Thứ sáu, 6-2-26 16:02:50
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Tản mạn phố phường

Báo Cà Mau (CMO) Bạn là một đứa từ quê ra, đã hơn 10 năm, chân vẫn chưa giũ hết phèn, đối với phố bạn vẫn là khách. Vì là khách nên trong bạn luôn ngấm ngầm so sánh giữa phố và quê. Bắt đầu từ những buổi ban mai.

Hừng đông, phố tinh khôi như đứa trẻ vừa trở dậy sau đêm dài ngon giấc. Buổi sáng như yên bình hơn khi trên đường đến trường, thằng bé cứ thỏ thẻ: “Mẹ ơi! Khi nào thấy những giọt sương còn lấp lánh trên ngọn cỏ, mẹ nhớ chỉ cho con xem nha mẹ!”. Thế rồi suốt cả đoạn đường từ nhà đến trường, bạn cứ tìm trên những chiếc lá non tơ, hy vọng còn kịp bắt gặp vài giọt sương buổi đầu ngày đọng lại…

Ban mai ở từng góc phố nơi bạn qua vẫn còn trong trẻo và dịu dàng lắm. Có lẽ phố nơi bạn ở có cách riêng của nó để níu lại chút an nhiên giữa thời mà nhìn đâu cũng đẫm mùi đô thị hoá. Phía “chợ ruộng”, có một bà cụ, sáng nào cũng bê cái sịa với món độc nhất là rau càng cua. Bà nói đám rau mọc quanh nhà, khuya nào thức dậy, sau khi uống bình trà quạu, ông cụ nhà bà cứ buồn tay buồn chân đi dạo quanh nhà, tiện tay nhổ đầy cả rổ. Bà chia mớ rau thành nhiều bó, buộc bằng dây chuối khô. Mớ rau càng cua ra tới chợ vẫn tươi rói như nụ cười móm mém hết sức hiền lành, đôn hậu của bà. Trong lòng thành phố này có không ít những “chợ ruộng”. Chỉ ở đó, bạn mới tìm thấy mùi vị của đồng bãi quê mình và thấy được sự “xen canh” của quê ngay giữa phố.

Khi mặt trời đủ làm cho phố trở ấm cũng là lúc phố lại bắt đầu vòng quay tất bật vốn dĩ. Dòng người mưu sinh chật kín các con đường đến mức làm phố như nghẹt thở. Phố đang gồng mình gánh không khí mưu sinh. Những tảo tần ở phố không “gần bùn” nên cũng rất khác chốn quê. Tiểu thương tất bật hàng quán, doanh nghiệp liên tục chạy trên dây chuyền sản xuất… Con người luôn bị cuốn theo công việc. Người quê trồng lúa, nuôi tôm… Dù biết tấc đất tấc vàng, nhưng người quê cũng không nỡ “tận thu” sức đất. Sau mỗi vụ gieo trồng, người quê luôn dành thời gian cho đất thở. Dân phố thì khác, vẫn luôn làm việc theo quy trình “chạy”. Mỗi sáng chạy sấp, chạy ngửa đưa con đến trường. Trưa chạy về nhà ăn bữa cơm chóng vánh, lại chạy theo ca chiều. Thử ra phố buổi tan tầm, xe phóng như bay, còi reo inh ỏi, những mặt người căng ra dưới cái nắng oi nồng. Cả khu phố ban ngày buồn vì cửa nhà đóng im ỉm. Gặp hàng xóm chỉ kịp cười xã giao, sợ nói thêm vài câu sẽ lỡ mâm cơm chiều đã trễ.

Minh hoạ:  M.Tấn

Phố ban ngày tất bật, xuôi ngược bao nhiêu thì về đêm lại hiện rõ sự xa hoa, huyên náo bấy nhiêu. Người phố của buổi đêm như khoác lên mình bộ dạng mới: Nhóm thì thong thả ngồi quán cóc, vỉa hè; Nhóm thì sang trọng trong các nhà hàng khách sạn, cụng ly tanh tách với chiến hữu trong các cuộc vui… Những niềm vui muộn mà mọi người dành cho nhau, như để bù lại một ngày bù đầu với công việc. Họ khoác cho mình những bộ trang phục mới như cởi bỏ sự gò bó trong cả ngày làm việc. Ngoài những niềm vui kể trên, dạo phố đêm như một cách để người ta tiêu tiền, có thể vào những thứ “xa xí phẩm” không thật sự cần thiết. Mọi người luôn bị hấp dẫn bởi ánh đèn lung linh đêm phố thị.

Dẫu là đô thị nhưng phố không dửng dưng mà luôn sẵn sàng chứa chấp, chở che cho những cái quê. “Chợ ruộng” tồn tại giống như cách người ta mang hương quê trải ra giữa phố. Chắc phố sẽ buồn nếu không chen chúc đâu đó hình ảnh mấy cô, bác “rặt quê” với mớ rổ tre, sàng, sịa hay mớ rễ tranh, mía lau… ngọt lành, thanh mát. Có biết bao người khó của quê nương nhờ nơi phố. Mỗi ngày, bạn dõi theo được một đoạn hành trình ngắn của hai mẹ con người bán vé số (hướng từ cầu Lương Thế Trân) ra phố. Người mẹ có đôi chân khuyết tật trên chiếc xe “bốn bánh” (tự chế) chở theo con gái nhỏ và chú cún. Họ tới phố kịp lúc vừa đón những vạt nắng đầu tiên. Đứa con gái trong bộ đồng phục học sinh tiểu học, góc phố là sân chơi, bạn cùng chú chó nhỏ. Người mẹ được trang điểm nụ cười thường trực trên môi. Nhờ cái tánh nông dân nhẫn nại, mỗi ngày chị đứng trên nạng gỗ bán từng tờ vé số để mưu sinh. Hai mẹ con kết thúc ngày làm việc khi trời chiều bắt đầu ngả bóng hoàng hôn, những vòng xe lăn bánh trở về trong mệt nhọc…

Nông dân bám vào đất, người nghèo phố thị thì bám “đường”. Đôi vợ chồng nọ trước giờ vẫn sống nhờ vuông tôm, ruộng lúa. Có lẽ ngao ngán cảnh lẩn quẩn được mùa, mất giá, mới đây đã thấy họ cùng nhau ra phố. Mỗi ngày đều đặn làm công việc chăm chút cây xanh dọc theo các tuyến đường; Nhổ từng cọng cỏ, tỉa từng cành cây... Buổi trưa, họ nương nhờ bóng mát nơi công viên, ăn vội bữa cơm nguội lạnh, ngã lưng trên nền gạch cứng. Màu da họ đen, đôi tay chai sần để điểm tô cho sắc xanh nơi phố thị. Phố của người sang là bộ mặt hoa lệ. Còn phố của người lao động chân tay là đường nét tôn thêm vẻ đẹp cho sự hoa lệ ấy: Chị lao công cần mẫn làm việc xuyên đêm để phố đón buổi bình minh trong không khí trong lành, tươi mới; Anh công nhân hì hục dưới ống cống để thông dòng nước; Mấy gánh hàng rong í ới trên các nẻo đường… Tất cả những vẻ đẹp bình dị đó góp thêm hồn cốt của phố phường.

Những cái bạn chạm được nơi phố phường chỉ là những lát cắt nhỏ, vẫn còn bao điều khác trôi đi trong dòng chảy hối hả của đô thị. Người phố sống giữa phồn hoa tâm trạng cũng đan xen. Đôi khi mơ tưởng về chốn bình yên với bờ dừa, luỹ tre, dòng sông, bến nước…, những thứ bây giờ chỉ ngắm chứ không thể nào chạm được. Để rồi trong dòng chảy ấy, một khoảng lặng nào đó, người ta lại rưng rưng nhớ mùi tết quê với đêm 30, với thời khắc giao thừa ấm áp bên người thân, bên đại gia đình thân yêu của mình. Phía ngoài góc bếp, xa một chút là nồi bánh tét mẹ và mấy cô cùng nhau gói buổi chiều, mấy chị em xúm xít ngồi đun lửa, lâu lâu có tiếng củi nổ lép bép, nghe thật vui tai. Để “giết” bớt khoảng thời gian canh lửa dài của nồi bánh, mấy chị em lấy khoai vùi vô bếp than hồng cho đến chín rồi chia nhau từng miếng ngọt bùi thân thương. Cha chọn con gà ri trống, có mào đỏ tươi nhú cao đều nhau, da căng vàng, ức đầy, chân nhỏ, nặng tầm một ký rưỡi, vừa đẹp, đúng “chuẩn” khi trình bày trên dĩa cúng giao thừa.

Mùa xuân - mùa của những sum vầy, mùa của những xóm làng rộn ràng tụ hội. Khi ấy, những con phố chơi vơi, chỉ trơ ra những toà nhà, những con đường thưa vắng. Không gian giãn ra nghe rõ hơi thở dài thườn thượt của phố phường… Chỉ thưa vắng mấy hôm, hồn phố lại réo gọi bạn trở về với vùng bon chen ấy. Dòng người lại đổ ra, trả về cho phố phường sự rộn ràng, lao xao, tấp nập như vốn có của nó. Khoảng cách không gian đẩy quê xa phố, nhưng trong tâm tưởng mỗi người sống ở phố luôn tồn tại một góc quê./.

Trúc Thi

Nguyễn Ðặng Khã Trâm: Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025

Góp mặt trong Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025, Nguyễn Ðặng Khã Trâm (quê Cà Mau) không chỉ ghi dấu ấn cá nhân mà còn lan toả hình ảnh sinh viên vùng đất địa đầu cực Nam tự tin, năng động, sẵn sàng hội nhập và cống hiến.

Trải nghiệm cùng nhiếp ảnh

Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Trương Văn Hùng đến với nhiếp ảnh từ tuổi thiếu niên khi chọn nghề chụp ảnh làm nghiệp mưu sinh, sau đó bén duyên ảnh nghệ thuật. Quá trình sáng tác, anh thích chụp thiên nhiên hoang dã, đời sống đồng bào các dân tộc trên mọi miền đất nước, cảnh sắc tươi đẹp của những vùng miền từng đi qua...

Giữ bản sắc cải lương phương Nam

Không chỉ nổi tiếng bởi rừng đước, rừng tràm và con người hào sảng, Cà Mau còn là một trong những cái nôi của đờn ca tài tử, vùng đất thấm đẫm hơi thở cải lương Nam Bộ. Trải qua bao biến thiên, việc dựng lại các vở tuồng cổ cải lương tại Cà Mau hôm nay không đơn thuần là tái hiện một loại hình sân khấu, mà chính là hành trình gìn giữ “hồn cốt” văn hoá đã ăn sâu vào tâm thức người dân phương Nam.

Yêu miền cố đô

Là công chức, công tác tại Ðảng uỷ phường Tây Hoa Lư, tác giả Trường Huy (Nguyễn Xuân Trường) đến với nhiếp ảnh từ tình yêu và tâm huyết với quê hương Ninh Bình. Bằng hình ảnh, anh mong muốn lưu giữ những giá trị văn hoá, lịch sử của vùng đất cố đô.

Rộn ràng đường đua phim Tết 2026

Thị trường phim Việt Nam đang vào giai đoạn sôi động nhất khi mùa phim tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 chuẩn bị khởi chiếu. Những dự án mới nhất vừa được công bố với sự tham gia của các đạo diễn và diễn viên tên tuổi khiến khán giả háo hức chờ đợi.

Hương quê neo giữ ký ức

Trong ẩm thực Nam Bộ, có những món ăn dân dã, nhưng chỉ cần nhắc đến thôi là đủ gợi lên cả một miền ký ức, như món khoai mì hấp nước cốt dừa - món ăn tuổi thơ của rất nhiều người miền Tây.

Viện Phim Việt Nam chiếu phim hướng tới Đại hội Đảng XIV

Hướng tới Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, Viện Phim Việt Nam tổ chức Chương trình chiếu phim cách mạng từ ngày 14 - 17/1, tại Hà Nội.

Văn hoá - Thể thao - Du lịch: Động lực cho phát triển bền vững

Chiều 10/1, tại Hội nghị triển khai công tác văn hoá, thể thao và du lịch năm 2026; tổng kết Đề án “Bảo vệ và phát huy giá trị nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ tỉnh Cà Mau giai đoạn 2021-2025”, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Ngô Vũ Thăng nhấn mạnh: “Văn hoá, Thể thao và Du lịch là sức mạnh nội sinh, là động lực tinh thần quan trọng cho sự phát triển bền vững của tỉnh”.

Lưu giữ khoảnh khắc đẹp

Thích chụp những khoảnh khắc đời thường, phong cảnh... trong quá trình đi du lịch khám phá, Trần Thanh Sang bén duyên với nhiếp ảnh qua kết nối với những tay máy trẻ cùng đam mê trong tỉnh.

Kể chuyện quê hương bằng thời trang

Dưới ánh đèn rực rỡ của sàn diễn thiết kế trang phục văn hoá cấp quốc gia, những thiết kế mang hình ảnh tre Việt, bánh phồng tôm, điện gió Bạc Liêu của Phạm Hoàng Bảo hiện lên mộc mạc mà đầy dụng ý. Ít ai ngờ, tác giả của các bộ trang phục ấy là học sinh sinh năm 2009, Trường THPT Ðiền Hải, xã Long Ðiền.