Thứ năm, 5-2-26 13:23:44
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Nghĩ thương ông bà…

Báo Cà Mau

Nhìn làn khói tỏa quanh di ảnh ông bà ngoại với gương mặt hiền từ, tôi tưởng như ông bà đang cười với tôi. Trên bàn thờ là hai chén chè còn ấm cùng với một xấp giấy tiền vàng mã. Đốt nhang khấn vái ông bà về ăn, xong tôi quay qua dặn cậu Ba: “Một hồi hết nhang, cậu nhớ đốt dùm con giấy tiền này nghen cậu!”. Cậu ậm ừ: “Để cậu đốt, mà biết có nhận được không con ơi, chết là hết”…

Minh họa: B.T

Chết là hết, chắc chắn là vậy rồi. Cho nên, nào giờ, việc rải vàng mã tiễn đưa người quá cố về nơi an nghỉ, hay đốt “vàng bạc đại”, “đô âm phủ” cho người đã khuất, với tôi, có làm thì chỉ là vì làm cho đúng phong tục của người xưa mà thôi. Thế mà, sau một giấc chiêm bao, tôi đã lật đật đi mua một xấp tiền vàng mã để gửi cho ông bà mình.

Đêm đó, tôi mơ thấy ông ngoại ngồi trên bộ bàn ghế quen thuộc trong ngôi nhà cũ, nơi mà ông bà đã nuôi nấng mẹ và cậu tôi hồi nhỏ. Ngoại cầm trên tay cái bánh dừa, ngồi ăn ngon lành. Ông vừa ăn, vừa nói với tôi: “Ông hết tiền rồi, đói bụng nên mua cái bánh dừa ăn đỡ đói”. Tôi tỉnh giấc bàng hoàng, mơ mà rõ mồn một. Gương mặt khắc khổ của ông hiển hiện đó, làm tôi nhớ lại những năm tháng còn thơ dại, bên ông, bên bà…

Mẹ và cậu tôi lớn lên trong một gia đình không đủ ấm để gọi là tổ ấm. Ông bà ngoại tôi ít chữ, nghèo khó. Bà tôi bán buôn ngoài chợ, bữa ế nhiều hơn đắt nên thiếu trước hụt sau rồi nợ nần chồng chất; ông ngoại tôi cũng làm thuê thành ra tiền nong chật vật. Chủ nợ kiếm đến nhà đòi bữa sáng thì y như rằng bữa chiều đó sẽ có những trận cãi nhau. Mẹ kể, mẹ và cậu tôi ám ảnh cảnh đó cho tới lớn. Khi chúng tôi còn nhỏ, thỉnh thoảng vẫn chứng kiến ông bà cãi nhau, mà những đứa trẻ con, nhìn cảnh đó sợ lắm. 

Chuyện người lớn tụi con cháu không hiểu hết. Nhưng cái tình thương bao la mà ông bà dành cho cháu là điều mà chúng tôi luôn ghi khắc trong lòng. Cha tôi bệnh đột ngột qua đời khi mới 45 tuổi. Thế là ông bà dù không thuận thảo vẫn cùng nhau mỗi người phần việc của mình để san sẻ gánh nặng nuôi 4 đứa con nheo nhóc của mẹ tôi. Lúc cha tôi mất, bà ngoại vẫn còn cái tiệm hàng xén trước nhà. Ngoại bán hủ tíu cà-ri mỗi buổi sáng. Hôm nào tụi tôi đi học, ngoại cũng đón lại cho ăn. Ăn hoài một món sợ cháu ngán, ngoại đón mấy bà bạn hàng bán khoai, bán xôi, đổi hủ tíu lấy củ khoai, gói xôi để cháu mình đổi món. Buổi tối nấu cà-ri để sáng bán thì lâu lâu ngoại múc chừa lại một tô để mẹ con tôi có món ăn trong bữa cơm chiều. Còn những ngày tết, ngoại bán bún nước lèo, trứng vịt lộn. Ngoại đi chợ, làm cá, lặt rau, bằm tương ớt, rửa tô… loay hoay suốt ngày vừa bán, vừa làm những công việc đó. Ngoại lủi thủi làm chỉ một mình, không kêu đứa nào tiếp giúp, chắc ngoại nghĩ ba ngày tết, để con cháu vui chơi. Cho đến những ngày ngoại bệnh tuổi già, nằm liệt giường mới bất lực để con cháu chăm sóc. Một hôm, lúc lau mình cho ngoại, nhìn thấy cái lưng ngoại bị cong giữa đường xương sống thì tôi mới biết mình đã vô tâm như thế nào…

Ông bà tôi sống không hạnh phúc với nhau, nhưng điểm chung của hai người là đều thương yêu con cháu. Bà thương tôi bao nhiêu thì ông cũng thương tôi bấy nhiêu. Tình thương của người nghèo cũng khác. Ngày tôi được Đài PT-TH Bạc Liêu thông báo tập trung đến để đưa đi Vĩnh Long nhập học, từ nhà chạy lên đài khá xa, tôi ngồi xe máy cũ cha chở, còn ông ngoại đạp chiếc xe cà tàng đi theo sau. Ông đến mà không lại gần tôi. Bởi sợ tôi ngại vì có một ông ngoại nghèo… Ông đứng ở rất xa nhìn theo cho đến khi tôi lên xe cùng đám bạn. Ngồi trên xe nhìn ông quay lưng đạp xe về, tôi nghe cay khóe mắt…

Ông ngoại thương bầy cháu bằng tình thương thầm lặng như vậy. Ông nghèo nên cũng chẳng có gì để giúp đỡ về kinh tế khi đám cháu mồ côi cha. Nhớ những ngày mưa dầm, ao rau muống quanh nhà tôi lên chồi non mơn mởn, là lúc ông lội xuống, cắt rau muống mấy giờ đồng hồ. Tay chân tím đi vì lạnh mà ngoại vẫn ngồi bệt ra sân, lặt rau xong, ngoại cột từng bó rất đều rồi kêu mối quen bán để gom góp tiền cho tụi tôi ăn học. Tôi nhớ, ông ngoại có thói quen bất di bất dịch là đêm 30 tết lật đật nấu nồi chè khoai môn cúng ông bà (có khi tại ông bà cố tôi thích ăn món này). Cho nên khi tôi chiêm bao thấy ông ngoại về thì lại nhớ mà nấu món ông ưa thích vậy. Biết ông bà có ăn được không, nhưng giờ đây, ngoài việc nấu những món ngon để dâng lên bàn thờ, sống tốt đời mình để người mãn nguyện nơi chín suối thì tụi tôi còn biết làm gì để đền đáp công ơn…

Tôi không tin chuyện hóa vàng, đốt tiền cho người bên kia thế giới. Cũng như việc cúng kiếng những món ngon, trong những dịp giỗ quảy cũng chỉ là để tưởng nhớ công đức sinh thành, dưỡng dục của ông bà, cha mẹ mà thôi… Nhưng dẫu sao, đó là đức tin cuối cùng, chuyện người còn sống có thể làm được để tưởng nhớ người đã khuất. Tôi dậy từ sáng sớm để nấu món chè ngoại tôi ưa thích và mua một xấp tiền vàng mã để gửi cho ngoại cũng là vì niềm tin đó.

Nhật Quỳnh

Giữ bản sắc cải lương phương Nam

Không chỉ nổi tiếng bởi rừng đước, rừng tràm và con người hào sảng, Cà Mau còn là một trong những cái nôi của đờn ca tài tử, vùng đất thấm đẫm hơi thở cải lương Nam Bộ. Trải qua bao biến thiên, việc dựng lại các vở tuồng cổ cải lương tại Cà Mau hôm nay không đơn thuần là tái hiện một loại hình sân khấu, mà chính là hành trình gìn giữ “hồn cốt” văn hoá đã ăn sâu vào tâm thức người dân phương Nam.

Yêu miền cố đô

Là công chức, công tác tại Ðảng uỷ phường Tây Hoa Lư, tác giả Trường Huy (Nguyễn Xuân Trường) đến với nhiếp ảnh từ tình yêu và tâm huyết với quê hương Ninh Bình. Bằng hình ảnh, anh mong muốn lưu giữ những giá trị văn hoá, lịch sử của vùng đất cố đô.

Rộn ràng đường đua phim Tết 2026

Thị trường phim Việt Nam đang vào giai đoạn sôi động nhất khi mùa phim tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 chuẩn bị khởi chiếu. Những dự án mới nhất vừa được công bố với sự tham gia của các đạo diễn và diễn viên tên tuổi khiến khán giả háo hức chờ đợi.

Hương quê neo giữ ký ức

Trong ẩm thực Nam Bộ, có những món ăn dân dã, nhưng chỉ cần nhắc đến thôi là đủ gợi lên cả một miền ký ức, như món khoai mì hấp nước cốt dừa - món ăn tuổi thơ của rất nhiều người miền Tây.

Viện Phim Việt Nam chiếu phim hướng tới Đại hội Đảng XIV

Hướng tới Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, Viện Phim Việt Nam tổ chức Chương trình chiếu phim cách mạng từ ngày 14 - 17/1, tại Hà Nội.

Văn hoá - Thể thao - Du lịch: Động lực cho phát triển bền vững

Chiều 10/1, tại Hội nghị triển khai công tác văn hoá, thể thao và du lịch năm 2026; tổng kết Đề án “Bảo vệ và phát huy giá trị nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ tỉnh Cà Mau giai đoạn 2021-2025”, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Ngô Vũ Thăng nhấn mạnh: “Văn hoá, Thể thao và Du lịch là sức mạnh nội sinh, là động lực tinh thần quan trọng cho sự phát triển bền vững của tỉnh”.

Lưu giữ khoảnh khắc đẹp

Thích chụp những khoảnh khắc đời thường, phong cảnh... trong quá trình đi du lịch khám phá, Trần Thanh Sang bén duyên với nhiếp ảnh qua kết nối với những tay máy trẻ cùng đam mê trong tỉnh.

Kể chuyện quê hương bằng thời trang

Dưới ánh đèn rực rỡ của sàn diễn thiết kế trang phục văn hoá cấp quốc gia, những thiết kế mang hình ảnh tre Việt, bánh phồng tôm, điện gió Bạc Liêu của Phạm Hoàng Bảo hiện lên mộc mạc mà đầy dụng ý. Ít ai ngờ, tác giả của các bộ trang phục ấy là học sinh sinh năm 2009, Trường THPT Ðiền Hải, xã Long Ðiền.

Bảo tồn nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ

Trước sự phát triển mạnh mẽ của nhiều loại hình giải trí hiện đại, việc tổ chức lớp dạy đờn ca tài tử (ÐCTT) và liên hoan ÐCTT được xem là cách làm thiết thực, hiệu quả nhằm giữ gìn, lan toả và quảng bá giá trị của loại hình nghệ thuật truyền thống.

Tay súng, tay máy ghi ký ức một thời

Bà Nguyễn Thuý Liễu - nữ quay phim đầu tiên của Cà Mau, là một trong những gương mặt tiêu biểu của lực lượng nhiếp ảnh, quay phim miền Tây Nam Bộ trong kháng chiến. Những hình ảnh, thước phim của bà khắc hoạ chân thực và xúc động nỗ lực phi thường của quân, dân ta trong cuộc kháng chiến bảo vệ Tổ quốc.