Thứ sáu, 6-2-26 23:19:29
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Những ngày nắng…

Báo Cà Mau

Người ta ít viết về nắng mà thường viết về mưa nhiều hơn, mưa dễ cho nhiều cảm hứng từ những giọt tí tách ngắn dài. Các “thể loại mưa” đều đã có mặt trong văn chương. Mưa phùn, mưa ngâu, mưa đầu mùa, mưa kỷ niệm. Khó đứng giữa cái nắng chang chang để đi tìm… cảm xúc. Nhà thơ Vũ Quần Phương viết bài thơ “Đợi” cũng có điểm qua chút nắng: “Anh đứng trên cầu nắng hạ/ Nắng nghiêng bên ấy lại bên này/ Đợi em. Em đến? Em không đến?/ Nắng tắt, còn anh đứng mãi đây”. Cái nắng chỉ khiến người ta “sốt ruột” hơn dù là kiên nhẫn đợi chờ…
Trong nắng còn lắm sự nhọc nhằn…

1. Những tấm lưng ướt đẫm mồ hôi. Chiếc áo mỏng bạc màu làm sao che nổi cái nóng những ngày nắng. Đó là cái nắng trên lưng những anh thợ hồ. Nhà thằng em trai khởi công xây dựng đúng đỉnh điểm của “nắng tháng Ba chó già lè lưỡi” (ám chỉ cái nắng gây mệt mỏi). Đứng trong mát nhìn ra (nói là mát chứ hơi nóng tỏa khắp chốn) nhìn các anh cu-li khuân vác, tôi buông tiếng thở dài: “Nắng này mà làm hồ thì chỉ có cháy da thôi”. Một anh thợ với gương mặt đen sạm vì nắng quay sang cười với tôi: “Vậy chớ tụi tui làm nghề này, nắng mới thuận tiện chị ơi”. Ừ thì chắc là vì quen… cực, chứ tôi nghĩ chỉ cần ra nắng ngồi “ở không” một buổi thôi, đâu cần bưng bê, khuân vác thì mấy anh “công tử”, những người chỉ quen làm việc trong phòng máy lạnh, chắc chắn sẽ cảm nắng hoặc xây xẩm vì nắng chứ chẳng chơi. 
Nắng cháy trên ruộng muối khiến mồ hôi còn… mặn hơn vị muối. Tôi đã nhìn thấy, cũng những lưng áo ướt đầm mồ hôi trên đồng muối trắng. Muối mặn hơn chắc cũng “nhờ” những giọt mồ hôi. Nắng càng gay gắt, muối càng được mùa. Ai đó nói một câu nghe văn vẻ nhưng đích thực là vậy: “Muối mà gặp mưa thì biến thành nước… mắt của diêm dân”. Người ta đổ mồ hôi, công sức để kiếm tiền trang trải cuộc sống chớ nghề làm muối chưa thấy ai làm giàu (tất nhiên trừ mấy ông chủ “bự”- chủ vựa muối). Nếu nói vậy thì chắc trong sự kết tinh của nước biển mặn mòi, còn có sự kết tinh của những giọt mồ hôi, biến thành hạt muối trắng. Đàn ông làm muối đã cực, phụ nữ làm muối còn thấy thương biết chừng nào. Nhìn các chị em tháo vác cào muối, kể cả khuân vác như nam nhi, thương cho phận liễu yếu mà phải chịu nắng gió chan chát, dập vùi nhan sắc, tuổi xuân. Cũng vì cơm - áo - gạo - tiền. 
Nắng. Những sạp bán rau cũng héo hon bởi nắng. Đi chợ, quý bà, quý cô cũng ráng tranh thủ lúc trời chưa “đổ lửa”. Nhưng người bán thì làm sao trốn nắng. Những sạp rau được che chắn tạm bởi những chiếc dù, có tránh được sức hắt của nắng nổi đâu. Chợt nhớ câu thơ của Phan Chín viết tiếp câu ca dao xưa: “Trắng da vì bởi phấn dồi/ Đen da vì bởi em ngồi chợ trưa/ Chợ trưa chẳng mấy người mua/ Em còn rau héo mà chua chát lòng”…


2. Ở những chốt đèn giao thông, nắng như thúc giục người ta, và dừng ở “trạm dừng chân” này cứ như chịu sự “tra tấn”. Nắng tra tấn. Kèn xe tra tấn. Tiếng động cơ xe cũng đua nhau tra tấn. Đã nắng nóng mà nhiều người vẫn không chịu tắt bớt những tiếng máy nổ, động cơ khiến cho những trạm dừng chân này vốn đầy nắng càng đặc quánh bởi khói, bởi mùi xăng của động cơ. Chưa dừng ở đó, cứ đèn vàng bên góc đường nọ vừa bật báo hiệu chạy chậm (nghĩa là đèn đỏ chưa “phụt” lên), đèn xanh trước mặt chưa kịp sáng thì những chiếc xe sau đã bóp kèn inh ỏi như thúc giục, đuổi xua mấy xe phía trước. Mấy bác tài ạ, có ai thích đứng giữa nắng để làm gì mà phải giục?! Đèn xanh chưa sáng nên người ta phải tuân thủ đó thôi. Không tin bạn thử kiểm nghiệm mà xem. Chốt đèn đỏ có lẽ là nơi sử dụng kèn xe nhiều nhất và tôi cho là “phung phí” nhất. 
Bình thường, dù nắng, người ngồi trên xe (ở đây muốn nói xe máy) vẫn thấy… mát nếu che chắn kỹ càng. Chỉ cần chạy xe thì sức gió do ma sát với luồng không khí cũng đủ khỏa lấp cái nắng. Nhưng mấy ngày này, chạy xe vẫn thấy như nắng “táp” vào mình. Đó là khi sự nóng bức đã lên đến đỉnh điểm. Nóng, mệt và mồ hôi đầm đìa là cảm giác cực hình mà người đi đường phải chịu. Người ta đi đâu cũng mong mau về đến nhà, đến chỗ “trú nắng”. Cho nên đi đường, ghét nhất là gặp phải tín hiệu đèn đỏ, giữa cái nắng còn muốn… đỏ hơn đèn.
Chưa kể, cái nắng cũng khiến nhiều người bực dọc đến… vô duyên. Tôi đi chợ trưa, không ít lần kẹt xe bởi những chiếc xe bốn bánh. Có lần nghe một bà nội trợ (cùng cảnh ngộ kẹt xe) “quở” mấy người đi chợ bằng xe hơi: “Ghét nhất mấy người học đòi làm sang, cái đường nhỏ xíu mà chèn chiếc xe hơi vô, rồi ai đi cho được. Đi chợ có nhất thiết phải chạy xe hơi mà đi không?”. Chắc tại nắng nóng thì bực mình chứ nếu đổi lại là chị có điều kiện, chị cũng muốn ngồi khoan thai trong xe hơi mà đi chợ thôi… Đó, cũng bởi nắng mà ra!
Giữa những ngày nắng, ai mà không thèm một cơn mưa rào (trừ mấy anh công nhân đang xây hồ và người diêm dân thu hoạch muối). Ngồi trà nước giữa ban trưa, anh bạn đồng nghiệp tôi (tin từ “đài khí tượng thủy văn”) báo ngày mai trời sẽ dịu mát. Dịu mát sao nổi giữa cái hạn gay gắt này. Thử đợi “ngày mai” xem sao. Vậy mà đúng thật. Giữa cái nắng gay gắt, bỗng xuất hiện một đám mây đen, trời dịu mát hẳn, chỉ vài giọt mưa “nhỏ giọt” chừng nửa tiếng rồi… đâu lại vào đấy. Nắng tiếp tục chói chang tới… chiều. Nhưng một chút mưa cũng đủ xoa dịu cơn nắng nóng. Những anh công nhân trên công trình bớt nhọc nhằn trong khoảnh khắc. Sạp rau của những chị ngồi chợ trưa cũng bớt úa héo đi một chút. Và những chốt đèn giao thông phút chốc giảm tính chất “tra tấn” người đi đường…
Nắng hạn gặp mưa rào, quý lắm. Nó như tạm lấp một nỗi khát khao. Dẫu chỉ trong phút chốc rồi tan biến nhưng cũng đủ làm người ta tìm được thứ cảm giác dễ chịu, nhẹ nhàng. Những ngày nắng, vẫn tấp nập chợ búa, dập dìu những sạp rau, những gánh hàng rong, xe cộ ngược xuôi như nhịp sống phải là thế. 
Cuộc đời chắc cũng mặn hơn vì những giọt mồ hôi trong ngày nắng.  
Nhật Quỳnh

Nguyễn Ðặng Khã Trâm: Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025

Góp mặt trong Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025, Nguyễn Ðặng Khã Trâm (quê Cà Mau) không chỉ ghi dấu ấn cá nhân mà còn lan toả hình ảnh sinh viên vùng đất địa đầu cực Nam tự tin, năng động, sẵn sàng hội nhập và cống hiến.

Trải nghiệm cùng nhiếp ảnh

Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Trương Văn Hùng đến với nhiếp ảnh từ tuổi thiếu niên khi chọn nghề chụp ảnh làm nghiệp mưu sinh, sau đó bén duyên ảnh nghệ thuật. Quá trình sáng tác, anh thích chụp thiên nhiên hoang dã, đời sống đồng bào các dân tộc trên mọi miền đất nước, cảnh sắc tươi đẹp của những vùng miền từng đi qua...

Giữ bản sắc cải lương phương Nam

Không chỉ nổi tiếng bởi rừng đước, rừng tràm và con người hào sảng, Cà Mau còn là một trong những cái nôi của đờn ca tài tử, vùng đất thấm đẫm hơi thở cải lương Nam Bộ. Trải qua bao biến thiên, việc dựng lại các vở tuồng cổ cải lương tại Cà Mau hôm nay không đơn thuần là tái hiện một loại hình sân khấu, mà chính là hành trình gìn giữ “hồn cốt” văn hoá đã ăn sâu vào tâm thức người dân phương Nam.

Yêu miền cố đô

Là công chức, công tác tại Ðảng uỷ phường Tây Hoa Lư, tác giả Trường Huy (Nguyễn Xuân Trường) đến với nhiếp ảnh từ tình yêu và tâm huyết với quê hương Ninh Bình. Bằng hình ảnh, anh mong muốn lưu giữ những giá trị văn hoá, lịch sử của vùng đất cố đô.

Rộn ràng đường đua phim Tết 2026

Thị trường phim Việt Nam đang vào giai đoạn sôi động nhất khi mùa phim tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 chuẩn bị khởi chiếu. Những dự án mới nhất vừa được công bố với sự tham gia của các đạo diễn và diễn viên tên tuổi khiến khán giả háo hức chờ đợi.

Hương quê neo giữ ký ức

Trong ẩm thực Nam Bộ, có những món ăn dân dã, nhưng chỉ cần nhắc đến thôi là đủ gợi lên cả một miền ký ức, như món khoai mì hấp nước cốt dừa - món ăn tuổi thơ của rất nhiều người miền Tây.

Viện Phim Việt Nam chiếu phim hướng tới Đại hội Đảng XIV

Hướng tới Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, Viện Phim Việt Nam tổ chức Chương trình chiếu phim cách mạng từ ngày 14 - 17/1, tại Hà Nội.

Văn hoá - Thể thao - Du lịch: Động lực cho phát triển bền vững

Chiều 10/1, tại Hội nghị triển khai công tác văn hoá, thể thao và du lịch năm 2026; tổng kết Đề án “Bảo vệ và phát huy giá trị nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ tỉnh Cà Mau giai đoạn 2021-2025”, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Ngô Vũ Thăng nhấn mạnh: “Văn hoá, Thể thao và Du lịch là sức mạnh nội sinh, là động lực tinh thần quan trọng cho sự phát triển bền vững của tỉnh”.

Lưu giữ khoảnh khắc đẹp

Thích chụp những khoảnh khắc đời thường, phong cảnh... trong quá trình đi du lịch khám phá, Trần Thanh Sang bén duyên với nhiếp ảnh qua kết nối với những tay máy trẻ cùng đam mê trong tỉnh.

Kể chuyện quê hương bằng thời trang

Dưới ánh đèn rực rỡ của sàn diễn thiết kế trang phục văn hoá cấp quốc gia, những thiết kế mang hình ảnh tre Việt, bánh phồng tôm, điện gió Bạc Liêu của Phạm Hoàng Bảo hiện lên mộc mạc mà đầy dụng ý. Ít ai ngờ, tác giả của các bộ trang phục ấy là học sinh sinh năm 2009, Trường THPT Ðiền Hải, xã Long Ðiền.