Thứ bảy, 7-2-26 20:09:21
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Nhớ tiếng rao của ba

Báo Cà Mau (CMO) Mấy tháng nay, dù mưa hay nắng, cứ tầm 3 giờ chiều là có một người đàn bà luống tuổi đạp chiếc xe đạp cọc cạch ngang qua cơ quan tôi, kèm theo tiếng rao buồn thăm thẳm phát ra từ chiếc loa nhỏ xíu đặt ở phía trước rổ xe: “Ai mua ya-ua, sinh tố hôn?”. Phía sau xe là một chiếc thùng nhựa to đùng.

Dù chưa một lần gọi bà lại mua, nhưng lần nào nghe tiếng rao ấy tôi cũng chạy tới bên cửa sổ đứng nhìn, tới khi dáng bà khuất dần trong dòng người hối hả mới trở vào. Trong lòng tôi bất chợt hiện lên hình ảnh ngày xưa ba tôi đạp xe đi hớt tóc dạo và tiếng rao khàn đặc, có lúc đứt quãng “hớt tóc, hớt tóc…h...ô...n".

Minh hoạ: K.H.

Không biết từ bao giờ con hẻm nơi tôi ở bị những người trong thị xã gọi là “hẻm nghèo”. Có thể họ gọi không sai, nhưng sao mỗi lần nghe ai đó nói tới hai từ “hẻm nghèo” là trong lòng lại quặn thắt. Có lần thằng bạn rủ tôi về nhà chơi, giới thiệu tôi với má nó: “An là bạn học thân nhất của con, nhà nó ở “hẻm nghèo”. Nghe nó nói vậy, tôi tự ái bỏ về một nước mà không lời từ giã, trong sự ngỡ ngàng của nhiều người.

Má kể, ngày xưa khi má về làm dâu, con đường này rộng lắm và có tên đường đàng hoàng. Theo thời gian, con cái những người trong xóm này lớn lên rồi lập gia đình, nhưng ai cũng nghèo nên tiền đâu mà mua nhà cho con ra riêng, nên cứ hễ đứa nào lập gia đình thì nới ra một ít, nhà này nới được thì nhà kia làm theo, riết rồi con đường thành hẻm hồi nào hổng hay. Tới khi tôi lớn lên thì chỉ còn qua lại được một chiếc xe, ai muốn chạy ra hay chạy vào thì bóp kèn từ xa, đi xe đạp thì la làng lên để người khác biết mà lui lại…

Những người dân ở đây đa phần là người nghèo, sống bằng nghề làm mướn hoặc phụ hồ… Con nít ít khi được học hành, tối ngày ở trần trùng trục rủ nhau đi lượm ve chai. Gia đình tôi đỡ hơn một chút, vì ba tôi có nghề hớt tóc dạo (nghề này của ông cố tôi truyền lại). Tôi nghĩ, nghề hớt tóc cũng vất vả không kém những nghề khác, nhưng được cái nhẹ nhàng hơn và chủ động trong công việc. Có lần vừa về tới nhà, ba lẩm nhẩm một mình: “Ước gì có tiền thuê cái ki-ốt ngoài chợ hớt tóc cho khoẻ”. Nhưng đó chỉ là ước mơ thôi vì một mình ba phải nuôi cả gia đình 11 người con đang tuổi ăn, tuổi học.

Hằng ngày, khi gà gáy canh ba, má đã thức dậy nấu cơm, làm đồ ăn để vô cà men rồi treo lên xe sẵn cùng túi đồ nghề của ba. Khi trời đâm mây ngang, má gọi ba thức dậy. Ba chuẩn bị thêm vài thứ cá nhân rồi dắt xe đạp ra khỏi nhà. Mỗi ngày ba đạp xe đi rất xa, có khi mấy chục cây số, rồi từ đó bắt đầu rao và hớt dài dài về. Cứ mỗi ngày ba đi một con đường và non một tháng thì ba mới quay trở lại. Hôm nào về, trên xe ba cũng có một bọc gạo, vài thứ rau cải mà người ta trả công hớt tóc cho ba, cũng có khi là bọc ổi vườn chín. Những lúc đó anh em tôi ai cũng khoái, đứa nào cũng ăn lấy ăn để. Ba cực khổ suốt năm là vậy nhưng cũng chỉ tạm đủ lo cho anh em tôi ngày hai bữa cơm đạm bạc.

Hiểu được cuộc sống chật vật nơi thành thị của gia đình tôi nên nhiều lần ngoại kêu ba má về quê, ngoại cho ruộng vườn làm ăn đỡ vất vả, nhưng ba nhất quyết không chịu. Ba sợ về ruộng tụi tôi không đi học được, cuối cùng ngoại cũng không nhắc tới nữa. Nhưng đổi lại mỗi năm tới hè, ngoại kêu cậu Út chạy ghe tam bản ra thị xã rước hết mấy anh em tôi về để ngoại lo tiếp ba mấy tháng hè.

Riêng tôi thì ba không cho đi. Ba nói để tôi ở ngoài này đi hớt tóc với ba. Công việc của tôi là bữa nào ế thì lên ngồi cho ba hớt “mở hàng”. Tôi nhớ có lần ba chở tôi đi từ sáng tới xế chiều, rao khản cả giọng mà hổng thấy ai gọi lại để hớt. Tự dưng ba dừng lại chỗ đông người rồi kêu tôi ngồi cho ba hớt “mở hàng” thử coi có gì mới không. Hổng biết tôi mở hàng hên thiệt hay sao mà ba vừa nhấp nhấp mấy kéo đã có hai, ba người dắt con tới hớt, ba liền nháy mắt ra hiệu cho tôi xuống để hớt cho khách. Và từ đó tóc tôi lúc nào cũng để dài hơn những đứa con nít khác. Ba nói để dành hôm nào hớt ế thì bắt tôi lên ngồi hớt “mở hàng” cho ba. Lúc ba hớt tóc cho khách thì tôi đi kiếm lá me đất hái cho ba để tối về ba ngậm cho đỡ khan giọng.

Những ngày đi theo ba hớt tóc tôi vui lắm, bởi hôm nào hớt đắt một chút ba mua cho cái bánh dừa, hoặc bánh cam, có khi cả ly đá bào to đùng ăn đã đời.

Nhưng lạ, chưa bao giờ tôi thấy ba mua phần cho ba. Có lần tôi hỏi: "Bộ ba không thích ăn bánh hả?". Ba trả lời không ăn nhập vào đâu: "ước gì được nằm ngủ một chút". Tôi vô tư: "Trời đất, hôm nào buổi trưa má cũng bắt ngủ, con sợ muốn chết, còn ba thì thèm, ngộ thiệt". Ba không nói hay giải thích gì thêm mà hai chân cứ cố đạp những vòng xe nặng trịch để mong được đi xa hơn. Bất chợt tôi nhìn lên, thấy mồ hôi đã thấm ướt chiếc áo của ba. Ba lại cất tiếng rao, tiếng rao của ba lúc này khàn đặc, càng lúc càng nhỏ dần và gần như đứt quãng: “Hớt tóc, hớt tóc… đ…ây”. Chiếc bánh trên tay tôi rớt xuống đất tự bao giờ mà tôi chẳng hề biết, thay vào đó là những giọt nước mắt đã âm ấm trên gương mặt.
Con đường về nhà của hai ba con vẫn còn xa hun hút...

Huỳnh Khởi Huỳnh

Yêu vẻ đẹp đất nước

Là kỹ sư ngành công nghiệp điện, công tác tại Tổng công ty Ðiện lực - TKV, từ chỗ xem chụp ảnh như thói quen, một phần công việc, thường chụp ảnh máy móc, thiết bị..., Nguyễn Việt Hoàng Long dần đam mê nhiếp ảnh, muốn giữ lại thật nhiều khoảnh khắc đẹp trong cuộc sống, để chia sẻ rộng rãi đến mọi người.

Nguyễn Ðặng Khã Trâm: Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025

Góp mặt trong Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025, Nguyễn Ðặng Khã Trâm (quê Cà Mau) không chỉ ghi dấu ấn cá nhân mà còn lan toả hình ảnh sinh viên vùng đất địa đầu cực Nam tự tin, năng động, sẵn sàng hội nhập và cống hiến.

Trải nghiệm cùng nhiếp ảnh

Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Trương Văn Hùng đến với nhiếp ảnh từ tuổi thiếu niên khi chọn nghề chụp ảnh làm nghiệp mưu sinh, sau đó bén duyên ảnh nghệ thuật. Quá trình sáng tác, anh thích chụp thiên nhiên hoang dã, đời sống đồng bào các dân tộc trên mọi miền đất nước, cảnh sắc tươi đẹp của những vùng miền từng đi qua...

Giữ bản sắc cải lương phương Nam

Không chỉ nổi tiếng bởi rừng đước, rừng tràm và con người hào sảng, Cà Mau còn là một trong những cái nôi của đờn ca tài tử, vùng đất thấm đẫm hơi thở cải lương Nam Bộ. Trải qua bao biến thiên, việc dựng lại các vở tuồng cổ cải lương tại Cà Mau hôm nay không đơn thuần là tái hiện một loại hình sân khấu, mà chính là hành trình gìn giữ “hồn cốt” văn hoá đã ăn sâu vào tâm thức người dân phương Nam.

Yêu miền cố đô

Là công chức, công tác tại Ðảng uỷ phường Tây Hoa Lư, tác giả Trường Huy (Nguyễn Xuân Trường) đến với nhiếp ảnh từ tình yêu và tâm huyết với quê hương Ninh Bình. Bằng hình ảnh, anh mong muốn lưu giữ những giá trị văn hoá, lịch sử của vùng đất cố đô.

Rộn ràng đường đua phim Tết 2026

Thị trường phim Việt Nam đang vào giai đoạn sôi động nhất khi mùa phim tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 chuẩn bị khởi chiếu. Những dự án mới nhất vừa được công bố với sự tham gia của các đạo diễn và diễn viên tên tuổi khiến khán giả háo hức chờ đợi.

Hương quê neo giữ ký ức

Trong ẩm thực Nam Bộ, có những món ăn dân dã, nhưng chỉ cần nhắc đến thôi là đủ gợi lên cả một miền ký ức, như món khoai mì hấp nước cốt dừa - món ăn tuổi thơ của rất nhiều người miền Tây.

Viện Phim Việt Nam chiếu phim hướng tới Đại hội Đảng XIV

Hướng tới Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, Viện Phim Việt Nam tổ chức Chương trình chiếu phim cách mạng từ ngày 14 - 17/1, tại Hà Nội.

Văn hoá - Thể thao - Du lịch: Động lực cho phát triển bền vững

Chiều 10/1, tại Hội nghị triển khai công tác văn hoá, thể thao và du lịch năm 2026; tổng kết Đề án “Bảo vệ và phát huy giá trị nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ tỉnh Cà Mau giai đoạn 2021-2025”, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Ngô Vũ Thăng nhấn mạnh: “Văn hoá, Thể thao và Du lịch là sức mạnh nội sinh, là động lực tinh thần quan trọng cho sự phát triển bền vững của tỉnh”.

Lưu giữ khoảnh khắc đẹp

Thích chụp những khoảnh khắc đời thường, phong cảnh... trong quá trình đi du lịch khám phá, Trần Thanh Sang bén duyên với nhiếp ảnh qua kết nối với những tay máy trẻ cùng đam mê trong tỉnh.