sông khác ở vùng sông nước. Nhưng với tôi nó là một nhân chứng, người bạn trung thành. Sông và tôi có vô vàn kỷ niệm buồn, vui suốt thời thơ ấu.

Má tôi kể, khi má về làm dâu thì con sông này bông súng đã mọc đầy sông. Trước nhà tôi là khúc sông nhỏ, hai bên bờ là hàng bần già mát rượi. Gió chướng về bông bần rụng trắng mặt sông; bầy cá rô đua nhau đớp mồi làm mặt nước lúc nào cũng sôi động. Buổi trưa nước trong veo, phía gần bờ nhìn thấy tận đáy sông, nhìn rõ cả bầy tép trấu thong dong lội thành đàn.

Thường mấy cô thiếu nữ chèo xuồng đến đoạn sông này thì không chèo nữa. Xuồng được thả trôi. Các cô đặt nón lá xuống, xoã tóc ra hất hất vài cái rồi lấy cây kẹp bồ câu kẹp lên làm duyên. Thấy lạ, tôi hỏi ba: “Sao cô nào chèo tới đây cũng không chèo nữa mà thả trôi, mà còn xoã tóc, và làm điệu hết vậy?”. Ba vừa nói vừa cười đầy vẻ tự tin: “Tại mấy cô biết khúc sông nầy có ba!”. Ba đâu hay má ngồi gần đó, nên lãnh trọn mấy cái nhéo vào hông đau điếng…

Tôi cứ thắc mắc hoài không biết vì sao má lại nhéo ba đau đến vậy. Chiều đó, má giận ba không thèm ăn cơm, cứ ra ngoài hè ngồi hoài. Ba ra hỏi han, má cũng không chịu nói. Lát sau má vừa đi vừa nói: “Tui đâu có cây kẹp bồ câu đâu mà ông ra đây làm gì?”. Ba bật cười: “Tui giỡn chơi chút xíu thôi mà, nếu má thằng An không thích thì tui thề mai mốt không nói nữa”.

Sau này, tôi mới hiểu chuyện cây kẹp bồ câu mà má nói. Ngày xưa cây kẹp tóc có hình bồ câu là mắc lắm, nếu tính ra lúa thì phải mấy giạ nên chỉ những cô gái giàu có mới mua nổi mà thôi.

Nhà tôi nằm ngay ngã ba sông, thường ai đi ngang qua cũng buột miệng khen vì khung cảnh đẹp. Buổi sáng những người trong xóm ra đây quăng chài thả lưới, sông lúc nào cũng rộn rã tiếng cười vui. Khi chiều dần buông, là cảnh sinh hoạt của cánh thương hồ ngay ở bến sông. Chuyện làng, chuyện xóm, chuyện quê hương ở đâu đó được họ nhắc với nhau nghe cứ rưng rưng thương nhớ.

Ngày ấy, chúng tôi ngoài giờ đi học ở trường làng về thì chẳng có niềm vui nào ngoài chuyện đi mót lúa, bắt cua, bắt ốc ngoài đồng hay bẻ ổi những khu vườn trong xóm. Chán thì kéo nhau chạy ra ngã ba sông mà lặn ngụp thoả thích. Nơi ngã ba sông ấy, người ta có bắc một cây cầu khỉ nối liền qua ba bờ sông để tiện cho việc đi lại của người dân nơi đây. Hình dáng nó giống như chữ y, nên những người ở đây đặt cho nó luôn cái tên rất kêu là cầu Chữ Y. Cũng ở chiếc cầu này, đã có biết bao kỷ niệm của tụi con nít chúng tôi.

Hình như trong mỗi cành cây, mỗi cọng cỏ nơi bến sông ngày ấy đều đã giữ một câu chuyện về thời còn cởi truồng tắm sông của nhiều đứa trẻ trong xóm. Bây giờ, thỉnh thoảng khi gặp nhau qua điện thoại, có đứa lại hỏi thăm về cái bến sông xưa, về cây bần lão, về cây cầu Chữ Y…

Biết trả lời làm sao, vì trăm năm bãi bể còn hoá nương dâu thì nói gì đến một cái bến sông, giờ chắc đã trôi vào đâu đó trong ngút ngàn ký ức./.

Tạp văn của Khởi Huỳnh

Yêu vẻ đẹp đất nước

Là kỹ sư ngành công nghiệp điện, công tác tại Tổng công ty Ðiện lực - TKV, từ chỗ xem chụp ảnh như thói quen, một phần công việc, thường chụp ảnh máy móc, thiết bị..., Nguyễn Việt Hoàng Long dần đam mê nhiếp ảnh, muốn giữ lại thật nhiều khoảnh khắc đẹp trong cuộc sống, để chia sẻ rộng rãi đến mọi người.

Nguyễn Ðặng Khã Trâm: Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025

Góp mặt trong Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025, Nguyễn Ðặng Khã Trâm (quê Cà Mau) không chỉ ghi dấu ấn cá nhân mà còn lan toả hình ảnh sinh viên vùng đất địa đầu cực Nam tự tin, năng động, sẵn sàng hội nhập và cống hiến.

Trải nghiệm cùng nhiếp ảnh

Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Trương Văn Hùng đến với nhiếp ảnh từ tuổi thiếu niên khi chọn nghề chụp ảnh làm nghiệp mưu sinh, sau đó bén duyên ảnh nghệ thuật. Quá trình sáng tác, anh thích chụp thiên nhiên hoang dã, đời sống đồng bào các dân tộc trên mọi miền đất nước, cảnh sắc tươi đẹp của những vùng miền từng đi qua...

Giữ bản sắc cải lương phương Nam

Không chỉ nổi tiếng bởi rừng đước, rừng tràm và con người hào sảng, Cà Mau còn là một trong những cái nôi của đờn ca tài tử, vùng đất thấm đẫm hơi thở cải lương Nam Bộ. Trải qua bao biến thiên, việc dựng lại các vở tuồng cổ cải lương tại Cà Mau hôm nay không đơn thuần là tái hiện một loại hình sân khấu, mà chính là hành trình gìn giữ “hồn cốt” văn hoá đã ăn sâu vào tâm thức người dân phương Nam.

Yêu miền cố đô

Là công chức, công tác tại Ðảng uỷ phường Tây Hoa Lư, tác giả Trường Huy (Nguyễn Xuân Trường) đến với nhiếp ảnh từ tình yêu và tâm huyết với quê hương Ninh Bình. Bằng hình ảnh, anh mong muốn lưu giữ những giá trị văn hoá, lịch sử của vùng đất cố đô.

Rộn ràng đường đua phim Tết 2026

Thị trường phim Việt Nam đang vào giai đoạn sôi động nhất khi mùa phim tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 chuẩn bị khởi chiếu. Những dự án mới nhất vừa được công bố với sự tham gia của các đạo diễn và diễn viên tên tuổi khiến khán giả háo hức chờ đợi.

Hương quê neo giữ ký ức

Trong ẩm thực Nam Bộ, có những món ăn dân dã, nhưng chỉ cần nhắc đến thôi là đủ gợi lên cả một miền ký ức, như món khoai mì hấp nước cốt dừa - món ăn tuổi thơ của rất nhiều người miền Tây.

Viện Phim Việt Nam chiếu phim hướng tới Đại hội Đảng XIV

Hướng tới Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, Viện Phim Việt Nam tổ chức Chương trình chiếu phim cách mạng từ ngày 14 - 17/1, tại Hà Nội.

Văn hoá - Thể thao - Du lịch: Động lực cho phát triển bền vững

Chiều 10/1, tại Hội nghị triển khai công tác văn hoá, thể thao và du lịch năm 2026; tổng kết Đề án “Bảo vệ và phát huy giá trị nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ tỉnh Cà Mau giai đoạn 2021-2025”, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Ngô Vũ Thăng nhấn mạnh: “Văn hoá, Thể thao và Du lịch là sức mạnh nội sinh, là động lực tinh thần quan trọng cho sự phát triển bền vững của tỉnh”.

Lưu giữ khoảnh khắc đẹp

Thích chụp những khoảnh khắc đời thường, phong cảnh... trong quá trình đi du lịch khám phá, Trần Thanh Sang bén duyên với nhiếp ảnh qua kết nối với những tay máy trẻ cùng đam mê trong tỉnh.