Nắng chiều loang loáng trên triền đê xanh cỏ, tháng Giêng quá đỗi nồng nàn khi không khí mùa xuân còn tỏa ngát đâu đây. Bướm ong được phen hoan hỉ nô đùa khi bất chợt ngộ ra, dưới đôi cánh mỏng ấy thì ngàn hoa hãy còn tươi sắc thắm. Màu xuân vẫn dịu dàng như độ ấy.

Thế là đã qua rồi cái mùa đông lạnh lẽo, những trận mưa dầm ngày trước đi mau. Đất trời như tươi hơn, xanh cao vời vợi. Cỏ ven đường vừa ửng nắng hồng, khi chiều qua, màu xanh mơn mởn bỗng trải dài như vô tận. Có tiếng côn trùng tỉ tê sau vòm cây, chồi lá non vươn ra từ cành khô kèm nhụy hoa vàng thắm. Cái cựa mình của lũ côn trùng vẫn chưa một lần trễ nhịp, dường như bất giác chúng cảm nhận kịp thời thứ âm thanh vang rất khẽ khi mầm xanh đội đất nhu mì.
Lũ ong bướm chập chờn lượn bay trước sân nhà. Xuân về cũng là lúc khoảng sân ấy được tô điểm vởi đủ đầy những sắc màu rực rỡ. Hoa vạn thọ đủ màu vàng tươi, vàng cam, khóm mai xinh vàng rực, hoa phát tài trắng nõn thơm lừng khóe mũi... Những loài hoa dại cũng biết chen chúc khoe mình, dưới làn nắng ửng, mấy đóa hoa xinh như nét chấm phá cho bức tường lá xanh ngát, bướm ong lượn lờ quanh những bông hoa đầy mật ngọt, chúng đùa vui, tung tăng như bầy trẻ nhỏ.
Miền xuân xanh còn đó từng cánh én chao nghiêng trời rộng, chúng là những sứ giả báo tin xuân về nhanh nhất, khi nền trời xanh lấm tấm những cánh én về thì phía bên sông hoa cải đã lên ngồng. Dòng sông mùa xuân bỗng xanh đến lạ, dòng nước dịu dàng chảy xuôi về bến mới. Ven đôi bờ là cả một màu vàng tươi của hoa cải, những đóa hoa nhỏ xíu thanh thoát chợt làm màu nắng tươi nồng hơn trước.
Trong làn gió xuân mát rượi, có những tà áo dài phất phơ bay vào cõi mộng. Mưa thị thành không làm lem luốc bước chân, nắng thị thành chẳng rụng đầy trên đôi vai mỏng, có chăng chỉ mùa xuân của đồng nội quê nhà mới khiến tà áo trắng ai bát ngát hương xuân. Qua cánh đồng quê là mùi lúa non phảng phất trong ngần, qua miền cỏ non là chút dịu mềm mát rượi bàn chân...
Mùa xuân vừa chạm ngõ hiên nhà, nắng đã vàng mơ, hoa cỏ lại thêm lần thổn thức. Những tiếng cười sum họp làm vơi đi bao nỗi nhọc nhằn. Bước qua miền cỏ dại, thêm một lần được thấy ong bướm đùa vui, được nghe tâm hồn sáng trong, nghe mơ ước bồi hồi trong ngực trẻ.
Thụ Nhân
(Số nhà 58, ấp Vĩnh Thành, xã Vĩnh Mỹ A, huyện Hòa Bình)

Truyền hình








Xem thêm bình luận