Thứ năm, 7-5-26 21:38:55
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Người về muộn

Báo Cà Mau Bình! Cuối cùng, chỉ có ông và góc bãi biển này tôi còn nhận ra thôi. Tôi cứ ngỡ chẳng bao giờ còn gặp lại ông dù biết rằng, gặp là để gặp, vậy thôi. Nhờ cô Hạnh tôi biết cái quán này, bởi có lần các thầy cô đã đến đây trong một lần họp mặt. Cô nói, không biết nhà ông còn ở đây không, thời buổi này, vật đổi sao dời, mau lắm!

Bình! Cuối cùng, chỉ có ông và góc bãi biển này tôi còn nhận ra thôi. Tôi cứ ngỡ chẳng bao giờ còn gặp lại ông dù biết rằng, gặp là để gặp, vậy thôi. Nhờ cô Hạnh tôi biết cái quán này, bởi có lần các thầy cô đã đến đây trong một lần họp mặt. Cô nói, không biết nhà ông còn ở đây không, thời buổi này, vật đổi sao dời, mau lắm!

Oanh xoay xoay ly sinh tố nhưng không uống, nhìn về phía cuối bãi biển. Thành phố này tôi rong rủi cả tuần nay, mọi nơi đều thay đổi, thay đổi đến mức không nghĩ là mình từng sống ở đây hai mươi năm đầu đời. Ông biết không, tìm một nơi mình quen biết, để đừng lạc đường, tôi không nhìn quang cảnh mà nhìn xuống chân mình. Tới ngã tư này thì quẹo trái, một đỗi nữa tới ngã ba, đi về phía tay phải, vài chục bước nữa tới ngôi trường tiểu học ngày xưa. Ðúng là có một ngôi trường nơi đó, nhưng không phải là ngôi trường tiểu học ngày xưa tường vàng, ngói đỏ rong rêu. May là hàng còng cổ thụ còn trước sân, nơi tôi và đám bạn thuở bấy giờ nhảy dây, chơi lò cò vào mỗi giờ chơi. Tự dưng, mắt mình rơm rớm nước không biết vì lẽ gì. Không còn gì gọi là cũ nữa trong không gian này, vậy mà sao tôi như còn nhận ra dấu chân, bóng người năm cũ…

Minh hoạ: HOÀNG VŨ

Góc bãi biển này ông không biết đâu. Ở đó có một rặng đá nhô ra, nơi mà lần cắm trại cuối cùng của năm học cuối cùng, ông nhớ không? Nơi đám con gái che nhau thay đồ trong hốc đá. Che cho dữ, sau cùng, thay đồ xong, ngước lên mới biết, phía trên là con đường người xe qua lại dập dìu. Nhờ chút ngỡ ngàng, cái rặng đá và đám rau muống biển trên bờ cát vàng thoai thoải đó mà tôi nhận ra mình, nhận ra tháng ngày đã trôi theo thời gian hơn bốn mươi năm. Ðôi khi nghĩ, tại mình đèo bồng, chớ gần suốt cuộc đời, những nơi đã đi qua, bao nhiêu bãi bờ, sóng biển, cát vàng, mắc cái giống gì cứ nhớ về cái bờ biển thuở còn hoang sơ ấy. Ở một đất nước gần trăm triệu dân, biết bao lần, bao nhiêu người bạn đã từng mượn tôi quyển tập, quyển sách tuổi học trò như ông, mà hơn ba mươi năm trời tôi đâu gặp khuôn mặt lúc nào cũng cà hất như khuôn mặt của ông đâu, nên tôi lại phải tìm về. Bốn chục năm trời, cảnh cũ còn chẳng thể chờ mình, huống chi là người về muộn. Mọi thứ trở nên lạ lùng, xa lạ, vậy mà trong lòng tôi cứ mong gặp lại ngày còn nhỏ đó.

Mấy hôm rày tôi ở nhà cô Hạnh. Lòng vòng mấy ngày không gặp một người quen, tôi chợt nhớ nhà cô Hạnh, cô dạy Lý - Hoá tụi mình hồi cấp ba đó. Nhớ vì hồi xưa, mấy lần cô biểu tôi đến nhà để cô dạy thêm cho. Nhà cô trên đường Nguyễn Thái Học, tôi cũng đi theo trí nhớ của mình. May là tôi đã gặp. Ngôi nhà nho nhỏ, cũ kỹ và phong trần như dáng vẻ cô bây giờ. Cô đã nghỉ hưu mười mấy năm rồi và vẫn không lập gia đình. Cô mặc bộ đồ lam của người tu hành, chỉ mới xưng tên thôi cô đã ôm chặt tôi vào lòng và cười thật lâu. Nụ cười của cô không thể lẫn với ai được nữa. Ðôi mắt cô cũng cười mà ươn ướt. Ngày mới ra trường, cô Hạnh là người trẻ, đẹp nhất trường. Ðám học trò đứa nào cũng mến cô bởi cô vui vẻ lại dễ gần. Hồi mới về trường dạy học, cô mướn nhà trọ ở một mình, nên buồn. Mỗi lần tan trường, đứa này, đứa kia giành đưa cô về. Ðứa nào mời cô cũng đi, toàn là xe đạp. Rồi cô biểu đứa này, đứa kia ghé nhà để cô chỉ bài thêm.

Ở nhà cô Hạnh, ăn cơm chay, mỗi đêm nghe cô tụng kinh, gõ mõ. Bữa nào cô cũng ăn đậu que chấm chao, tàu hũ kho tương và uống nước lá sa kê tối ngày. Tôi chở cô bằng chiếc Honda màu đỏ cũ kỹ của cô ngày nào khắp nơi trong thành phố. Cô nhắc cho tôi nhớ ngày trước, ở đây là chỗ nào rồi hỏi tôi còn nhớ không. Buổi chiều, cô trò ra bãi biển, ngồi trên bực đá nhìn ngoài biển khơi xa, xanh ngắt. Biển cả mênh mông mà không nơi nắm níu, không có điểm tựa cho đôi mắt với tầm nhìn không còn xa hơn được nữa, không rõ một bờ bến nào, cứ mông lung, mênh mang mà vời vợi trong lòng. Thường sau mỗi buổi đi, cô Hạnh kêu chở tới một quán bán cơm chay của một phật tử quen. Cô Hạnh kêu tôi ăn thức ăn mặn đi, để ở nước ngoài lâu ngày, về nước thèm món này món nọ mà không được ăn cho đỡ nhớ. Tôi nói, ở xa bao nhiêu năm tôi nhớ quá nhiều thứ, thèm quá nhiều thứ nhưng thèm ăn thì không nhiều. Cô cười, tôi cũng cười…

Nói chuyện bây giờ cô Hạnh thường dùng những từ nhân quả, vô thường, nhân duyên, nghiệp chướng… mỗi lần nói cô thường giải thích thêm cho tôi được rõ. Ðêm khó ngủ, tôi ngồi xếp bằng trong mùng nhìn cô lặng lẽ tụng kinh trước bàn thờ nho nhỏ. Tiếng cô chậm, buồn, đều đặn theo tiếng mõ, chuông. Chỉ có ngọn đèn nho nhỏ trên bàn thờ, không gian quanh cô chìm vào bóng đêm đặc quánh. Tôi tưởng tượng ra góc buồn của một đời người. Nó lặng lẽ, âm thầm, tối tăm và khép kín. Lẽ gì cô Hạnh hướng đến nơi của những người có thể gọi tên, hình dung ra được dáng hình mà đã không bao giờ gặp được ở trần gian.

***

Bình, sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, sống với nghề lái xe tải. Sau này làm việc cho dầu khí hơn chục năm và đã nghỉ hưu. Bình lấy vợ muộn, có một đứa con gái và đứa cháu trai đầu tiên năm nay vào học lớp hai. Oanh mở túi lấy mấy hộp bánh kẹo mang về tặng cho Bin - cháu ngoại của Bình. Bình kêu thằng cháu khoanh tay, nói cảm ơn bà! Trời ơi, tiếng bà nghe sao thăm thẳm, cứ như người từ người ngoài hành tinh mới bước xuống trái đất!

Oanh từ giã, Bình nói để đưa Oanh về nhưng Oanh từ chối dù đã từng mơ một lần như vậy. Oanh nói vui, chuyện trò cả buổi là đủ rồi, không khéo, bà ngoại thằng Bin buồn! Oanh cười, Bình cũng cười: "Già hết rồi mà!". Oanh còn vói lại: "Ví thử trừ ra bốn mươi năm không gặp, đôn thời gian ấy lại thử coi bây giờ mình bao nhiêu tuổi mà già!". Chỉ còn thấp thoáng hai nụ cười không rõ buồn hay vui nhưng trong lòng ai cũng biết, chắc không còn nhân duyên gặp lại./.

Trần Xuân Linh

Biến “hạt ngọc của biển” thành chất liệu nghệ thuật độc đáo

Nghề làm muối ở Bạc Liêu (nay là tỉnh Cà Mau) với hơn 100 năm hình thành và phát triển đã được công nhận là Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia. Từ những hạt muối mặn mòi của biển cả, thầy và trò Trường THCS Hưng Phú (xã Vĩnh Thanh) đã sáng tạo nên các tác phẩm “tranh muối” độc đáo, góp phần quảng bá nghề muối truyền thống của quê hương.

Hào khí Giồng Bốm rực cháy qua vở cải lương “Mặt trời đỏ”

Nằm trong chuỗi hoạt động chào mừng kỷ niệm 80 năm Trận Giồng Bốm (1946-2026), tối 29/4, Đoàn Cải lương Cao Văn Lầu (tỉnh Cà Mau) tổ chức đêm diễn đặc biệt, tái hiện vở cải lương kinh điển “Mặt trời đỏ”. Chương trình nghệ thuật này như lời tri ân các anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống trên mảnh đất địa linh nhân kiệt.

Nguyên Phó Trưởng ban Thường trực Ban Nội chính Trung ương tham quan gian hàng tranh gạo

Ngày 27/4, đồng chí Võ Văn Dũng, nguyên Uỷ viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng, nguyên Phó Trưởng ban Thường trực Ban Nội chính Trung ương, cùng đồng chí Ngô Vũ Thăng, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Cà Mau, đến tham quan không gian trưng bày tranh nghệ thuật từ hạt gạo tại Quảng trường Hùng Vương, phường Bạc Liêu.

Kể chuyện bằng hình ảnh

Giữa nhịp sôi động của báo chí hiện đại, nơi thông tin được truyền tải từng giây, Nhà báo Võ Công Danh Việt chọn cách riêng tiếp cận độc giả: kể chuyện bằng hình ảnh.

Cà Mau rực sắc văn hoá qua “Vầng trăng cổ nhạc” lần 263

Chương trình nghệ thuật “Vầng trăng cổ nhạc” lần 263 diễn ra tối 26/4 tại Quảng trường Hùng Vương (phường Bạc Liêu) trong không khí trang trọng, đậm đà bản sắc văn hoá Nam Bộ.

KẾT QUẢ HỘI THI “MÓN NGON TỪ GẠO” 2026

Món ngon từ gạo quê hương

Hội thi “Món ngon từ gạo” do Hội Liên hiệp Phụ nữ (LHPN) tỉnh Cà Mau tổ chức vào sáng 26/4, trong khuôn khổ hoạt động của Tuần lễ Khoa học, Công nghệ - Văn hoá, Du lịch và Cuộc thi “Gạo ngon ĐBSCL” lần thứ I/2026.

Rộn ràng Lễ hội Nghinh Ông Gành Hào

Sáng 26/4 (mùng 10/3 năm Bính Ngọ), tại xã Gành Hào, Ban Trị sự Lăng Ông Nam Hải long trọng tổ chức nghi thức thỉnh và nghinh Ông từ biển về chánh điện. Đây là hoạt động chính của Lễ hội Nghinh Ông Gành Hào lần thứ XXIII/2026.

Kết quả Cuộc thi gạo ngon ĐBSCL 2026

Giỗ Tổ Hùng Vương - Hành trình gìn giữ cội nguồn và sức mạnh dân tộc

Giỗ Tổ Hùng Vương vào ngày mùng 10 tháng 3 âm lịch hằng năm mang ý nghĩa đặc biệt sâu sắc, gắn với cội nguồn dựng nước của dân tộc Việt Nam. Trải qua hàng nghìn năm, đây không chỉ là lễ hội truyền thống mà còn trở thành Quốc lễ, thể hiện đạo lý “uống nước nhớ nguồn”.