Thứ năm, 7-5-26 18:33:45
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Qua đêm dông gió...

Báo Cà Mau Khu phố mà vợ chồng chị mới chuyển đến ở khá yên tĩnh. Có lẽ cũng vì điều đó mà khi đến xem ngôi nhà có ban công rực rỡ sắc hoa này chị đã đồng ý mua luôn. Nhà nằm sâu trong hẻm, có một khoảng sân rộng được che mát bởi giàn hoa bìm bìm tím ngát.

Khu phố mà vợ chồng chị mới chuyển đến ở khá yên tĩnh. Có lẽ cũng vì điều đó mà khi đến xem ngôi nhà có ban công rực rỡ sắc hoa này chị đã đồng ý mua luôn. Nhà nằm sâu trong hẻm, có một khoảng sân rộng được che mát bởi giàn hoa bìm bìm tím ngát.

Kể cũng lạ, giữa thành phố chen chúc, chật chội này kiếm ra một góc nhỏ có màu sắc của thôn quê như thế thật khiến con người ta cảm động. Lạ hơn nữa là mấy đêm nay nằm trằn trọc chờ chồng đi tiệc tùng về khuya, chị nghe tiếng gà trống báo canh đơn độc vang lên thảng thốt ở nhà kế bên. Một cảm giác bùi ngùi thương nhớ cố hương chảy tràn trong tâm trí chị.

Chị bỗng thấy thương chú gà trống khi một mình cất tiếng gáy đến khản cổ mà vẫn không một tiếng gáy của đồng loại nào đáp lại. Nó cũng giống như việc chị thao thức chờ anh bao đêm dài trong căn phòng lạnh lẽo này mà anh không thèm đếm xỉa. Cảm giác mình đang bị bỏ rơi cứ giày vò tâm can chị.

Minh hoạ: Hoàng Vũ

Chị sinh ra trong một gia đình nghèo ở quê. Học hết cấp III thì xin vào một nhà máy may ở thị xã vừa học việc vừa làm. Cũng tại đây chị gặp và quen anh sau nhiều lần anh về thăm cơ sở sản xuất. Công ty mà chị làm việc là một chi nhánh nhỏ của công ty mẹ đặt trên thành phố do anh làm giám đốc.

Trời phú cho chị nhan sắc hơn người, nhất là với đôi mắt lúc nào cũng vời vợi buồn như ẩn giấu nhiều điều thầm kín. Nên sau này, khi thành vợ thành chồng, anh thú nhận rằng ngay từ cái nhìn đầu tiên anh đã muốn bao bọc, chở che cho chị. Chị lúc nào cũng thật bé nhỏ, mỏng manh trong mắt anh, cảm tưởng như nếu anh không nắm chặt thì chị sẽ tan biến như mây khói. Ðã có lần chị từng hỏi:

- Sao giữa bao nhiêu cô gái xinh đẹp hơn hẳn em về mọi mặt, anh lại chọn em?

Anh cười bảo:

- Vì ở bên cạnh em, anh cảm thấy bình yên.

Nhờ câu nói ấy nên dù phải vượt qua biết bao nhiêu khó khăn, cấm cản từ phía gia đình anh, chị vẫn vững tin vào tình yêu ấy để đến được với nhau. Chị chỉ nghĩ đơn giản một điều, anh sẽ bảo vệ khoảng trời bình yên ấy. Bởi vì trước hết bình yên là điều mà anh hay bất cứ người đàn ông nào cũng thật sự cần.

Chị theo anh về làm dâu thành phố, hằng ngày tự vỗ về trái tim mình đừng quá chông chênh giữa nhịp sống nơi này. Chị từng nghĩ chỉ cần có anh bên cạnh thôi là mọi chuyện rồi sẽ ổn. Chị sẽ nhẫn nhịn để làm một người con dâu tốt trong hàng núi ngôn từ đay nghiến cay nghiệt của nhà chồng hằng ngày vẫn dội vào tai chị.

Anh không phải nghe những lời nói đó, anh bận bịu với công việc và những mối quan hệ xã giao nhì nhằng mà chị chẳng bao giờ hiểu nổi. Khi anh bước chân ra khỏi bậc cửa cũng đồng nghĩa với việc chị phải lên giây cót tinh thần để tự chiến đấu với sự cô lập trong ngôi nhà giàu có mà lạnh lẽo. Chị hoảng hốt trước những lời tử tế đầu môi che mắt thiên hạ. Chị cảm giác mình đang héo mòn, tan rữa ra từng ngày, từng ngày một…

Khi chị không còn đủ nhẫn nhịn cũng là lúc anh nhìn thấy những vết nứt toang hoác của gia đình. Và cũng là lúc chị nhận ra mình không phải là người quan trọng nhất đối với anh. Thế nên ngay cả khi có mặt anh trong ngôi nhà thì chị vẫn là người bị cô lập bằng hàng mớ luân lý, phép tắc của mẹ chồng.

Ðể ổn thoả mọi việc, anh mua căn nhà nằm trong hẻm yên tĩnh này cho chị. Cũng từ đấy anh như biến thành một người đàn ông hoàn toàn khác. Ngày của chị bây giờ chỉ vẻn vẹn trong hai chữ “chờ chồng”. Chị chờ anh cười với chị một tiếng, nói với chị một câu. Chờ anh đi làm về bên mâm cơm nguội ngắt. Nửa đêm chờ tiếng bước chân anh đi vào phòng rồi nằm quay lưng với chị. Chị cứ chờ anh của những ngày xưa… Ðã có lúc chị nghĩ, chẳng mấy chốc rồi chị cũng hoá đá vọng phu.

 * * *

Tiếng gà trống lại gáy xao xác cả góc phố lúc về đêm. Anh đã ngủ say trong hơi men phả nồng nặc cả căn phòng. Chị nằm quay lại ôm chồng, thấy anh cựa mình hất tay chị ra, miệng lẩm bẩm gọi tên một người con gái khác. Chị úp mặt vào lưng chồng cố kìm nén bao thứ cảm xúc rối rắm cứ chực trào lên ứ nghẹn.

Những tiếng gọi lẩm bẩm của anh đánh thức thứ linh cảm rất đàn bà trong chị. Nỗi lo sợ váng vất đâu đó trong ngôi nhà này chị đã cảm thấy từ rất lâu rồi nhưng chưa thể gọi rõ thành tên. Cái tên người phụ nữ lạ hoắc nào đó được thốt ra trong cơn say của chồng cũng giống như những giọt nước mắt chảy ra từ một giấc mơ. Tất cả đều thành thật đến trần trụi và tàn nhẫn. Lẽ nào… Có lẽ nào…

Chị đang rối bời với mớ suy nghĩ hỗn độn, thì thấy tiếng điện thoại anh rung trong túi áo khoác mà lúc về anh quẳng nó ngay đầu giường. Tiếng rung ngắn, chị đoán đó là tin nhắn. Ai còn nhắn cho chồng chị vào giờ này chứ? Cảm giác bất an ngày càng lớn dần lên trong chị.

Khẽ nhìn anh đang ngủ say, chị luống cuống mò tìm điện thoại trong túi áo. Một tin nhắn, một cái tên viết tắt “V” và dòng tin ngắn gọn nhưng đủ khiến chị điếng lòng. “Anh đã về đến nhà chưa? Chuyện hôm nay em xin lỗi. Em thương anh!”. Chị xoá tin nhắn, để lại điện thoại vào chỗ cũ. Từ từ nằm xuống giường, nhắm chặt mắt để mặc dòng lệ chảy ngập cả đêm dài…

Sáng hôm sau anh thức dậy uể oải, nhìn lướt qua bữa sáng chị nấu được bày biện trên bàn ăn. Anh bảo:

- Từ mai em ăn sáng lúc nào thì nấu. Anh đến ăn cùng mấy anh em trong công ty.

Lúc anh bước ra khỏi cửa, chị dặn với theo:

- Anh uống ít rượu thôi. Hôm qua anh say nói linh tinh suốt đêm đấy.

Anh bỗng đứng khựng lại, không quay đầu lại phía chị, chỉ hỏi nhỏ:

- Anh đã nói gì à?

Chị cười bảo:

- À không! Chỉ là anh gọi tên một ai đó. Rất lâu.

- Say ấy mà. Nói lung tung em đừng để ý.

Ðêm nay chị không chờ anh về. Trời mưa sấm chớp rất to. Chị nhớ không nhầm mình đã từng nói với anh là chị sợ nhất khi phải ở một mình đêm sấm chớp. Chị không dám chắc anh sẽ nhớ điều đó. Cuộc sống của anh có quá nhiều mối bận tâm hơn chị.

Ðêm nay chị chỉ nằm chờ tiếng gà gáy báo canh. Chị đoán nó là một con gà trống tre vì tiếng gáy nhỏ. Chị đoán đêm nay mưa chắc hẳn nó sẽ buồn mà gọi bạn lâu hơn. Nhưng chị chờ mãi… chờ mãi mà không thấy tiếng gà gáy. Ðã hơn ba giờ đêm, nhẽ ra nó phải gáy được mấy canh rồi. Có thể tiếng sấm chớp to làm nó hoảng sợ mà không xác định được thời gian.

Chị đi chậm từng bậc cầu thang, đi ra ban công nhìn sang sân thượng nhà bên cạnh dõi mắt tìm chú gà trống thường được nhốt ở đó. Con gà trống nằm gục đầu xuống đất, có lẽ nó đã chết cóng vì mưa lạnh. Mưa cũng đang trút xuống lòng chị tái tê, mưa lạnh thấu vào xương thịt…

* * *

Chị tỉnh dậy trong bệnh viện, đầu óc đau như búa bổ. Thấy anh ngồi bên cạnh với ánh mắt đầy lo lắng. Anh hỏi han chị dồn dập. Anh siết chặt đôi bàn tay chị trong tay anh. Ðúng lúc đó cô y tá vào kiểm tra tình hình sức khoẻ rồi dặn chị:

- Chị bị cảm do ngấm mưa. Vết thương ở đầu cũng không nặng lắm, chỉ là xây xước nhẹ. Chị có thể xuất viện ngay ngày hôm nay được rồi. Nhưng chị lưu ý vì chị đang mang thai, nhất là thời kỳ đầu nên chú ý giữ gìn sức khoẻ.

- Tôi đang mang thai sao?

- Phải! Chẳng nhẽ chị vẫn chưa biết? Chị nên tránh mọi va đập, cũng đừng để ngấm mưa như thế này sẽ rất nguy hiểm.

Chị như không còn tin vào tai mình nữa. Niềm mong mỏi bấy lâu nay của chị không ngờ lại đến đúng lúc chị tưởng chừng như không thể gắng gượng được. Việc có con lúc này giống như một phép màu. Ðầu óc chị cứ quanh quẩn ý nghĩ về đứa bé. Nó sẽ giống chị hay giống anh? Nó là con trai hay con gái? Nếu con trai chị sẽ đặt tên là Hùng, còn nếu là con gái thì chị và anh còn chưa kịp nghĩ. Chỉ cần tưởng tượng cảnh sẽ có một đứa nhỏ bi bô chạy đùa dưới khoảng sân biếc tím là chị thấy hạnh phúc quá chừng.

Anh nãy giờ vẫn ngồi bên cạnh chị, đưa tay vuốt gọn những lọn tóc mai trên trán vợ. Khó khăn lắm anh mới có thể thốt lên:

- Anh xin lỗi! Xin lỗi hai mẹ con em! Từ giờ anh sẽ không để em phải lo lắng, buồn phiền nhiều như thế nữa.

Chị nhắm mắt, để yên tay mình trong tay anh, nói nhỏ:

- Em đau đầu quá. Chẳng nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra đêm qua nữa. Chắc là do em vội vàng cất quần áo nên bị trượt chân ngã. Từ giờ em sẽ cẩn thận hơn. Anh đừng lo.

Chị đặt tay anh lên bụng mình, nhẹ nhàng vỗ về con. Chị tin đêm dông gió đã qua rồi. Ơn trời là con chị không sao. Có con bên đời chị tin mình sẽ biết cách để thứ tha và gìn giữ mái ấm này. Chị ngước lên nhìn anh, khẽ cười bảo:

- Chúng mình về nhà thôi anh./.

Truyện ngắn của Vũ Thị Huyền Trang

Biến “hạt ngọc của biển” thành chất liệu nghệ thuật độc đáo

Nghề làm muối ở Bạc Liêu (nay là tỉnh Cà Mau) với hơn 100 năm hình thành và phát triển đã được công nhận là Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia. Từ những hạt muối mặn mòi của biển cả, thầy và trò Trường THCS Hưng Phú (xã Vĩnh Thanh) đã sáng tạo nên các tác phẩm “tranh muối” độc đáo, góp phần quảng bá nghề muối truyền thống của quê hương.

Hào khí Giồng Bốm rực cháy qua vở cải lương “Mặt trời đỏ”

Nằm trong chuỗi hoạt động chào mừng kỷ niệm 80 năm Trận Giồng Bốm (1946-2026), tối 29/4, Đoàn Cải lương Cao Văn Lầu (tỉnh Cà Mau) tổ chức đêm diễn đặc biệt, tái hiện vở cải lương kinh điển “Mặt trời đỏ”. Chương trình nghệ thuật này như lời tri ân các anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống trên mảnh đất địa linh nhân kiệt.

Nguyên Phó Trưởng ban Thường trực Ban Nội chính Trung ương tham quan gian hàng tranh gạo

Ngày 27/4, đồng chí Võ Văn Dũng, nguyên Uỷ viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng, nguyên Phó Trưởng ban Thường trực Ban Nội chính Trung ương, cùng đồng chí Ngô Vũ Thăng, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Cà Mau, đến tham quan không gian trưng bày tranh nghệ thuật từ hạt gạo tại Quảng trường Hùng Vương, phường Bạc Liêu.

Kể chuyện bằng hình ảnh

Giữa nhịp sôi động của báo chí hiện đại, nơi thông tin được truyền tải từng giây, Nhà báo Võ Công Danh Việt chọn cách riêng tiếp cận độc giả: kể chuyện bằng hình ảnh.

Cà Mau rực sắc văn hoá qua “Vầng trăng cổ nhạc” lần 263

Chương trình nghệ thuật “Vầng trăng cổ nhạc” lần 263 diễn ra tối 26/4 tại Quảng trường Hùng Vương (phường Bạc Liêu) trong không khí trang trọng, đậm đà bản sắc văn hoá Nam Bộ.

KẾT QUẢ HỘI THI “MÓN NGON TỪ GẠO” 2026

Món ngon từ gạo quê hương

Hội thi “Món ngon từ gạo” do Hội Liên hiệp Phụ nữ (LHPN) tỉnh Cà Mau tổ chức vào sáng 26/4, trong khuôn khổ hoạt động của Tuần lễ Khoa học, Công nghệ - Văn hoá, Du lịch và Cuộc thi “Gạo ngon ĐBSCL” lần thứ I/2026.

Rộn ràng Lễ hội Nghinh Ông Gành Hào

Sáng 26/4 (mùng 10/3 năm Bính Ngọ), tại xã Gành Hào, Ban Trị sự Lăng Ông Nam Hải long trọng tổ chức nghi thức thỉnh và nghinh Ông từ biển về chánh điện. Đây là hoạt động chính của Lễ hội Nghinh Ông Gành Hào lần thứ XXIII/2026.

Kết quả Cuộc thi gạo ngon ĐBSCL 2026

Giỗ Tổ Hùng Vương - Hành trình gìn giữ cội nguồn và sức mạnh dân tộc

Giỗ Tổ Hùng Vương vào ngày mùng 10 tháng 3 âm lịch hằng năm mang ý nghĩa đặc biệt sâu sắc, gắn với cội nguồn dựng nước của dân tộc Việt Nam. Trải qua hàng nghìn năm, đây không chỉ là lễ hội truyền thống mà còn trở thành Quốc lễ, thể hiện đạo lý “uống nước nhớ nguồn”.