Thứ năm, 7-5-26 18:34:19
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Tìm về làng quê xưa

Báo Cà Mau

Tôi chưa đủ tuổi đời và vốn sống để viết cho thấu đáo về cội nguồn, gốc rễ sâu xa của làng quê xưa cũ. Nhưng trong ký ức tuổi thơ mình, một làng quê truyền thống với những nét đẹp đơn sơ, bình dị vẫn hiển hiện mồn một cấu thành tình yêu thương, nỗi nhớ nhung trong tâm khảm. Tình yêu quê  hương, đất nước trong mỗi con người hình như nó xuất phát từ ngay trong “chiếc nôi” làng quê mình.

Làng quê xưa hay gần gũi hơn trong cách nói, đó là cái xóm cũ của tôi. Cái xóm cách đây đã gần 30 năm mà tôi còn nhớ như in. Hiện lên trong tâm trí tôi mỗi lần nhớ về nơi ấy, đó là ngôi trường với tên gọi trường Võ Tánh. Cô giáo dạy ở đó thì nhiều nhưng tôi nhớ nhất là cô Dung - cô giáo đầu đời, người mẹ hiền thứ hai của chị tôi, của tôi và sau nữa là em trai tôi. Mới gần 5 tuổi đầu, tôi đã được mẹ gửi học dự thính ở ngôi trường làng ấy. Ban đầu chỉ dự thính nhưng rồi thấy trò ham học, cô Dung đã nâng đỡ để tôi thành học trò chính thức của lớp (cho nên sau này đến năm học lớp 9, tôi phải ngồi lại 1 năm vì thiếu tuổi). Nhớ về đoạn ký ức này, tôi trân trọng tình thầy trò biết bao! Cô Dung của chị em tôi thời đó đích thực là người mẹ hiền thứ hai đã giúp chúng tôi làm quen chữ nghĩa bằng cả tình thương yêu. Cho dù trải qua mấy mươi năm, cô giáo ấy vẫn sống trong lòng chị em tôi mỗi khi ngồi dẫn dắt nhau hồi tưởng về tuổi thơ. Ngôi trường Võ Tánh ngày ấy, chắc có lẽ không nhiều người biết rằng bây giờ đã trở thành phố xá sầm uất với những dãy cơ quan khang trang, những tòa nhà san sát, đã mất hẳn dấu vết của một ngôi trường làng nơi xóm cũ. Nhưng, ẩn sâu trong tâm khảm, hình ảnh ngôi trường thân yêu với bao tình thương ở đó thì mãi còn…
Làng quê xưa của tôi đã không còn bởi quá trình đô thị hóa, nó được quy hoạch để trở thành khu trung tâm hành chính của tỉnh bây giờ. Ngôi trường làng không còn, láng giềng xưa cũng tứ tán khắp nơi. Nhưng, những mái nhà năm xưa của ông Hai, ông Ba, ông Tư, của ngoại tôi… thì còn nguyên trong trí nhớ tôi, và tôi tin rằng vẫn còn nguyên trong lòng những láng giềng cũ. Ở xóm ấy, người thì thứ hai, kế cạnh lại thứ ba, thứ tư, ông Ngoại tôi thứ năm, rồi cứ ngẫu nhiên mà họ nhỏ tuổi dần theo thứ hạng được kêu, thế là không bà con ruột thịt gì mà cả xóm thân thiết nhau như người trong dòng họ. Nhà ông bác Hai ở trong xóm đông con, nhưng hai vợ chồng chịu thương chịu khó làm lụng cả đời nuôi các con ăn học thành tài, dựng vợ gả chồng đâu đó đàng hoàng, rồi sau đó cháu chắt đề huề; với láng giềng thì họ luôn sống bằng chữ nhân, chữ nghĩa, gia đình đó trở thành kiểu mẫu để mỗi nhà noi theo. Nhà ai có tiệc cưới xin thì bà bác Hai lại được mời xoay mâm trầu với niềm tin cặp vợ chồng mới sẽ đắp xây mái ấm kiểu mẫu như gia đình bà ấy… Những nhà láng giềng khác, người tốt ở điểm này, người được lòng ở điểm khác nhưng tựu trung lại, những mái ấm gia đình ở xóm cũ của tôi đã thuận hòa từ bên trong, yêu thương và đối nhân xử thế với bên ngoài bằng cái gọi là tình làng nghĩa xóm, nó quý giá vô cùng… Không gặp thì thôi, lâu ngày có đám tiệc gặp nhau, họ lại kể về những năm tháng xa xưa ấy…

Giúp nhau chuẩn bị bánh trái khi có đám tiệc là một trong những cách thể hiện tình làng nghĩa xóm của người dân quê. 
Ảnh minh họa: B.T

Gia đình tôi nợ làng quê cũ của mình một món nợ ân tình. Chuyện qua rồi thì mọi người hẳn không để ý nhưng cái ơn ấy gia đình tôi tạc dạ. Năm đó, cha tôi đột ngột qua đời vì bạo bệnh, lại đúng ngày vui nhất của một năm - ngày mùng Một tết! Thế là, cả xóm không ăn tết! Mẹ và chúng tôi gần như ngã quỵ trước nỗi đau mất đi người trụ cột trong gia đình. Mọi chuyện hậu sự của cha, hàng xóm tôi mỗi người một việc, tổ chức thật chu đáo. Ba ngày để cha ở nhà là ba ngày tết mà hôm nào cũng có mặt những người hàng xóm, họ chăm sóc mẹ và các chị em tôi bằng những công việc nấu nướng, tiếp đãi khách, rồi rảnh việc thì động viên, an ủi... Ngày tiễn đưa cha về an nghỉ ở tận quê nội cách đó hơn 30 cây số mà họ cũng chạy xe máy nối đuôi theo. Cái nghĩa, cái tình ấy chúng tôi nhớ mãi!
Không phải ngẫu nhiên tôi ngồi viết lại chuyện làng quê năm cũ của mình, mà tôi thấy ở đó một mô hình kiểu mẫu. Nhà ông bác Hai và nhiều gia đình nữa chính là mẫu hình gia đình truyền thống văn hóa, xóm tôi chính là một kiểu mẫu của thôn xóm, làng quê truyền thống văn hóa và tình nghĩa, cốt cách con người ở đó là cốt cách của con người Nam bộ trọng nghĩa, trọng tình… Tất cả chính là kiểu mẫu của những danh hiệu mà bây giờ chúng ta đang xây dựng: gia đình văn hóa, ấp - khóm, xã - phường đạt chuẩn văn hóa… 
Những nhà nghiên cứu về mẫu hình xóm làng, nông thôn truyền thống đã đúc kết như thế này: “Vai trò của gia đình, họ hàng và cộng đồng xóm làng có ý nghĩa vô cùng quan trọng trong đời sống người dân. Những quan hệ này được xây dựng và gìn giữ qua các thế hệ bằng nhiều hình thức (hôn nhân, tín ngưỡng, đoàn kết xã hội…), nó gắn bó các thành viên qua các sinh hoạt làng - xã và tạo nên một thứ keo gắn bó các thành viên trong làng - xã với nhau để cùng vượt qua những khó khăn trong cuộc sống thường ngày hay trước những biến cố lớn về giặc giã, thiên tai. Nó là cái gốc của tình làng nghĩa xóm, là yếu tố gợi nên mối tình quê hương trong lòng người dân đi xa làng”. Xây dựng những mẫu hình văn hóa trong những phong trào lớn như “Toàn dân đoàn kết xây dựng đời sống văn hóa”, dựng xây nông thôn mới, thiết nghĩ phải tạo được chất keo gắn bó từ trong gia đình ra ngoài xóm - ấp, làng - xã, có được chất keo ấy mới có sự đồng tâm hiệp lực để thực hiện những phần việc, tiêu chí còn lại…
Tôi tìm về làng quê cũ của mình là với dụng ý như vậy!
Cẩm Thúy

Biến “hạt ngọc của biển” thành chất liệu nghệ thuật độc đáo

Nghề làm muối ở Bạc Liêu (nay là tỉnh Cà Mau) với hơn 100 năm hình thành và phát triển đã được công nhận là Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia. Từ những hạt muối mặn mòi của biển cả, thầy và trò Trường THCS Hưng Phú (xã Vĩnh Thanh) đã sáng tạo nên các tác phẩm “tranh muối” độc đáo, góp phần quảng bá nghề muối truyền thống của quê hương.

Hào khí Giồng Bốm rực cháy qua vở cải lương “Mặt trời đỏ”

Nằm trong chuỗi hoạt động chào mừng kỷ niệm 80 năm Trận Giồng Bốm (1946-2026), tối 29/4, Đoàn Cải lương Cao Văn Lầu (tỉnh Cà Mau) tổ chức đêm diễn đặc biệt, tái hiện vở cải lương kinh điển “Mặt trời đỏ”. Chương trình nghệ thuật này như lời tri ân các anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống trên mảnh đất địa linh nhân kiệt.

Nguyên Phó Trưởng ban Thường trực Ban Nội chính Trung ương tham quan gian hàng tranh gạo

Ngày 27/4, đồng chí Võ Văn Dũng, nguyên Uỷ viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng, nguyên Phó Trưởng ban Thường trực Ban Nội chính Trung ương, cùng đồng chí Ngô Vũ Thăng, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Cà Mau, đến tham quan không gian trưng bày tranh nghệ thuật từ hạt gạo tại Quảng trường Hùng Vương, phường Bạc Liêu.

Kể chuyện bằng hình ảnh

Giữa nhịp sôi động của báo chí hiện đại, nơi thông tin được truyền tải từng giây, Nhà báo Võ Công Danh Việt chọn cách riêng tiếp cận độc giả: kể chuyện bằng hình ảnh.

Cà Mau rực sắc văn hoá qua “Vầng trăng cổ nhạc” lần 263

Chương trình nghệ thuật “Vầng trăng cổ nhạc” lần 263 diễn ra tối 26/4 tại Quảng trường Hùng Vương (phường Bạc Liêu) trong không khí trang trọng, đậm đà bản sắc văn hoá Nam Bộ.

KẾT QUẢ HỘI THI “MÓN NGON TỪ GẠO” 2026

Món ngon từ gạo quê hương

Hội thi “Món ngon từ gạo” do Hội Liên hiệp Phụ nữ (LHPN) tỉnh Cà Mau tổ chức vào sáng 26/4, trong khuôn khổ hoạt động của Tuần lễ Khoa học, Công nghệ - Văn hoá, Du lịch và Cuộc thi “Gạo ngon ĐBSCL” lần thứ I/2026.

Rộn ràng Lễ hội Nghinh Ông Gành Hào

Sáng 26/4 (mùng 10/3 năm Bính Ngọ), tại xã Gành Hào, Ban Trị sự Lăng Ông Nam Hải long trọng tổ chức nghi thức thỉnh và nghinh Ông từ biển về chánh điện. Đây là hoạt động chính của Lễ hội Nghinh Ông Gành Hào lần thứ XXIII/2026.

Kết quả Cuộc thi gạo ngon ĐBSCL 2026

Giỗ Tổ Hùng Vương - Hành trình gìn giữ cội nguồn và sức mạnh dân tộc

Giỗ Tổ Hùng Vương vào ngày mùng 10 tháng 3 âm lịch hằng năm mang ý nghĩa đặc biệt sâu sắc, gắn với cội nguồn dựng nước của dân tộc Việt Nam. Trải qua hàng nghìn năm, đây không chỉ là lễ hội truyền thống mà còn trở thành Quốc lễ, thể hiện đạo lý “uống nước nhớ nguồn”.