Chủ nhật, 10-5-26 02:10:36
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Những chuyến xe cuộc đời…

Báo Cà Mau

Ngày ngày, tôi có việc thường phải đi xe buýt…

1. Rẻ, tiện, nhưng cũng có nhiều cái mệt. Mệt nhất là chỗ ngồi “hên - xui”, không cố định. Tôi vốn yếu người, lại hay “say sóng”. Đi xe phải đứng là một cực hình. Lần ấy cũng gặp chuyến xe đông; người như nêm, ngồi kín các hàng ghế. Xe qua hai, ba, rồi bốn trạm vẫn chưa ai rời ghế bước xuống. Thấy tôi đứng vịn lâu mặt nhợt đi, chân khuỵu sắp ngã phải vừa đu vừa tựa vào thành ghế, cậu soát vé khẽ nhắc chàng thanh niên ăn vận lịch sự, kính cận dày cộp, đang ôm cái “xờ - mát - phôn” to đùng: “Anh có thể nhường ghế cho chị này không? Trông chị yếu quá”. Anh thanh niên liếc xéo qua bộ dạng thảm hại của tôi, đáp tỉnh bơ: “Ráng chút đi, trạm tới có người xuống”… Xong, lấy tai nghe ra cắm máy, đu đưa theo nhịp nhạc.

Thấy vậy, một cô bé ngồi ghế sau, tuổi độ 12 - 13, bộ dạng khá “nhà quê”, lật đật đứng dậy: “Cô ơi, cô ngồi đây đi”. Dáng đứng của em là lạ, vẹo nghiêng; nhìn kỹ mới thấy một bên chân… bị thọt. Ái ngại, định từ chối, nhưng em cứ nhất định nhường: “Không sao đâu cô, cháu sắp xuống rồi”…

Lần khác, xe buýt dừng trạm, “nhặt” lên một cụ già. Chính xác là “nhặt”, bởi anh phụ xe phải xuống xốc nách, gần như bế, cụ mới bước lên nổi mấy bậc thang! Lẩy bẩy, nhăn nheo, võ vàng dường như đang có bệnh. Mà bệnh thật. Soát vé hỏi: “Cụ xuống đâu?”. “Tôi xuống… cổng bệnh viện”. Đáp, thở, ho khù khụ. Trời, cụ già cả, bệnh tật, đi một mình nguy hiểm quá! Chớ con cháu cụ đâu? Nó… đi chùa lễ Phật hết rồi. Cả xe lao xao. Ai đó nói to: “Phật sống” trong nhà không lễ lại đi lễ Phật nào chẳng biết.


2.
Đôi khi cũng có chuyện cười. Cười ra nước mắt!

Người phụ nữ trạc tuổi trung niên, trang phục diêm dúa đỏ xanh ra dáng thị thành. Tình cờ đồng hành, ngồi trạm đợi xe, bà bảo đúng, bà dân phố. Biết tôi cô giáo, bà huyên thuyên: “Quê giờ sao không biết, chứ phố, con gái tui vô trung học ngày ngày cứ phải thuê người đưa rước. Thời buổi nhiễu nhương, biết đâu lường hả cô. Mà nó ăn mặc “sành điệu” lắm cô: tháng thay ba mươi bộ đầm váy, ngày một bộ, tôi sắm đủ…”. Lên xe buýt, cùng xuống trạm X; người bán vé kêu hai chục ngàn. Trong khi tôi móc tiền đưa thì người đàn bà long mắt, cự nự: “Đây xuống X một quãng mà “chém” tới hai chục”. Được giải thích đó là giá tuyến quy định của công ty, bà vẫn cứ oang oang: “Quy gì quy, mấy người tự thu tự chi rồi chỉ đông chỉ tây cho rậm chuyện! Đây, tui còn mười bảy ngàn (móc mớ tiền lẻ - mười bảy ngàn thật), đi được thì đi; không được, cho tui xuống”. Đợi đến lúc anh soát vé kêu tài xế dừng xe, bà “xanh đỏ” mới mắt chuột mắt dơi: “Nói vậy chớ mấy người tính… cho tui xuống thiệt hả? Đây, hai chục thì hai chục, đồ…”.

“Đồ” gì nghe không rõ. Nhưng dù sao cái ví lận lưng cũng đã được móc ra. Toàn tiền trăm mới cứng…

3… Và cũng có khi là chuyện không vui không buồn; nghĩa là trượt khỏi cái phạm trù hỉ - nộ - ái - ố thường nhật của nhân sinh. Nó khiến cho người ta nghĩ ngợi nhiều hơn. Ấy là lần tôi đi xe buýt cùng một người đàn ông trạc trung niên. Ăn mặc không có gì đặc biệt lại thêm khách nhiều, lấn chen nên tôi không lưu ý mấy. Nhưng khi người xuống bớt, tình cờ chọn chỗ ngồi đối diện người đàn ông tôi mới… phát hoảng. Là một khuôn mặt, nói chính xác, không phải của người sống. Nó trắng tím, xanh xao, vô hồn hệt khuôn mặt người chết trôi mới vớt lên. Nó bợt bạt, đông cứng như mặt một hình nhân bằng sáp hơn là mặt người. Không có dấu hiệu của hơi thở. Có lẽ biểu hiện sống còn duy nhất là đôi mắt. Mà mắt cũng lờ đờ, vẩn đục hệt mắt cá ươn. Bệnh; chắc chắn. Nhưng có một điều gì đó còn vượt lên trên cái ấn tượng bệnh tật. Khách xuống hết, còn mình tôi và người đàn ông trên xe. Không hiểu sao trong tôi cứ trồi lên cái cảm giác người đàn ông đang đi chuyến xe cuối của cuộc đời mình.

Xe dừng trước cổng bệnh viện (hú hồn, không phải cổng… nghĩa trang như trong trí tưởng của tôi) và ông ta nặng nhọc rời xe, mang theo cả nỗi ám ảnh chết chóc khuất vào bên trong cánh cổng. Và một tua khách mới lại lên. Một toán học sinh, vui vẻ, trẻ trung. Và xe buýt lại rộn ràng, đầy sinh khí….

4. Giờ vẫn còn say sóng, còn mệt; nhưng tôi bắt đầu thấy thích xe buýt. Tôi yêu xe buýt; những chuyến xe cuộc đời…

NGUYỄN THỊ BÍCH NHÀN

Góc nhìn lạc quan

Tác giả Nguyễn Văn Nhị Trình (Nguyễn Trình) sinh năm 1977, tại TP Ðà Nẵng, là hội viên Hội Nhiếp ảnh nghệ thuật TP Ðà Nẵng.

Nâng cao uy tín, vị thế và tầm ảnh hưởng của Việt Nam trên trường quốc tế

Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch tiếp tục triển khai đồng bộ Chiến lược Chiến lược truyền thông quảng bá hình ảnh Việt Nam ra nước ngoài, áp dụng nhất quán Bộ nhận diện hình ảnh quốc gia.

Biến “hạt ngọc của biển” thành chất liệu nghệ thuật độc đáo

Nghề làm muối ở Bạc Liêu (nay là tỉnh Cà Mau) với hơn 100 năm hình thành và phát triển đã được công nhận là Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia. Từ những hạt muối mặn mòi của biển cả, thầy và trò Trường THCS Hưng Phú (xã Vĩnh Thanh) đã sáng tạo nên các tác phẩm “tranh muối” độc đáo, góp phần quảng bá nghề muối truyền thống của quê hương.

Hào khí Giồng Bốm rực cháy qua vở cải lương “Mặt trời đỏ”

Nằm trong chuỗi hoạt động chào mừng kỷ niệm 80 năm Trận Giồng Bốm (1946-2026), tối 29/4, Đoàn Cải lương Cao Văn Lầu (tỉnh Cà Mau) tổ chức đêm diễn đặc biệt, tái hiện vở cải lương kinh điển “Mặt trời đỏ”. Chương trình nghệ thuật này như lời tri ân các anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống trên mảnh đất địa linh nhân kiệt.

Nguyên Phó Trưởng ban Thường trực Ban Nội chính Trung ương tham quan gian hàng tranh gạo

Ngày 27/4, đồng chí Võ Văn Dũng, nguyên Uỷ viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng, nguyên Phó Trưởng ban Thường trực Ban Nội chính Trung ương, cùng đồng chí Ngô Vũ Thăng, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Cà Mau, đến tham quan không gian trưng bày tranh nghệ thuật từ hạt gạo tại Quảng trường Hùng Vương, phường Bạc Liêu.

Kể chuyện bằng hình ảnh

Giữa nhịp sôi động của báo chí hiện đại, nơi thông tin được truyền tải từng giây, Nhà báo Võ Công Danh Việt chọn cách riêng tiếp cận độc giả: kể chuyện bằng hình ảnh.

Cà Mau rực sắc văn hoá qua “Vầng trăng cổ nhạc” lần 263

Chương trình nghệ thuật “Vầng trăng cổ nhạc” lần 263 diễn ra tối 26/4 tại Quảng trường Hùng Vương (phường Bạc Liêu) trong không khí trang trọng, đậm đà bản sắc văn hoá Nam Bộ.

KẾT QUẢ HỘI THI “MÓN NGON TỪ GẠO” 2026

Món ngon từ gạo quê hương

Hội thi “Món ngon từ gạo” do Hội Liên hiệp Phụ nữ (LHPN) tỉnh Cà Mau tổ chức vào sáng 26/4, trong khuôn khổ hoạt động của Tuần lễ Khoa học, Công nghệ - Văn hoá, Du lịch và Cuộc thi “Gạo ngon ĐBSCL” lần thứ I/2026.

Rộn ràng Lễ hội Nghinh Ông Gành Hào

Sáng 26/4 (mùng 10/3 năm Bính Ngọ), tại xã Gành Hào, Ban Trị sự Lăng Ông Nam Hải long trọng tổ chức nghi thức thỉnh và nghinh Ông từ biển về chánh điện. Đây là hoạt động chính của Lễ hội Nghinh Ông Gành Hào lần thứ XXIII/2026.