Thứ sáu, 6-2-26 06:33:00
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Nó và tôi

Báo Cà Mau

Nó học giỏi Toán, là lớp phó học tập, cái miệng duyên không tả được, là “mối quan tâm” của những áo dài trắng của lớp, của trường. Tôi học bình thường, không giỏi môn nào, không làm “chức sắc” gì trong lớp, không có khiếu ăn nói, luôn chạnh lòng bởi dù chơi thân với nó nhưng chẳng trong “mối quan tâm” nào hết…

Nó giờ làm kế toán, tôi là thầy giáo dạy cấp 2. Hồi đó, mỗi lúc “ở không” ngồi nói chuyện tương lai, cả hai đều hào hứng sau này làm hiệp sĩ. Bộ có “nghề hiệp sĩ” nữa chắc (!!!). Nên mới có câu chuyện, giờ Văn, do cô chủ nhiệm dạy, nó và tôi chơi trò làm thơ, mỗi đứa vài câu ghép lại thành vần, thảy giấy qua thảy giấy lại. Khi mẩu giấy bị cô bắt được, áng “đại thi ca” đã có nội dung như này: “Chân chính nhất trên đời/ Có lẽ là hiệp sĩ/ Sống trôi nổi nay mai/ Kiên gan và bền bỉ/ Ở xứ sở Ba Li (Bạc Liêu)/ Có hai chàng hiệp sĩ/ Hai ngọn giáo tự do/ Hai lưỡi gươm công lý…”. Ầy dà, trưa ấy, “ngọn giáo tự do” với “lưỡi gươm công lý” ngồi viết tự kiểm đến quá ngọ mới được ra về, khi tốp học sinh buổi chiều đang lục tục kéo nhau đến lớp.

Đầu năm lớp 11, nó và tôi đã biết tạo “thương hiệu”, biết “xây dựng hình ảnh” để “quảng bá” bản thân, vậy mới ghê. Thằng bạn học chung vẽ chân dung thật khéo, nhờ vậy - nó và tôi, mỗi thằng có được một phác họa chân dung ai ngó cũng trầm trồ. Đến độ, ngay thời điểm này đây, khi tôi ngồi rị mọ viết bài này, nó vẫn cài phác họa ấy làm ảnh đại diện Facebook của nó. Chưa hết đâu, bọn tôi lại còn ghép ký hiệu Toán học, ký hiệu Hóa học, ký tự trong bảng chữ cái Hy Lạp và “chế” ra ký hiệu mới tạo “mật ngữ” nữa chứ. Lấy ký hiệu “Tồn tại duy nhất”, ký tự “Bê-ta”, ký hiệu nguyên tố hóa học “Thủy ngân” và “sáng tạo” ra biểu tượng mới mang ý nghĩa “đời anh”… rồi ghép lại thành “mật ngữ tình yêu” mà chỉ nó và tôi biết. Theo đó, nó tưởng tượng người tình trong mộng của nó tên là “Bê-ta”, và “mật ngữ tình yêu” của nó: “Đời anh duy nhất Bê-ta”; còn tôi, tưởng tượng ra một nàng “Thủy ngân” môi đỏ, da trắng, tóc dài… để rồi có “mật ngữ…”: “Đời anh duy nhất Thủy ngân”.

Rồi nó có “Bê-ta” thiệt mọi người ạ! Thiên tình sử của nó và “Bê-ta”, nếu dựng thành tiểu thuyết, chắc cũng dày cỡ 500 trang. Hờn giận liền liền. Lúc mưa, lúc nắng, lúc bão không theo một “dự báo thời tiết” nào cả… Con hẻm Tuyết Sương cạnh ngã tư Quốc Tế mòn vết bánh xe đạp của tôi, lúc làm “bồ câu đưa thư”, lúc là “bung xung đỡ đạn”, có lúc làm tới chức… “đại sứ hòa bình”. Và, cũng có lúc trở thành “người thứ ba lãng nhách” vội vã rút êm, cho “uyên ương có bạn có đôi”. Đám cưới của cặp uyên ương ấy, tôi tài khôn, “nhiệt tình” cộng với “ngô nghê” thành ra “phá đám” (!!!). Chả hề có một tí “trình độ khoa học - thuật kỹ” nào, chỉ là do ngộ nhận rằng ăn kẹo Bimin (cai rượu) sẽ làm “tăng tửu lượng”, uống được nhiều rượu đáp lễ thịnh tình bè bạn đến chung vui đám cưới nó. Vậy là tôi lụi hụi đi mua Bimin cai rượu về cho nó uống. Có ngờ đâu, uống rượu đến đâu nó nhợn lên đến đó, sợ rượu chết khiếp không thể uống (sau mới biết, dược tính của Bimin cai rượu là làm cho ta vì “nhợn” mà bỏ rượu ấy mà). Tôi thật bụng hối tiếc vô cùng. Vậy nhưng (ở đời, có những chữ “nhưng” thiệt ngọt ngào), hôm “phản bái”, tôi thuộc thành phần “khách mời” (vì vợ chồng nó đều là bạn học phổ thông của tôi), đến lúc “trà dư tửu hậu”, nhắc chuyện kẹo Bimin, thật bất ngờ, nó hết lời cà lăm mà “cà cà… cảm ơn mày”, bên ánh nhìn e thẹn và đôi gò má ửng hồng của “Bê-ta” nhà nó.

Tôi thì tìm hoài chẳng có “Thủy ngân”. Hồi đó, có lần đọc nhật ký của tôi, tới đoạn tôi “than thân trách phận”, vì rằng do quá “chết nhát”, nên rung rinh mà không dám ngỏ thành lời, nó phán câu xanh chành (xanh tới tận giờ): “Nói thiệt, tao mà là con gái, tao thương mày liền á Cường”. Thôi thì, được câu ấy, cũng là an ủi cho tôi rồi vậy. Bạn thấy đó, tình bạn phổ thông thật dễ thương, để càng lâu càng quý, cứ y như loại rượu ủ trong thùng gỗ sồi, niềm đam mê của nó vậy (mấy em học trò đọc bài viết, có nhận ra thầy, đừng để ý và chấp nhất lối xưng hô “mày - tao” giữa những bạn bè phổ thông thân thiết như này dùm thầy, nhé!). Một lần cà phê vỉa hè đường Trần Phú, tôi “sửng cồ” với nó: “Tại sao tao nhắn tin, không lần nào mày nhắn trả lời vậy?”. Nó nhướng cặp mắt híp, vẫn cái giọng cà lăm: “Mày mày… mày biết tánh tao rồi, trả lời chi mắc công”. Coi đó, cái thằng “trời đánh”. Sau một hồi “thuyết giảng” của tôi (chẳng gì, tôi theo nghiệp “trồng người” cũng tròm trèm 30 năm rồi), nó “giác ngộ” vấn đề. Vậy là từ bấy đến nay, tin nhắn của tôi, hễ gửi đến nó, được “phúc đáp” ngay và luôn trong mau mắn, cùng lắm là hai đến ba “nốt nhạc”. Kể, có đứa bạn “phục thiện” như này, cũng vui ấy nhỉ!

Trần Ngọc Cường

Trải nghiệm cùng nhiếp ảnh

Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Trương Văn Hùng đến với nhiếp ảnh từ tuổi thiếu niên khi chọn nghề chụp ảnh làm nghiệp mưu sinh, sau đó bén duyên ảnh nghệ thuật. Quá trình sáng tác, anh thích chụp thiên nhiên hoang dã, đời sống đồng bào các dân tộc trên mọi miền đất nước, cảnh sắc tươi đẹp của những vùng miền từng đi qua...

Giữ bản sắc cải lương phương Nam

Không chỉ nổi tiếng bởi rừng đước, rừng tràm và con người hào sảng, Cà Mau còn là một trong những cái nôi của đờn ca tài tử, vùng đất thấm đẫm hơi thở cải lương Nam Bộ. Trải qua bao biến thiên, việc dựng lại các vở tuồng cổ cải lương tại Cà Mau hôm nay không đơn thuần là tái hiện một loại hình sân khấu, mà chính là hành trình gìn giữ “hồn cốt” văn hoá đã ăn sâu vào tâm thức người dân phương Nam.

Yêu miền cố đô

Là công chức, công tác tại Ðảng uỷ phường Tây Hoa Lư, tác giả Trường Huy (Nguyễn Xuân Trường) đến với nhiếp ảnh từ tình yêu và tâm huyết với quê hương Ninh Bình. Bằng hình ảnh, anh mong muốn lưu giữ những giá trị văn hoá, lịch sử của vùng đất cố đô.

Rộn ràng đường đua phim Tết 2026

Thị trường phim Việt Nam đang vào giai đoạn sôi động nhất khi mùa phim tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 chuẩn bị khởi chiếu. Những dự án mới nhất vừa được công bố với sự tham gia của các đạo diễn và diễn viên tên tuổi khiến khán giả háo hức chờ đợi.

Hương quê neo giữ ký ức

Trong ẩm thực Nam Bộ, có những món ăn dân dã, nhưng chỉ cần nhắc đến thôi là đủ gợi lên cả một miền ký ức, như món khoai mì hấp nước cốt dừa - món ăn tuổi thơ của rất nhiều người miền Tây.

Viện Phim Việt Nam chiếu phim hướng tới Đại hội Đảng XIV

Hướng tới Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, Viện Phim Việt Nam tổ chức Chương trình chiếu phim cách mạng từ ngày 14 - 17/1, tại Hà Nội.

Văn hoá - Thể thao - Du lịch: Động lực cho phát triển bền vững

Chiều 10/1, tại Hội nghị triển khai công tác văn hoá, thể thao và du lịch năm 2026; tổng kết Đề án “Bảo vệ và phát huy giá trị nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ tỉnh Cà Mau giai đoạn 2021-2025”, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Ngô Vũ Thăng nhấn mạnh: “Văn hoá, Thể thao và Du lịch là sức mạnh nội sinh, là động lực tinh thần quan trọng cho sự phát triển bền vững của tỉnh”.

Lưu giữ khoảnh khắc đẹp

Thích chụp những khoảnh khắc đời thường, phong cảnh... trong quá trình đi du lịch khám phá, Trần Thanh Sang bén duyên với nhiếp ảnh qua kết nối với những tay máy trẻ cùng đam mê trong tỉnh.

Kể chuyện quê hương bằng thời trang

Dưới ánh đèn rực rỡ của sàn diễn thiết kế trang phục văn hoá cấp quốc gia, những thiết kế mang hình ảnh tre Việt, bánh phồng tôm, điện gió Bạc Liêu của Phạm Hoàng Bảo hiện lên mộc mạc mà đầy dụng ý. Ít ai ngờ, tác giả của các bộ trang phục ấy là học sinh sinh năm 2009, Trường THPT Ðiền Hải, xã Long Ðiền.

Bảo tồn nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ

Trước sự phát triển mạnh mẽ của nhiều loại hình giải trí hiện đại, việc tổ chức lớp dạy đờn ca tài tử (ÐCTT) và liên hoan ÐCTT được xem là cách làm thiết thực, hiệu quả nhằm giữ gìn, lan toả và quảng bá giá trị của loại hình nghệ thuật truyền thống.