Thứ sáu, 8-5-26 01:37:29
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Xóm trúc ngày xưa...

Báo Cà Mau Chiều hôm đó, buổi chiều Chi không ra bờ đê chơi thả diều cùng bọn nhóc trong xóm. Buổi chiều Lượm làm con diều lớn nhất trong đời để viết tên Chi thật lớn, và khi diều lên đến gang tấc cuối cùng của sợi chỉ diều quấn quanh lon sữa bò, Lượm rớm nước mắt, tháo dây, thả con diều băng trong ngọn gió chiều của tuổi thơ mình. Hôm sau, Lượm từ giã tuổi thơ hồn nhiên và cơ cực của mình theo chú Sáu ra chợ làm phụ hồ cho đến bây giờ.

Chiều hôm đó, buổi chiều Chi không ra bờ đê chơi thả diều cùng bọn nhóc trong xóm. Buổi chiều Lượm làm con diều lớn nhất trong đời để viết tên Chi thật lớn, và khi diều lên đến gang tấc cuối cùng của sợi chỉ diều quấn quanh lon sữa bò, Lượm rớm nước mắt, tháo dây, thả con diều băng trong ngọn gió chiều của tuổi thơ mình. Hôm sau, Lượm từ giã tuổi thơ hồn nhiên và cơ cực của mình theo chú Sáu ra chợ làm phụ hồ cho đến bây giờ.

Mấy bữa trước, con diều dán giấy kiếng xanh, đỏ Lượm bỏ công làm mấy hôm liền tặng Chi, đã băng mất trong tầm tay. Con diều lên cao đến mút đầu dây, trời chực tối sầm, mây đen nhanh chóng trôi ngang qua xóm trúc, kèm theo cơn gió xoáy, đổi chiều. Lượm và Chi nhanh chóng thu dây diều lại. Hai người chạy dọc theo bờ đê, hướng con diều chao đảo, lượn lờ trên bầu trời không còn trong xanh nữa. Một đỗi, Chi chạy trước vấp té, Lượm ngã theo. Vừa kịp hoàn hồn, con diều cũng vừa đứt chỉ, gió cuốn hút về phía xa. Hai ánh mắt chợt nhìn nhau rồi nhìn con diều cho đến khi mất hút.

Lượm ngồi trên bờ sông quấn khúc chỉ thả diều chìm dần trên mặt nước sông chiều. Chi ngồi cạnh bên nói:"Uổng ghê, trời!". Lượm trả lời: "Mất thì làm con khác, lo gì!". Chi chật lưỡi: "Uổng công Lượm quá thôi!". Quấn xong sợi nhợ vào ống lon sữa bò, Lượm đứng lên đi dọc theo bờ sông Phụng Hiệp, Chi đi sau vài bước, lặng yên. Bất chợt, Lượm ngoảnh đầu lại, giọng rụt rè: "Ðịnh nói với Chi câu này, không biết có nên nói không nữa?". Chi đi nhanh lên vài bước, hỏi: "Quan trọng lắm không?". Lượm không nhìn Chi mà nhìn xuống bước chân mình lúng túng, nặng nề: "Có, Lượm nghĩ là quan trọng, ít ra cũng đối với mình…". Chi cười, tiếng cười nho nhỏ đủ để Lượm nhớ tới bây giờ. Chi cũng ngập ngừng: "Ừ, nếu quan trọng lắm thì khoan hãy nói, Chi biết rồi, tự làm khó mình chi?...".

"Nhưng, Lượm chưa nói mà!", Lượm cãi lại. "Ðôi mắt Lượm đã nói rồi…", Chi trả lời, nói tiếp: "Cuộc đời không giấu ai điều gì hết, Lượm à! Có điều, cuộc đời mênh mông lắm, mà biết điều không thuộc về mình chỉ thêm buồn, có được gì đâu…".

*

Bữa nào cũng khoảng tám, chín giờ sáng Lượm chống chiếc xuồng be mười kèm chở đầy trúc cặp bến sông trước nhà Chi. Cặm sào, cột mũi xong, Lượm đi thẳng vô rạp, chỗ gia đình Chi đan đát hằng ngày trước sân nhà. Bữa nào Chi cũng chờ Lượm chống xuồng trúc về mới ăn cơm. Chi nói ăn cơm chung vui hơn. Thật ra, bữa cơm chung của hai người để tính những chuyện vui đùa cùng nhau với đám nhóc tì trong xóm. Lượm làm công việc này cho nhiều nhà trong xóm được một, hai năm rồi. Buổi chiều hôm trước, Lượm đến những gia đình có vườn trúc lớn, chọn, đục từng cây, tỉa nhánh rồi cột lại thành từng bó lớn, cộ ra bờ sông Phụng Hiệp. Lượm làm theo hợp đồng của chủ nhà mướn Lượm với chủ nhà vườn. Sáng hôm sau, tờ mờ sáng Lượm chống xuồng gom trúc chất xuống xuồng cho tới khi xuồng lé đé nước. Lượm chở trúc về giao cho từng chủ, thường nhà Chi là bến sau cùng.

Tiền công chở trúc không tính bằng xuồng hay từng ngày mà tính theo đơn vị miếng vườn chủ nhà mua trúc. Khi thu hoạch xong, chở hết trúc thì trả tiền. Ba Lượm, người thân cuối cùng qua đời, để lại cho Lượm chiếc xuồng be mười kèm cũ và công việc chở trúc mướn với căn chòi cất bằng tre trúc trong vườn, cũng cũ. Căn chòi và chiếc xuồng không hứa hẹn điều gì lâu dài với cuộc đời của Lượm. Lượm nhớ chiếc xuồng be mười kèm này vốn là căn nhà của gia đình Lượm lúc làm khách thương hồ, rày đây mai đó. Bến sông này là nơi neo đậu sau cùng khi gia đình không còn mua bán nông sản trên sông nữa. Chiếc xuồng thành phương tiện chở mướn kiếm sống hằng ngày. Chú Sáu thợ hồ, người cùng xóm cám cảnh và thấy Lượm lực lưỡng, chăm làm nên kêu Lượm ra chợ làm hồ với chú. Một cánh cửa đã mở với cuộc đời của Lượm, nhưng Lượm vẫn nấn ná hoài, thật ra, chỉ vì một lời chưa có dịp nói với người, vẫn chờ Lượm ăn cơm hằng ngày. Vá giùm nó chiếc áo thấm đẫm tay phèn và thi thoảng, mỗi chiều nó ngồi buồn trên bến nhìn dòng sông Phụng Hiệp, người ấy vẫn thường đưa cho nó viên thuốc cảm paracetamon biểu uống đi, bởi nghĩ nắng mưa, công việc nhọc nhằn làm cho nó bệnh. Không bị cảm vì nắng mưa, công việc của cuộc đời nhưng nó không giải thích được. Nó uống viên thuốc, vì mỗi lần uống, lòng nó ấm hơn.

Lượm là người khéo tay. Lúc rảnh nó lựa tre, trúc vót thành bó để Chi chơi so đũa. Nó làm những bộ chơi đánh hưng… nhưng khéo nhất là làm những cánh diều vừa đẹp, vừa đầm, bay cao, bay xa nên đám bạn trong xóm, đứa nào cũng mê. Lượm có nhiều bạn nhưng Chi mới là người bạn thân nhất của nó, dù Chi lớn hơn nó một, hai tuổi. Chi dễ gần, hay để ý và chăm sóc, nhắc nhở nó những việc lặt vặt thường ngày đến đỗi, có lúc nó nghĩ, cuộc đời đơn côi của nó, không có Chi nó không biết sẽ sống làm sao!

*

Buổi chiều, mùa này, ngoại ô thành phố có những khoảng trống cho những sân diều. Nhìn môi cười rạng rỡ trên khuôn mặt của những nam nữ, trẻ em khi trên tay giữ lấy phần cuối của sợi dây diều căng cứng. Có niềm vui, nỗi buồn nào len giữa những người trên sân diều dẫn Lượm về tháng ngày xưa nơi xóm trúc. Biết tin Chi lấy chồng về Ngã Bảy đã lâu, không biết, mùa này, nơi ấy, có lúc nào Chi ngước lên bầu trời xanh thẳm kia mà tìm bóng một cánh diều băng?

Phải chi ngày trước mình đừng nông nổi nói ra điều không nên nói ấy thì chắc lòng không trăn trở đến bây giờ...

Trần Xuân Linh

Biến “hạt ngọc của biển” thành chất liệu nghệ thuật độc đáo

Nghề làm muối ở Bạc Liêu (nay là tỉnh Cà Mau) với hơn 100 năm hình thành và phát triển đã được công nhận là Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia. Từ những hạt muối mặn mòi của biển cả, thầy và trò Trường THCS Hưng Phú (xã Vĩnh Thanh) đã sáng tạo nên các tác phẩm “tranh muối” độc đáo, góp phần quảng bá nghề muối truyền thống của quê hương.

Hào khí Giồng Bốm rực cháy qua vở cải lương “Mặt trời đỏ”

Nằm trong chuỗi hoạt động chào mừng kỷ niệm 80 năm Trận Giồng Bốm (1946-2026), tối 29/4, Đoàn Cải lương Cao Văn Lầu (tỉnh Cà Mau) tổ chức đêm diễn đặc biệt, tái hiện vở cải lương kinh điển “Mặt trời đỏ”. Chương trình nghệ thuật này như lời tri ân các anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống trên mảnh đất địa linh nhân kiệt.

Nguyên Phó Trưởng ban Thường trực Ban Nội chính Trung ương tham quan gian hàng tranh gạo

Ngày 27/4, đồng chí Võ Văn Dũng, nguyên Uỷ viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng, nguyên Phó Trưởng ban Thường trực Ban Nội chính Trung ương, cùng đồng chí Ngô Vũ Thăng, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Cà Mau, đến tham quan không gian trưng bày tranh nghệ thuật từ hạt gạo tại Quảng trường Hùng Vương, phường Bạc Liêu.

Kể chuyện bằng hình ảnh

Giữa nhịp sôi động của báo chí hiện đại, nơi thông tin được truyền tải từng giây, Nhà báo Võ Công Danh Việt chọn cách riêng tiếp cận độc giả: kể chuyện bằng hình ảnh.

Cà Mau rực sắc văn hoá qua “Vầng trăng cổ nhạc” lần 263

Chương trình nghệ thuật “Vầng trăng cổ nhạc” lần 263 diễn ra tối 26/4 tại Quảng trường Hùng Vương (phường Bạc Liêu) trong không khí trang trọng, đậm đà bản sắc văn hoá Nam Bộ.

KẾT QUẢ HỘI THI “MÓN NGON TỪ GẠO” 2026

Món ngon từ gạo quê hương

Hội thi “Món ngon từ gạo” do Hội Liên hiệp Phụ nữ (LHPN) tỉnh Cà Mau tổ chức vào sáng 26/4, trong khuôn khổ hoạt động của Tuần lễ Khoa học, Công nghệ - Văn hoá, Du lịch và Cuộc thi “Gạo ngon ĐBSCL” lần thứ I/2026.

Rộn ràng Lễ hội Nghinh Ông Gành Hào

Sáng 26/4 (mùng 10/3 năm Bính Ngọ), tại xã Gành Hào, Ban Trị sự Lăng Ông Nam Hải long trọng tổ chức nghi thức thỉnh và nghinh Ông từ biển về chánh điện. Đây là hoạt động chính của Lễ hội Nghinh Ông Gành Hào lần thứ XXIII/2026.

Kết quả Cuộc thi gạo ngon ĐBSCL 2026

Giỗ Tổ Hùng Vương - Hành trình gìn giữ cội nguồn và sức mạnh dân tộc

Giỗ Tổ Hùng Vương vào ngày mùng 10 tháng 3 âm lịch hằng năm mang ý nghĩa đặc biệt sâu sắc, gắn với cội nguồn dựng nước của dân tộc Việt Nam. Trải qua hàng nghìn năm, đây không chỉ là lễ hội truyền thống mà còn trở thành Quốc lễ, thể hiện đạo lý “uống nước nhớ nguồn”.