Thứ bảy, 7-2-26 02:31:47
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Tiếng thu cười trong nắng

Báo Cà Mau

Có một tháng thu với đợt gió se se, không lạnh lắm nhưng khiến lòng người khấp khởi. Tôi thấy ánh mắt cô lấp lánh niềm vui, dòng nước u buồn của mùa mưa ngày nào dường như trôi đi mãi. Hôm nay là ngày nắng đẹp, bầu trời thả những giọt sáng bên hiên nhà, cô mặc chiếc áo màu xanh đầy nét dịu dàng, đằm thắm, thỉnh thoảng mỉm cười một mình. Xúc ít gạo bỏ vào nồi, cô lách mình qua cánh cửa gỗ ra hiên đón gió.

 ***

Cách đây mấy năm lúc tôi còn nhỏ, trong trí nhớ chấp nối của mình, hình ảnh cô chú với dáng dấp u buồn xuất hiện trước nhà xin tía tôi ở nhờ một đêm vẫn còn đọng lại. Không biết họ nói với nhau những gì nhưng mấy hôm sau, có một căn chòi được cất ở mé sông, năm tháng trôi qua, cô chú vẫn là láng giềng bầu bạn với nhà tôi, cùng sống ở cái nơi hẻo lánh buồn hiu ít người lui tới. Bây giờ, tôi đã trở thành thiếu nữ với những mộng mơ nên câu chuyện của cô chú ngày xưa tôi mặc nhiên biết rõ. Ngồi nhổ tóc bạc cho má mà cứ luôn nghe tiếng thở dài thườn thượt: “Bởi vậy phận đàn bà nó khổ. Mày đó nghe, ráng mà học cho thành tài rồi hẵng yêu đương. Đừng có như…”. - “Nhưng con thấy cô Mãi hạnh phúc mà”. Má nạt ngang: “Hạnh phúc cái gì? Hai đứa dắt nhau bỏ xứ đi tới giờ không có một cái đám cưới đàng hoàng. Nhà cửa thì cũng không, rồi thằng Nhí nó lớn lên khả năng đâu mà nuôi nổi”. - “Thôi mà má, nhỏ tiếng thôi, cô chú nghe được buồn má bây giờ”. - “Tụi nó nghe thì cũng biết tao với tía mày cũng là thương là lo cho tụi nó”. Lại có tiếng thở dài nhưng lần này là tiếng của tôi. Ừ, ngẫm lại thấy phận đàn bà chung quy sao mà khổ. Tôi nhìn lên bầu trời, mây vẫn xanh trong, lòng tự nhủ sau này phải có một đám cưới như mơ để má nở mặt mày.

Con Luốc đánh hơi bước chân của cô Mãi đi lên, nó ngoắc cái đuôi mừng rỡ. - “Chị Ba, em có ít cá anh Thanh chài được nè, con trọng trọng không à, chị chiên xù cho mấy đứa nhỏ ăn. - “Ừ thiếm để đó đi, thằng Nhí bữa nay đỡ chưa. Sáng giờ lu bu chị chưa có xuống coi nó ra sao”. - “Nó cũng ấm mình lại rồi. Thôi em xuống nhà bắc nồi cơm đợi ảnh đem rau về nấu canh. Tối vợ chồng em lên coi phim với nhà mình”. Nói xong, cô để thùng cá ở đó rồi vội đi như thể cuộc đời mình luôn hối hả. Má tôi nói vói theo: “Tối chị luộc khoai lang, nhớ làm mỡ hành cho thiệt ngon đó nghen!”. - “Chuyện nhỏ mà, để em lo”. Con Luốc như hòa vào không khí vui tươi, nó hết cào cào hai chân xuống sân xi măng rồi lại nhảy lòng vòng quanh chậu kiểng. Tôi nghe cơn gió lành lạnh thổi ngang vai rồi khẽ lay những tán lá xanh mơn mởn.

Cô chú quê ở tận Tiền Giang nên cái đất Bạc Liêu này coi như quê hương thứ hai của họ. Giống như chuyện tình éo le mà mấy tuồng cải lương hay có, cô nhà khá giả, chú thì nghèo không có mẹ cha, sống cùng với gia đình người bác. Họ biết nhau từ nhỏ, lớn lên chú làm thuê cho nhà cô, rồi hai người nảy sinh tình cảm nhưng bị phản đối kịch liệt, cha mẹ cô chuẩn bị gả cô cho cậu chủ vật liệu xây dựng ở Tây Ninh thì hai người bỏ trốn. Trôi dạt, đưa đẩy nửa tháng trời mới có duyên phận ở lại nhà tôi. - “Hồi mới đầu biết Mãi thương em, nhà Mãi cũng như bà con ở xứ nói em bỏ bùa mê cho cổ”. Chú nhấp chén rượu rồi sau đó nốc cạn ly, ngước mắt nhìn lên mấy cây xà ngang như để nén đi nỗi thống khổ của mình: “Hồi đó phải Mãi đừng đi theo em thì giờ cổ đã thành bà này bà kia, đã không khổ sở như bây giờ. Bao năm rồi không có nhà cửa đất đai đàng hoàng cho vợ con, em thấy sao mà mình vô dụng…”. Tía tôi rót rượu vào ly, ông chỉ nhẹ nhàng: “Đàn ông mà tìm được người phụ nữ đồng cam cộng khổ, không chê mình nghèo nàn khổ sở, vẫn ở bên mình dù biết không có tương lai thì coi như chú mày không vô dụng rồi. Phải có điểm gì đó nên người ta mới hy sinh, mới theo mình như vậy. Còn chuyện nhà cửa thì để từ từ, giờ cứ lo kiếm tiền tích lũy đã”. - “Anh Ba nói đúng đó, em chưa hối hận mà anh hối hận gì. Em chỉ mong vợ chồng mình có sức khỏe để lo cho con thôi hà”. Chú mỉm cười nhìn cô với ánh mắt đầy an tâm, đầy hứa hẹn và hơn cả là sự biết ơn. Tôi cũng cười, hai bím tóc đung đưa dưới võng, má lườm tôi một cái kiểu bảo như “đừng có thấy vậy mà bắt chước”. Tôi nhe răng làm xấu rồi ôm sách vở vào phòng.

Mấy bận đi học thêm về tối, tôi thấy vợ chồng cô chú vẫn còn xách chài kiếm cá bán thêm. Dáng cô mỏng manh nhưng đầy cứng rắn của người phụ nữ kiên định, hy sinh. Chú người cao to, quăng tấm chài nghe tiếng “ầm” xuống sông. Cô lấy tay áo lau vệt mồ hôi cho chồng rất ân cần, chu đáo. Bất giác tôi khẽ cười trước hạnh phúc giản đơn kia. Về nhà, tôi nghe tía nói với má tôi là cô chú sẽ tổ chức cái đám cưới nho nhỏ khi cận tết. Chú muốn cô được một lần mặc áo cô dâu để bù đắp cho tuổi xuân đã vô tình đánh mất. Rồi chú hẹn với tía tôi trong vài năm nữa sẽ có một căn nhà được cất trên mảnh đất mình tự mua để không còn phải ở mé sông nghe tiếng nước chập chờn trong giấc ngủ.

Tối đó trong giấc chiêm bao, tôi thấy cô Mãi mặc áo dài đỏ thướt tha với nụ cười rạng rỡ trên môi, thằng Nhí đứng cạnh bên, còn chú Thanh nắm lấy bàn tay gân guốc của vợ mình. Đó là bức tranh giản dị, nên thơ được vẽ nên từ hai tấm chân tình mà tôi ái mộ. Hạnh phúc luôn đến từ những điều giản dị. Có một tháng thu với đợt gió se se, không lạnh lắm nhưng khiến lòng người khấp khởi…

Trần Như Ý

Nguyễn Ðặng Khã Trâm: Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025

Góp mặt trong Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025, Nguyễn Ðặng Khã Trâm (quê Cà Mau) không chỉ ghi dấu ấn cá nhân mà còn lan toả hình ảnh sinh viên vùng đất địa đầu cực Nam tự tin, năng động, sẵn sàng hội nhập và cống hiến.

Trải nghiệm cùng nhiếp ảnh

Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Trương Văn Hùng đến với nhiếp ảnh từ tuổi thiếu niên khi chọn nghề chụp ảnh làm nghiệp mưu sinh, sau đó bén duyên ảnh nghệ thuật. Quá trình sáng tác, anh thích chụp thiên nhiên hoang dã, đời sống đồng bào các dân tộc trên mọi miền đất nước, cảnh sắc tươi đẹp của những vùng miền từng đi qua...

Giữ bản sắc cải lương phương Nam

Không chỉ nổi tiếng bởi rừng đước, rừng tràm và con người hào sảng, Cà Mau còn là một trong những cái nôi của đờn ca tài tử, vùng đất thấm đẫm hơi thở cải lương Nam Bộ. Trải qua bao biến thiên, việc dựng lại các vở tuồng cổ cải lương tại Cà Mau hôm nay không đơn thuần là tái hiện một loại hình sân khấu, mà chính là hành trình gìn giữ “hồn cốt” văn hoá đã ăn sâu vào tâm thức người dân phương Nam.

Yêu miền cố đô

Là công chức, công tác tại Ðảng uỷ phường Tây Hoa Lư, tác giả Trường Huy (Nguyễn Xuân Trường) đến với nhiếp ảnh từ tình yêu và tâm huyết với quê hương Ninh Bình. Bằng hình ảnh, anh mong muốn lưu giữ những giá trị văn hoá, lịch sử của vùng đất cố đô.

Rộn ràng đường đua phim Tết 2026

Thị trường phim Việt Nam đang vào giai đoạn sôi động nhất khi mùa phim tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 chuẩn bị khởi chiếu. Những dự án mới nhất vừa được công bố với sự tham gia của các đạo diễn và diễn viên tên tuổi khiến khán giả háo hức chờ đợi.

Hương quê neo giữ ký ức

Trong ẩm thực Nam Bộ, có những món ăn dân dã, nhưng chỉ cần nhắc đến thôi là đủ gợi lên cả một miền ký ức, như món khoai mì hấp nước cốt dừa - món ăn tuổi thơ của rất nhiều người miền Tây.

Viện Phim Việt Nam chiếu phim hướng tới Đại hội Đảng XIV

Hướng tới Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, Viện Phim Việt Nam tổ chức Chương trình chiếu phim cách mạng từ ngày 14 - 17/1, tại Hà Nội.

Văn hoá - Thể thao - Du lịch: Động lực cho phát triển bền vững

Chiều 10/1, tại Hội nghị triển khai công tác văn hoá, thể thao và du lịch năm 2026; tổng kết Đề án “Bảo vệ và phát huy giá trị nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ tỉnh Cà Mau giai đoạn 2021-2025”, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Ngô Vũ Thăng nhấn mạnh: “Văn hoá, Thể thao và Du lịch là sức mạnh nội sinh, là động lực tinh thần quan trọng cho sự phát triển bền vững của tỉnh”.

Lưu giữ khoảnh khắc đẹp

Thích chụp những khoảnh khắc đời thường, phong cảnh... trong quá trình đi du lịch khám phá, Trần Thanh Sang bén duyên với nhiếp ảnh qua kết nối với những tay máy trẻ cùng đam mê trong tỉnh.

Kể chuyện quê hương bằng thời trang

Dưới ánh đèn rực rỡ của sàn diễn thiết kế trang phục văn hoá cấp quốc gia, những thiết kế mang hình ảnh tre Việt, bánh phồng tôm, điện gió Bạc Liêu của Phạm Hoàng Bảo hiện lên mộc mạc mà đầy dụng ý. Ít ai ngờ, tác giả của các bộ trang phục ấy là học sinh sinh năm 2009, Trường THPT Ðiền Hải, xã Long Ðiền.